Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàbệnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàbệnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Lại bệnh nữa rồi

 

Buồn ghê, chiều thứ ba vẫn đi làm và ăn uống bình thường mặc dù đi hai buổi trong ngày thì dĩ nhiên là mệt hơn đi một buổi. Chiều tối, càng lúc thấy trong người càng khó chịu mà lúc họp, máy lạnh đã giảm xuống, mình còn nhớ BV có vẻ không hài lòng vì mình đi đến phòng nào thì cũng yêu cầu giảm máy lạnh! Sao bây giờ lại thấy khó chịu, lạnh như là thời tiết đổi mùa vậy. Về đến nhà mình run lập cập, hay tại ai đó đã gửi mùa đông Paris về??!! Càng lúc càng khó chịu, đau nhức khắp mình mẩy và chắc chắn sẽ sốt. Thế là mình nằm vùi, cũng chỉ có chồng vất vả lo toan vì con chưa đứa nào về. Mình cũng biết sẽ bị cằn nhằn về cái tội đi làm hai buổi nên vật vã mà cứ ráng im thinh, chịu đựng một mình!

Cả đêm cũng kinh khủng không kém lần trước, mặc dù đã uống 2 viên thuốc ngủ. Mong đến sáng để đi khám mà sợ phải nhập viện quá đi thôi. Chồng an ủi: em tỉnh táo và không sốt cao, chắc không sao! Nhưng mà có ho, không nhiều như lần trước nhưng lại nghẹt mũi, bệnh gì nữa đây?! Sức khoẻ tồi tệ thật rồi, thành người vô dụng rồi!

Cũng may, khi N đến, nghe phổi thì bảo không có vấn đề gì, đưa đi phòng khám, cũng đông bệnh nhân, buổi sáng mà, nhưng N quen nên mọi thứ cũng OK. BS cũng khẳng định không có vấn đề ở phổi, lại sốt siêu vi thôi. Đi khoảng 1g mà mệt muốn đứt hơi, trên xe, taxi, mình không nói gì hết, nhắm mắt hoài, N sợ, cứ kêu và bắt mạch liên tục.

Về đến nhà, hầu như không sốt, chắc thấm thuốc N cho uống trước khi đi, nằm luôn. Lần nào bệnh cũng nhờ ơn trời, ơn bạn bè, con cháu thương. Chồng vẫn chưa yên tâm, buổi trưa bắt L khám lại, không sao! Lần này không thấy mặt nó thất sắc như hôm trước nên cũng yên tâm. Không đói mà nhớ đến thức ăn là ngán kinh khủng! Để cho chồng vốn là "bếp trưởng" cứ chào mời hết món nọ đến món kia, mình lắc đầu nhưng khổ tâm hết sức.

Sang ngày thứ hai thì dễ chịu hơn nhưng mệt thì vẫn mệt. Thật là ngại ngùng khi phải tiếp tục xin nghỉ, nhưng biết phải làm sao đây? Lớp ở QT lại nhờ H dạy, lại càng ngại, chẳng ai thích dạy thay bao giờ, hồi còn phụ trách bộ môn, mình khổ biết bao nhiêu về "vấn nạn" này nên giờ đâu muốn làm người khác khổ!

Cho đến hôm nay vẫn làm việc tại nhà, vấn đề quan trọng là: không lẽ cứ như vậy hoài sao? "Như vậy" là như vậy trong công việc cũng như đối với sức khoẻ. Mình đã lên lại bằng số cân trước khi bệnh, hồi phục cũng nhanh vì được bồi dưỡng quá kỹ, nay lại sụt nữa. Ngày nào con rể đi làm về cũng sờ trán, tay chân xem mẹ bới sốt chưa rồi kèm theo câu: mẹ ở nhà nha mẹ, mẹ đi làm nên mới bệnh đó!

Lần trước bệnh, nghe Tr nói lại, nhiều người lo lắng và cầu nguyện cho mình. Ben ở tận bên Mỹ cũng cầu nguyện mỗi ngày 2 lần, Tr nữa và còn biết bao người...Mình cảm động và có chút xót xa, ân hận.

Nay lại nặng lòng, nên đi hay ở, làm hay thôi....Đã làm thì nhiều khi phải lăn xả vì công việc chứ không thể nào cứ luôn viện dẫn lý do sức khoẻ. Hễ liệu không làm được thì nghỉ.

Mình sẽ chính thức thông báo để trường tìm người thay, trong thời gian này thì làm việc theo chế độ nghỉ ốm! Hồi đó, muốn xin thôi làm Trưởng khoa, thông tin với trường 2 HK, mãi đến khi mình đột ngột có vấn đề ở mắt khá nặng, phải đi Sing. chữa trị thì trường mới cho thôi. Nhưng về chỗ mới, tuy trách nhiệm có nhẹ hơn nhưng công việc sự vụ mà, liên tục và...liên tiếp...Sức khoẻ thì tuột dốc.

Mình thường hay nói với SV: "Em ơi, cuộc đời chờ em phía trước", còn mình, cái gì đang nhờ mình đây???

03-12-2009

Đọc tiếp ...

Ngày thứ sáu ...đợi mong

 

Có chị Tr vô thăm, mừng quá, nhờ gội đầu, nhẹ đến nghìn cân, chưa bao giờ bực bội mái tóc đến như vậy. Mình tắm gội sạch sẽ, trả lại cho BV tất cả đó!

BS nói hôm nay, vào kháng sinh xong sẽ được về, rồi cái ngày ấy cũng đến. Hôm nay, con gái và con rể cùng ăn cơm ở BV cho mẹ vui và mẹ vui thiệt! Lần đầu tiên, từ hôm ở BV, ăn thấy ngon, sườn chiên, canh khoai mỡ nấu tôm (đơn đặt hàng của mẹ, ba đi chợ và con gái chế biến!), cả nhà cùng no và vui. Bắt đầu thu dọn "chiến trường", cũng quá nhiều thứ linh tinh nhưng có kinh nghiệm nuôi bệnh nhiều lần nên mình sắp xếp gọn, con rể mang về trước 2 túi nặng, còn lại: mẹ 1 túi nhỏ, con gái một túi to. Con gái nhận "chỉ thị khẩn" của anh hai là phải mua 2 giỏ trái cây tặng cho 2 Khoa trước khi mẹ về. Con gái khệ nệ bưng vô, người ta ngạc nhiên vì không ai làm vậy! Sống ở đời, muốn làm người tốt khó thật! Con lại còn để tấm thiệp kèm lời cám ơn của gia đình, lịch sự nhỉ, trong khi mình chưa thấy được chút ân huệ nào về các dịch vụ, mặc dù đã là người nhà của BS. Ở phòng Hồi sức thì đúng là họ cực khổ với "con nhỏ giường số 9" nhiều vì cái gì cũng biết, cứ mở mắt quan sát và đi...toalet liên tục nên các em thực tập sinh phải thay hoài!

Theo ý con trai, mình cứ làm đúng lẽ đời, cho người ta hiểu, còn họ có hiểu hay không thì kệ! Thì thôi, đó cũng là ý tốt của con.

May mà đã cho quà cẩn thận nhưng hai mẹ con vẫn lết bộ từ lầu 3 xuống đất, không thấy ai cho mượn xe đẩy mà con cũng không muốn hỏi, sợ lại bị nạt nộ. Mình xuống đến chỗ đóng tiền thì mệt toát mồ hôi, lại ngồi chờ khoảng hơn 30P. BHYT được thanh toán, dù nộp trễ 1 ngày nhưng không bị bắt bẻ. Hai mẹ con về đến nhà cũng chiều rồi, đã tắt nắng, leo lên lầu 2, vườn lan thân yêu đây rồi. Như thói quen, mình cầm bình xịt tưới lan, đâu ngờ sức khoẻ tồi tệ vậy, mệt run tay, con gái cằn nhằn dữ quá!

Buổi tối đầu tiên ở nhà sau 1 tuần, ngon giấc. Bây giờ phải ăn uống liên tục đây, bị canh giờ để uống nước cam, yến, thuốc bổ, khổ nhất là vụ uống sữa. Mình không thích sữa bột nhưng nó đủ chất và người ta thăm bệnh, cứ cho toàn sữa, biết sao bây giờ?

Mình tự làm những chuyện lặt vặt cho mọi người dần trở lại với công việc và sinh hoạt của họ. Dưỡng bệnh là như thế này đây! 

20-11-2009

Đọc tiếp ...

Từ thứ ba đến thứ sáu

 

Thứ ba, con dâu nuôi, dọn dẹp toalet, phòng dịch vụ mà ghê quá, không có chút nào hài lòng nhưng cá năm trên thớt rồi, biết làm sao đây? Gội đầu khô cho mẹ, tay con nhẹ nhàng massage, mẹ thấy dễ chịu đôi chút, "tóc mẹ còn đep quá", đúng rồi, không lẽ mẹ nói với con mái tóc này đã là nguồn thi hứng cho...người!

Hai mẹ con nói chuyện suốt, cũng vui, nhưng kể cho con nghe xong những bức xúc ở trường khiến mình bị shock thì huyết áp lên 14 rồi 15. Thôi, tạm ngưng, không suy nghĩ nữa, thiệt cho thân!

Huyết áp không ổn nên gọi cho L, nó vào cho thêm 1 liều Coversyl nữa và kể về bệnh của mình...nghe mới hiểu. Đúng là ai cũng hiểu, chỉ một người không hiểu, đó là...đương sự! Mình không thể ngờ sự nguy hiểm cua bệnh suy hô hấp. Nói chung, số mình chưa chết nên bệnh thì nặng mà khả năng tiếp thu thuốc lại tốt nên mới nhanh chóng hồi phục như vậy. L nói có mấy bệnh nhân của nó, trẻ hơn, khoẻ hơn nhưng điều trị có 1 ngày là bó tay...Thảo nào, đêm đầu tiên, nó không cho con trai ngủ, cứ bắt, bằng mọi giá phải canh chừng xem mình thở bằng oxy hay thở máy vì thở máy là nguy rồi! Mình không biết gì nên "con nhỏ giường số 9" vẫn vô tư, cứ nhìn 1 lúc 3 cái đồng hồ xem có cái nào chạy nhanh hơn cho đêm mau qua, ngày mau đến không? Và miên man suy nghĩ chuyện đời mà không màng tưởng đến việc mình đang cận kề với cái chết! Người vô tư là người hạnh phúc mà!

Chiều tối, con về, đường xa, vất vả, thương con quá! Cháu nội hỏi: "Mẹ về rồi bà nội ở với ai?". Sau đó, tự viết đơn: "Cô ơi, cô cho con nghỉ học để con đi Xài gòn để con thăm bà nôi con". Viết hay ghê mà còn sai chính tả nữa chứ, (Xài gòn) quên bỏ dấu nặng chữ "nội", nhưng rất có ý thức, cắt tờ giấy ngay ngắn rồi xin ba bao thư bỏ vô để mai đưa cho cô! Khi bà nội nói trong BV này, người ta không cho con nít vô thì...mất hứng! Không chừng mai mốt nối nghiệp bà nội, dạy môn Soạn thảo văn bản. Mình có dặn giữ lại tờ đơn này để làm kỷ niệm. Nằm trong Hồi sức, nhớ nhiều nhất là hai đứa cháu nội.

Tối thứ ba, chồng ngủ tiếp, mình vẫn dùng thuốc ngủ, anh có vẻ yên giấc hơn, thỉnh thoảng mình có nghe tiếng ngáy quen thuộc, sáng vẫn về sớm, làm điểm tâm cho con rể mang vào rồi đi làm luôn. Mình bắt đầu ăn được nên cũng đỡ áy náy.

Những ngày tiếp theo, cứ cặp nhiệt, đo huyết áp, nhận thuốc, ăn rồi ngủ, nghe nhạc, đọc báo, thỉnh thoảng tiếp khách...sướng như tiên! Chỉ mong đến giờ BS khám để hỏi xem diễn biến bệnh thế nào rồi, BS nói tuần sau mới xuất viện, thì cứ nằm, không cãi được thì đành vậy! Phổi chưa ổn lắm, không cần nghe BS giải thích mình cũng hiều vì vẫn chưa thể hít sâu, thở mạnh thì làm sao mà ổn được!

Con gái vẫn đem thức ăn trưa cho mẹ, thấy tất bật, đúng là con không quen cực khổ. Khi bằng tuổi con, mẹ đã một nách hai con, nghèo khổ, thiếu thốn, các con bệnh liên tục, mẹ mòn mỏi với BV, nhưng rồi cũng xong. Nhiều khi nghĩ lại, thấy mình dũng cảm thật! Và nói chung, ai cũng dũng cảm!

Tối thứ tư, con rể vào, đòi ngủ lại với mẹ nhưng mình không cho vì không còn truyền dịch nữa nên mình "dư sức qua cầu" mà, tội nghiệp con, sáng còn đi làm, vất vả cả ngày.  

Chiều thứ năm là một buổi chiều "khủng khiếp" đối với mình. Nhóm VK vào thăm, dĩ nhiên, lúc đầu mình vui vì có cảm giác còn được bạn bè quan tâm. Mình cũng đã từng thăm bệnh nhiều lần như vậy rồi mà. Nhưng không hiểu hôm nay, các bạn vui chuyện thế nào mà nói liên tục, nói không ngừng nghỉ, chưa hết chuyện nọ đã bắt sang chuyện kia. Mình bắt đầu mệt vì thiếu không khí để thở, lại thêm ái ngại với giường cạnh bên vì ồn ào quá. Mình nhắc khéo nhiều lần nhưng mọi người không ngừng, chưa có ý định đi về thì mình biết làm sao đây? Đầu bắt đầu ong ong, tay chân lạnh rồi, may sao, con gái đem cơm vào! Mình đặt hàng món canh chua cá lóc nhưng đúng là ăn không nổi, huyết áp lên 14 nữa rồi!

Mình chợt giật mình, không biết những lần trước, thăm bạn bè bệnh nặng, mình có làm phiền họ như vậy không? Nhất là khi thăm anh Tri Chính lần cuối cùng, phòng thì chật hẹp, cũng không có chỗ ngồi như phòng mình, mình có ở lâu không? Có nói huyên thuyên không? Từ nay về sau phải dè dặt hơn thôi!

19-11-2009

Đọc tiếp ...

Nhật kí bệnh viện (tiếp theo)

 

Tối thứ sáu 6-11-09

Không hiểu sao người uể oải quá, hình như hơi sốt nhưng nhiều việc phải giải quyết cho xong, chắc phải nghỉ vài ngày thôi. Mơ đến Bình Châu...xa vời! Tối có lớp PSC, đang đưa vào một nội dung mới: "Cách tổ chức các sự kiện", mình bỏ công tìm đọc nhiều tài liệu, thấy SV hứng thú nên mình cũng hăng, phải dạy tối nay thì mới hướng dẫn BT để thứ hai SV thuyết trình thay cho điểm thi cuối môn. Đúng là hụt hơi nhiều lần, tay chân lạnh, nhờ V xuống phòng lấy áo, vẫn không hết, giảm máy lạnh, không xong. Giờ giải lao, mình nằm xuống bàn, đầu ong ong, chắc không thể dạy đến 21g như mọi khi nên mình kết thúc lúc hon 20g và cho SV ở lại thảo luận tiếp. Lên ngay taxi, nhắm mắt cho đến nhà, leo từng bậc cầu thang mà bủn rủn.

Ăn cháo, uống thuốc, con gái lau mát và cặp nhiệt suốt, mệt, làm biếng nói rồi, con làm gì cũng mặc. Khuya, cho con gái về phòng ngủ, bật sẵn ĐT, không ổn thì mẹ gọi, không lẽ bắt con thức suốt. Trong đêm, có thức 2 lần, uống nước và uống sữa, vẫn tỉnh táo nhưng nhức đầu khủng khiếp và nhức khắp người. Chắc nhiễm cúm A rồi, rách việc chứ chẳng chơi, còn ảnh hưởng đến bao nhiêu người... Mong đến sáng, con sẽ đưa đi F-V

Sáng thứ bảy 7-11-09: Tại BV hiện đại...

7g30, không lấy hẹn được, bảo thứ 7 thì không cần hẹn. Lê lết xuống lầu, lên taxi, vào đến nơi, di chuyển bằng xe đẩy, rất thảm. Một số học trò cũ, thương cô quá, sợ chờ lâu nên chuyển sang khám cấp cứu. Tưởng hay mà hoá ra tệ hại. BS bảo chưa thấy rõ triệu chứng cúm A, tỉnh táo, không ho nhiều, không viêm họng, không chảy mũi, chụp hình xoang bình thường nên cho về! Không thấy test máu hay có bất kỳ chỉ định nào khác, mình hoang mang vì vẫn mệt lắm nhưng không lẽ yêu cầu được nằm viện??

Ngồi chờ con mua thuốc, vừa lạnh, vừa mệt, thấy thời gian như ngừng trôi, đến nhà đã hơn 11g30, muốn xỉu! Hẹn với con mấy lượt mới húp vài muỗng cháo để uống thuốc. Con vẫn lau mát suốt, thấy con vất vả quá, mình không nỡ nhưng quả thật là không tự làm việc gì nổi hết!

Đến chiều, không nhớ mấy giờ...con ngủ quên một chút, thức dậy, cặp nhiệt lên đến 39.2, hình như nó hoảng hốt, gọi anh chị, mình mệt, không còn chú ý nghe ai nói gì nữa.

Rồi con trai có mặt, có BS L. đi theo (người mình phải mang ơn cứu mạng). Tức tốc vào Medic, xét nghiệm máu rồi chụp hình phổi, kết quả thế nào mà thấy L. hơi thất sắc! Lần đầu mình thấy nó như vậy, hồi đó đến giờ, lần nào khám bệnh cho mình nó cũng thường hay nói: "Không sao đâu dì, dì không có bệnh gì hết!". Lần này chắc có bệnh rồi, phỏi tổn thương 2 lá là sao, mình đâu có hiểu.

Từ Medic đến BV Nhiệt Đới mà sao đi hoài không tới? Mình mệt quá, bắt tắt máy lạnh, mở hết kính, vẫn không hết mệt. Rồi lại đẩy vô phòng nhận bệnh, ai cũng căng thẳng, BS còn phán cho một câu:" Sao để bệnh nặng vầy mới vô BV?". Trong vòng 10 phút, mình được đẩy xuống Phòng Cấp cứu hồi sức tích cực, cửa cuối cùng của BV này!

Tối 7-11-09: Địa ngục trần gian...Đoạn đường ai có qua cầu mới hay

Được hân hạnh nằm luôn trên băng ca, chứ không phải giường, tiếng điều dưỡng eo éo: mời người nhà ra ngoài, sau khi đã cho mình thở oxy, có oxy, đúng là như người chết đang sống lại. Mình khoẻ hơn nhiều nhưng vẫn nhức đầu và nhức toàn thân, đặc biệt, không thể ho được do quá nhức đầu. Tất cả đều đi ra, mình bắt đầu quan sát, kinh khủng quá, không nhìn cũng phải thấy, lúc đó, mình cũng hoa mắt, không khát, không đói, chỉ thấy lo âu vì không biết mình bệnh gì. Nếu là cúm thì rõ ràng đang trong tình trạng khó thở mà như vậy thì rất nguy hiểm. Nhìn đồng hồ, từng phút giây qua đi, đêm dài vô tận. Mắt mở trừng trừng vì căng thẳng, không nhắm lại được. Khoảng 1 giờ lại thấy con trai nhấp nhổm ngoài cửa kính, hai mẹ con thì thầm với nhau, nhưng điều dưỡng cũng phát hiện, chửi té tát, nói là nó không biết đọc nội qui. Có 1 lần, con chạy vô, lợi dụng lúc người ta đẩy bệnh nhân mới vào, nghe chửi tha hồ sướng, nắm tay lôi ra luôn. Mình thương con đứt ruột, đâu có biết L. đã cảnh báo là phải theo dõi thường xuyên, nếu thấy mình thở bằng máy là diễn biến xấu, phải ĐT cho nó hay để tiếp tục gửi BS. Đêm kinh khủng, 24g, chụp hình phổi ngay tại giường, XN cúm A bằng cách ngoáy vào mũi, vào họng...mình đau nhưng, không còn sức để la, hơn nữa, cá nằm trên thớt rồi! Đến 4g00, mọi sinh hoạt của BV bắt đầu như ban ngày. Những tiếng máy móc, tiếng máy lạnh, tiếng người không thở được, kéo đờm rồ rồ, tiếng nói chuyện đến đinh tai, nhức óc của điều dưỡng...một âm thanh tổng hợp ghê người mà mình không thể nào quên được. Nghe kể lại mới biết con trai phải nhờ V công kênh lên để nhìn từ cửa sau xem mẹ thở máy hay thở oxy, vì mình bị suy hô hấp nặng, diễn biến bệnh quá nhanh nên rất nguy hiểm, có thể là không cứu được. May mà lúc đo, mình không biết gì cả!

Sáng chủ nhật, 8-11-09, ngày thứ hai ở địa ngục trần gian

Mình tỉnh táo và khoẻ hơn nên mới hiểu sự khó chịu khi vướng víu 2 ống oxy. Hèn chi hồi đó, ba cứ gỡ ra, những ngày cuối cùng, chắc biết không sống được nên ba càng gỡ nhiều, liên tục, phải lấy băng keo dán lại. 6g00, nhận bữa ăn sáng, biết ngay là của chồng cực khổ nấu và mang vào cho kịp giờ nhưng mình mở nắp, cố ăn 2 muỗng rồi đậy lại, lòng cũng đau lắm nhưng không thể nào ăn tiếp.

Bắt đầu quan sát xung quanh: cạnh bên, giường số 10 là cô bé mới sinh 10 ngày, nhiễm trùng huyết, người đen thui, mắt, miệng chảy máu, chắc là đau đớn lắm, mình không muốn nhìn vì quá thương tâm nhưng không nhìn mà cũng thấy vì 2 giường chỉ cách nhau chưa được 1 m! Giường số 11 là một bà cụ ngoài 80 bị tiêu chảy không cầm được, con cháu vào thăm thì chỉ hỏi có dặn dò gì không? Mình là giường số 9, con số hên mà không hên chút nào, lại còn bị ĐD kêu bằng: "Con nhỏ giường số 9...". Sau này, khi xem lại bệnh án, chắc là biết tuổi, nên gọi lại "lịch sự" hơn: "Bả", thật là khó nghe. Mỗi lần muốn nhờ vả việc gì, mình phải do dự nhiều lần mới dám nói, đúng là tụi nó cũng cựa nhưng hình như nạt nộ là bản chất! Và bệnh nhân là những người có tội tày trời: bệnh làm chi để phải vào BV!!???

Mình vẫn mở mắt trao tráo, ngẫm nghĩ biết bao chuyện đời: mình có chết không? Bệnh gì mà kỳ cục, tự nhiên thấy tay chân như không phải là của mình, đầu óc thì nhức liên tục, nhắm mắt lại, chỉ thấy toàn những dấu hoa thỉ màu đỏ, càng nhắm chặt thì càng thấy nhiều. Nhớ cháu nội, nhớ những việc chưa làm xong, nhớ bạn bè đã đi xa, nhớ ba má và nhớ nhiều thứ lăm.

Mình thấm thía điều má từng nói nhiều lần khi còn sống: hồi mạnh khoẻ, đi làm việc cực bao nhiêu cũng được, ráng kiếm nhiều tiền, hễ có bệnh thì nằm nhà thương tư, được chăm sóc đàng hoàng chứ nằm nhà thương thí (thời đó, BV công là nhà thương thí) chịu không nổi! Bây giờ thì con hiểu rồi!

Đến 10g30 chủ nhật, con gái và con rể thay phiên vào thăm, 1g sao mà ngắn ngủi, mình không kịp dặn dò gì hết, mà cũng không ăn uống được gì. Con rể massage tay chân cho mẹ, tận tình, tội nghiệp lắm. Con gái chưa có kinh nghiệm nuôi bệnh nên không làm được gì nhiều thì đã hết giờ. Giọng xua đuổi của hộ lý lại eo éo nhức óc!

Mình chỉ toàn nhờ mấy em thực tập ĐD của trường Phương Nam, nghe mình là cô giáo nên tụi nó cũng tận tình. Khi được BS chính thức thông tin mình không bị nhiểm cúm A, mình mới nhẹ người. Nhờ gọi ĐT báo với ở nhà mà cũng bị chửi, chán đời thật! Nhưng "ở hiền gặp lành", cũng có em tận tình giúp đỡ, chạy ra ngoài, gọi ĐT về nhà, cũng không kịp nhìn tên (vì không có kính) để mà trả ơn cho nó.

