Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàcôngviệc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàcôngviệc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Trời trở lạnh cho...lòng mình...ấm!

Hai, ba ngày nay, SG hơi lạnh, đêm ngủ ngon, sáng sớm se lạnh, thấy thú vị hơn với những công việc quen thuộc hằng ngày...
Mọi công việc liên quan đến kỷ niệm 20 năm xem như kết thúc ngày hôm qua, với BTC và những thành viên có liên quan.

Không hiểu có ai "xót thương" mình không mà chỉ nghe toàn những lời khen. Kể cả phim mà với mình...là nỗi ám ảnh kinh hoàng. Kịch bản cũng sửa, dựng phim cả chục lần, sửa đến nỗi thuộc từng chi tiết. Quỹ thời gian của tôi chỉ có vậy, tư liệu tôi phải tự tìm kiếm, tôi chưa có chút kinh nghiệm làm đạo diễn...Chắc tại bài ca của mình dài quá, thê lương quá nên đâu ai dám góp ý gì nữa! Nghĩa là lên thớt nhưng không có bị...chém! