Hiển thị các bài đăng có nhãn bỗngdưng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bỗngdưng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Bỗng dưng... trống vắng

 

Bây giờ 20g, cơm đã nấu xong, ở nhà một mình, không muốn ăn, thèm khóc. Từ hôm vào viện đến khi ra viện, cứng rắn ghê, không có giọt nước mắt nào! Vậy mà sáng nay, bực mình một chút, nước mắt đã muốn trào ra. "Sao em không khóc cho lòng nhẹ nhàng hơn...?"

Nhưng chợt nghĩ, chuẩn bị đi khám bệnh, siêu âm tim, làm điện tâm đồ, khóc có ích gì đây hay chỉ làm mọi việc thêm rắc rối.

Đến Viện tim, chỗ này có vẻ sạch sẽ, ít không khí BV, có hẹn với BS quen nên vào ngay phòng hồi sức sau mổ để khám. BS ân cần, siêu âm kỹ, bảo rằng chưa thấy gì lạ, thì mình cũng đã từng siêu âm tim (màu) cũng đâu có gì nhưng thỉnh thoảng, cũng có BS làm giật mình!

Cái khoản chờ mua thuốc mới kinh hoàng, có 2 thứ thuốc thôi, chờ gần 1g! Định bỏ về nhưng nộp toa rồi, biết làm sao? Bực mình cũng phải chịu. Mà đầu óc lúc đó, kỳ cục lắm, rỗng không, như mình không còn là mình nữa mới lạ.

Về đến nhà, mệt run tay, người gì đâu lạ, không làm cái gì nổi là sao? chỉ cách chưa đến 3 tuần trước, làm việc một ngày không dưới 8g, ngủ chỉ cần được 6g/đêm là thấy sảng khoái, đầu óc chưa bao giờ thôi nghĩ đến công việc, bài giảng...Còn bây giờ...

Cháu nội mới gọi ĐT, tự nhiên, buồn tủi, khóc, thằng nhóc hoảng hồn, báo cáo với ông nội là bà nội khóc! Chồng gọi ĐT lại, mình xác nhận và cúp máy luôn. Biết giải thích thế nào đây? 

21-11-2009

 

 

 

 

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

Bỗng dưng ...mất điện thoại!

 

Hôm qua là một ngày chán nản, hôm nay là một ngày...buồn phiền bởi vì bỗng dưng...mất điện thoại! ĐT để trong nhà, sáng đi chợ sớm, chủ quan không khép cửa trong. Cạnh bên có người mới đến thuê, chưa biết họ là ai...Cũng chẳng biết thế nào mà kết luận, chỉ biết bỗng dưng mất ĐT! Đến bây giờ mình vẫn bàng hoàng, không thể tin được.

ĐT này có biết bao kỷ niệm, đã từng khóc, cười với mình. Có lẽ kẻ trộm muốn mình dứt khoát với tất cả nên phải mất, phải thôi, không nghĩ đến gì nữa.

Chỉ tiếc quá những hình ảnh đã chụp: phong lan, hình cháu nội, mấy bài thơ không lưu ở chỗ nào khác.

Bỗng dưng mất ĐT, người cứ chơi vơi như đang ở chốn nào, cười khóc với ai nữa đây.... Thôi thì...cười vậy!

Nụ cười

Nụ cười của em

Đâu chỉ dành cho anh

Em cười với nỗi đau

Với điều bất hạnh

Với hạnh phúc đắng cay

Với mối tình muộn màng

Với điều trăn trở

Chẳng thể sẻ chia...

07-8-2009

Đọc tiếp ...