Hiển thị các bài đăng có nhãn buồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn buồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Buồn!!!

 

Tại sao phải buồn vậy?

Nghe những lời nặng nhẹ này đã quen từ dạo nào nào-tức là lâu lắm lắm rồi mà sao còn buồn????

Làm việc là phải chấp nhận, đâu có bến đỗ nào bình yên? Mà mỗi lần như vậy, mình lại hoang mang. Mình tiếp tục làm việc vì cái gì đây? Vì muốn có nhiều tiền để chi tiêu cho thoải mái? Muốn giết thời gian vào những công việc bổ ích thay vì ngồi than thân trách phận hay là muốn cái gì nữa??? Thử đặt ngược vấn đề một chút:

-  Việc đang làm không phải là vô bổ nhưng mình không làm thì cũng có người khác làm!

-  Sợ "ở không sinh tật" thì tìm công việc khác, nhẹ nhàng hơn, thú vị hơn, chẳng lẽ không còn, không có việc cho người như mình?

-  Sợ buồn khi phải xa một tập thể mà mình hết lòng yêu mến? Chính mình đã từng nói "vết thương nào cũng lành" thì cái gì rồi cũng sẽ đi vào quên lãng. Mình nghỉ thì mọi người cũng sẽ dần quên, mình cũng vậy thôi. Đó là qui luật của muôn đời!

-  Sợ không có tiền, à, không sao, không sắm sửa, đâu có đi làm nữa mà ăn diện, cũng không phải đối nhân xử thế gì nữa mà tốn kém. Tất cả rồi cũng sẽ quen, năm xưa, đói khổ hơn nhiều cũng đâu có sao!

Đi làm việc làm gì mà mỗi lần cảm thấy bị xúc phạm thì ray rứt không chịu nổi, có khi người ta, với phong cách lãnh đạo vốn có, cũng không nghĩ đó là xúc phạm...vậy thì tội gì....?

Viết một đơn xin nghỉ việc, mình có nhiều lý do để ghi vào đó nhưng không hiểu sao cứ lưỡng lự hoài?

Lần này là lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ...?

Lại có bóng hoàng hôn của một ngày nặng nề! 

Đau nhức, ê ẩm toàn thân nhưng có lẽ những buồn bực của ngày hôm nay còn làm mình bệnh nhiều hơn. Thôi, về ngắm và tưới phong lan thôi, chuyện nhỏ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

07-10-2009

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

Mình là ai vậy? Làm gì bây giờ?

 

Hôm nay tâm trạng quá chán nản, thêm nhiều chuyện bực mình, từ chuyện công việc đến gia đình.

Trong cuộc họp rồi sau khi họp, tự hỏi:"Mình là ai vậy? Làm gì bây giờ đây?" Còn tiếc gì mà chưa xin nghỉ? Nổi nóng hay âm thầm chịu đựng có ý nghĩa gì không? Chỉ có điều thấy trước mắt là mất sức khoẻ, không hứng thú trong cuộc sống. "Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ?", kể ra TN nói cũng đúng.

Buổi trưa nặng nề trôi qua, lại xách xe đi, lại đến chỗ ngồi quen thuộc, nhưng không làm được việc gì cho ra hồn?

Mình sống hơn nửa đời người rồi sao vẫn không bình tâm?

Mình lười suy nghĩ hay không dám dứt khoát? Hiểu rồi, đó là một trong những nỗi sợ hãi của người phụ nữ mà mình đã có lần nói đến:"Sợ sự thay đổi!". Sợ không làm việc nữa thì thời gian dài đến vô tận, sợ bị mọi người quên lãng, sợ cuộc sống này vô vị...Ôi, sao sợ nhiều thứ quá vậy, hễ đi làm thì không tránh khỏi những bực mình mà mình thì "tham, sân, si " nhiều quá nên cứ mãi bận lòng.

Tự mình phải biết mình muốn gì chứ? Đâu còn trẻ trung gì nữa.

Hôm nay, một ngày buồn, không có một cánh tay dang, không có một nụ cười ấm áp để mà chia sẻ và...vẫn còn đó, nỗi buồn!

06-8-2009

Đọc tiếp ...