Mình khổ sở với mái tóc dài, chỉ có 1 tay, không làm được gì, tay kia không cử động vì truyền dịch liên tục mà đủ thứ dây: Oxy, khẩu trang...tóc thì rối nùi. Có em nào đó, thắt bím lại, 1 chút sau cũng rối, chiều chủ nhật, mình tự ngồi lên, chải đầu, tóc rụng xót lòng! Lúc đó, chợt nghĩ, người ta bệnh lâu ngày, cạo trọc cũng là có lý do

Tối chủ nhật, làm chủ bản thân

Mình vẫn không chợp mắt được chút nào, 21g00, ĐD rút oxy và cho mặc áo quần, thời trang của bệnh nhân quá đẹp, không đụng hàng! Từ giờ phút này, mình phải ráng bình tâm thì mới mong thoát ra được địa ngục trần gian này...Phải thở đều, ráng uống sữa, uống nước, bình tâm và an nhiên cho mạch ổn định. Cặp nhiệt không thấy sốt, dấu hiệu tốt lành rồi, cố gắng thở đều...nhịp tim vẫn được theo dõi trên máy, không ổn là tiếp tục thở oxy...Phải cố gắng, nhắm mắt, thở đều.

Lạnh quá, không sao ngủ được...đến 2g00, ĐD rút hẳn dây oxy mang sang giường khác, vậy là mình ổn rồi, hy vọng "một ngày mai tươi sáng"...

Sáng thứ hai 9-11-09, thoát khỏi địa ngục trần gian

Mãi đến hơn 8g00 mới có BS đến khám và quyết định cho xuống trại, nhưng kèm theo lời cảnh báo là phải uống thuốc huyết áp...

Sẽ viết tiếp.... 

18-11-2009

Đọc tiếp ...

Nhật kí bệnh viện

 

Tối thứ sáu 6-11-09

Không hiểu sao người uể oải quá, hình như hơi sốt nhưng nhiều việc phải giải quyết cho xong, chắc phải nghỉ vài ngày thôi. Mơ đến Bình Châu...xa vời! Tối có lớp PSC, đang đưa vào một nội dung mới: "Cách tổ chức các sự kiện", mình bỏ công tìm đọc nhiều tài liệu, thấy SV hứng thú nên mình cũng hăng, phải dạy tối nay thì mới hướng dẫn BT để thứ hai SV thuyết trình thay cho điểm thi cuối môn. Đúng là hụt hơi nhiều lần, tay chân lạnh, nhờ V xuống phòng lấy áo, vẫn không hết, giảm máy lạnh, không xong. Giờ giải lao, mình nằm xuống bàn, đầu ong ong, chắc không thể dạy đến 21g như mọi khi nên mình kết thúc lúc hon 20g và cho SV ở lại thảo luận tiếp. Lên ngay taxi, nhắm mắt cho đến nhà, leo từng bậc cầu thang mà bủn rủn.

Ăn cháo, uống thuốc, con gái lau mát và cặp nhiệt suốt, mệt, làm biếng nói rồi, con làm gì cũng mặc. Khuya, cho con gái về phòng ngủ, bật sẵn ĐT, không ổn thì mẹ gọi, không lẽ bắt con thức suốt. Trong đêm, có thức 2 lần, uống nước và uống sữa, vẫn tỉnh táo nhưng nhức đầu khủng khiếp và nhức khắp người. Chắc nhiễm cúm A rồi, rách việc chứ chẳng chơi, còn ảnh hưởng đến bao nhiêu người... Mong đến sáng, con sẽ đưa đi F-V

Sáng thứ bảy 7-11-09: Tại BV hiện đại...

7g30, không lấy hẹn được, bảo thứ 7 thì không cần hẹn. Lê lết xuống lầu, lên taxi, vào đến nơi, di chuyển bằng xe đẩy, rất thảm. Một số học trò cũ, thương cô quá, sợ chờ lâu nên chuyển sang khám cấp cứu. Tưởng hay mà hoá ra tệ hại. BS bảo chưa thấy rõ triệu chứng cúm A, tỉnh táo, không ho nhiều, không viêm họng, không chảy mũi, chụp hình xoang bình thường nên cho về! Không thấy test máu hay có bất kỳ chỉ định nào khác, mình hoang mang vì vẫn mệt lắm nhưng không lẽ yêu cầu được nằm viện??

Ngồi chờ con mua thuốc, vừa lạnh, vừa mệt, thấy thời gian như ngừng trôi, đến nhà đã hơn 11g30, muốn xỉu! Hẹn với con mấy lượt mới húp vài muỗng cháo để uống thuốc. Con vẫn lau mát suốt, thấy con vất vả quá, mình không nỡ nhưng quả thật là không tự làm việc gì nổi hết!

Đến chiều, không nhớ mấy giờ...con ngủ quên một chút, thức dậy, cặp nhiệt lên đến 39.2, hình như nó hoảng hốt, gọi anh chị, mình mệt, không còn chú ý nghe ai nói gì nữa.

Rồi con trai có mặt, có BS L. đi theo (người mình phải mang ơn cứu mạng). Tức tốc vào Medic, xét nghiệm máu rồi chụp hình phổi, kết quả thế nào mà thấy L. hơi thất sắc! Lần đầu mình thấy nó như vậy, hồi đó đến giờ, lần nào khám bệnh cho mình nó cũng thường hay nói: "Không sao đâu dì, dì không có bệnh gì hết!". Lần này chắc có bệnh rồi, phỏi tổn thương 2 lá là sao, mình đâu có hiểu.

Từ Medic đến BV Nhiệt Đới mà sao đi hoài không tới? Mình mệt quá, bắt tắt máy lạnh, mở hết kính, vẫn không hết mệt. Rồi lại đẩy vô phòng nhận bệnh, ai cũng căng thẳng, BS còn phán cho một câu:" Sao để bệnh nặng vầy mới vô BV?". Trong vòng 10 phút, mình được đẩy xuống Phòng Cấp cứu hồi sức tích cực, cửa cuối cùng của BV này!

Tối 7-11-09: Địa ngục trần gian...Đoạn đường ai có qua cầu mới hay

Được hân hạnh nằm luôn trên băng ca, chứ không phải giường, tiếng điều dưỡng eo éo: mời người nhà ra ngoài, sau khi đã cho mình thở oxy, có oxy, đúng là như người chết đang sống lại. Mình khoẻ hơn nhiều nhưng vẫn nhức đầu và nhức toàn thân, đặc biệt, không thể ho được do quá nhức đầu. Tất cả đều đi ra, mình bắt đầu quan sát, kinh khủng quá, không nhìn cũng phải thấy, lúc đó, mình cũng hoa mắt, không khát, không đói, chỉ thấy lo âu vì không biết mình bệnh gì. Nếu là cúm thì rõ ràng đang trong tình trạng khó thở mà như vậy thì rất nguy hiểm. Nhìn đồng hồ, từng phút giây qua đi, đêm dài vô tận. Mắt mở trừng trừng vì căng thẳng, không nhắm lại được. Khoảng 1 giờ lại thấy con trai nhấp nhổm ngoài cửa kính, hai mẹ con thì thầm với nhau, nhưng điều dưỡng cũng phát hiện, chửi té tát, nói là nó không biết đọc nội qui. Có 1 lần, con chạy vô, lợi dụng lúc người ta đẩy bệnh nhân mới vào, nghe chửi tha hồ sướng, nắm tay lôi ra luôn. Mình thương con đứt ruột, đâu có biết L. đã cảnh báo là phải theo dõi thường xuyên, nếu thấy mình thở bằng máy là diễn biến xấu, phải ĐT cho nó hay để tiếp tục gửi BS. Đêm kinh khủng, 24g, chụp hình phổi ngay tại giường, XN cúm A bằng cách ngoáy vào mũi, vào họng...mình đau nhưng, không còn sức để la, hơn nữa, cá nằm trên thớt rồi! Đến 4g00, mọi sinh hoạt của BV bắt đầu như ban ngày. Những tiếng máy móc, tiếng máy lạnh, tiếng người không thở được, kéo đờm rồ rồ, tiếng nói chuyện đến đinh tai, nhức óc của điều dưỡng...một âm thanh tổng hợp ghê người mà mình không thể nào quên được. Nghe kể lại mới biết con trai phải nhờ V công kênh lên để nhìn từ cửa sau xem mẹ thở máy hay thở oxy, vì mình bị suy hô hấp nặng, diễn biến bệnh quá nhanh nên rất nguy hiểm, có thể là không cứu được. May mà lúc đo, mình không biết gì cả!

Sáng chủ nhật, 8-11-09, ngày thứ hai ở địa ngục trần gian

Mình tỉnh táo và khoẻ hơn nên mới hiểu sự khó chịu khi vướng víu 2 ống oxy. Hèn chi hồi đó, ba cứ gỡ ra, những ngày cuối cùng, chắc biết không sống được nên ba càng gỡ nhiều, liên tục, phải lấy băng keo dán lại. 6g00, nhận bữa ăn sáng, biết ngay là của chồng cực khổ nấu và mang vào cho kịp giờ nhưng mình mở nắp, cố ăn 2 muỗng rồi đậy lại, lòng cũng đau lắm nhưng không thể nào ăn tiếp.

Bắt đầu quan sát xung quanh: cạnh bên, giường số 10 là cô bé mới sinh 10 ngày, nhiễm trùng huyết, người đen thui, mắt, miệng chảy máu, chắc là đau đớn lắm, mình không muốn nhìn vì quá thương tâm nhưng không nhìn mà cũng thấy vì 2 giường chỉ cách nhau chưa được 1 m! Giường số 11 là một bà cụ ngoài 80 bị tiêu chảy không cầm được, con cháu vào thăm thì chỉ hỏi có dặn dò gì không? Mình là giường số 9, con số hên mà không hên chút nào, lại còn bị ĐD kêu bằng: "Con nhỏ giường số 9...". Sau này, khi xem lại bệnh án, chắc là biết tuổi, nên gọi lại "lịch sự" hơn: "Bả", thật là khó nghe. Mỗi lần muốn nhờ vả việc gì, mình phải do dự nhiều lần mới dám nói, đúng là tụi nó cũng cựa nhưng hình như nạt nộ là bản chất! Và bệnh nhân là những người có tội tày trời: bệnh làm chi để phải vào BV!!???

Mình vẫn mở mắt trao tráo, ngẫm nghĩ biết bao chuyện đời: mình có chết không? Bệnh gì mà kỳ cục, tự nhiên thấy tay chân như không phải là của mình, đầu óc thì nhức liên tục, nhắm mắt lại, chỉ thấy toàn những dấu hoa thỉ màu đỏ, càng nhắm chặt thì càng thấy nhiều. Nhớ cháu nội, nhớ những việc chưa làm xong, nhớ bạn bè đã đi xa, nhớ ba má và nhớ nhiều thứ lăm.

Mình thấm thía điều má từng nói nhiều lần khi còn sống: hồi mạnh khoẻ, đi làm việc cực bao nhiêu cũng được, ráng kiếm nhiều tiền, hễ có bệnh thì nằm nhà thương tư, được chăm sóc đàng hoàng chứ nằm nhà thương thí (thời đó, BV công là nhà thương thí) chịu không nổi! Bây giờ thì con hiểu rồi!

Đến 10g30 chủ nhật, con gái và con rể thay phiên vào thăm, 1g sao mà ngắn ngủi, mình không kịp dặn dò gì hết, mà cũng không ăn uống được gì. Con rể massage tay chân cho mẹ, tận tình, tội nghiệp lắm. Con gái chưa có kinh nghiệm nuôi bệnh nên không làm được gì nhiều thì đã hết giờ. Giọng xua đuổi của hộ lý lại eo éo nhức óc!

Mình chỉ toàn nhờ mấy em thực tập ĐD của trường Phương Nam, nghe mình là cô giáo nên tụi nó cũng tận tình. Khi được BS chính thức thông tin mình không bị nhiểm cúm A, mình mới nhẹ người. Nhờ gọi ĐT báo với ở nhà mà cũng bị chửi, chán đời thật! Nhưng "ở hiền gặp lành", cũng có em tận tình giúp đỡ, chạy ra ngoài, gọi ĐT về nhà, cũng không kịp nhìn tên (vì không có kính) để mà trả ơn cho nó.

Mình khổ sở với mái tóc dài, chỉ có 1 tay, không làm được gì, tay kia không cử động vì truyền dịch liên tục mà đủ thứ dây: Oxy, khẩu trang...tóc thì rối nùi. Có em nào đó, thắt bím lại, 1 chút sau cũng rối, chiều chủ nhật, mình tự ngồi lên, chải đầu, tóc rụng xót lòng! Lúc đó, chợt nghĩ, người ta bệnh lâu ngày, cạo trọc cũng là có lý do

Tối chủ nhật, làm chủ bản thân

Mình vẫn không chợp mắt được chút nào, 21g00, ĐD rút oxy và cho mặc áo quần, thời trang của bệnh nhân quá đẹp, không đụng hàng! Từ giờ phút này, mình phải ráng bình tâm thì mới mong thoát ra được địa ngục trần gian này...Phải thở đều, ráng uống sữa, uống nước, bình tâm và an nhiên cho mạch ổn định. Cặp nhiệt không thấy sốt, dấu hiệu tốt lành rồi, cố gắng thở đều...nhịp tim vẫn được theo dõi trên máy, không ổn là tiếp tục thở oxy...Phải cố gắng, nhắm mắt, thở đều.

Lạnh quá, không sao ngủ được...đến 2g00, ĐD rút hẳn dây oxy mang sang giường khác, vậy là mình ổn rồi, hy vọng "một ngày mai tươi sáng"...

Sáng thứ hai 9-11-09, thoát khỏi địa ngục trần gian

Mãi đến hơn 8g00 mới có BS đến khám và quyết định cho xuống trại, nhưng kèm theo lời cảnh báo là phải uống thuốc huyết áp...

Sẽ viết tiếp.... 

17-11-2009

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

Đã có ĐT mới

 

Bây giờ đã có ĐT mới, đó cũng là tấm lòng của những người thân yêu, ĐT nhỏ, thanh mảnh và màu sắc đẹp hơn ĐT cũ, đang làm quen dần.

Không hiểu sao vẫn không khoẻ, mất ngủ tiếp tục dù lòng đã thanh thản nhiều hơn cách đây một tháng. Sáng nay một phen hú vía, huyết áp xuống đến mức chóng mặt. Đúng là tâm trạng đang không ổn nhưng chưa bao giờ rơi vào trạng thái này! Màn hình máy tính chao đảo, lượn lờ, hay mắt lại có vấn đề? Mình dụi mắt, tiếp tục chao đảo nhiều hơn, mình gục xuống bàn, thầm nghĩ, phải tĩnh tâm. Cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ! Những ngày gần đây, nghe có nhiều người đột quỵ, mình cũng sợ quá!

5 phút sau có vẻ ổn, mở mắt từ từ, vẫn là đây, không gian quen thuộc. Chờ khi huyết áp ổn mới dám đi về.

Một ngày sắp hết, hãy nghĩ rằng hạnh phúc đang ở quanh ta, nếu ai đó, không cố ý làm ta tổn thương thì hãy xem như đó là hương hoa, là gai góc mà cuộc đời ban tặng. và âu đó cũng là lẽ thường. "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để gió cuốn đi..."

10-8-2009

Đọc tiếp ...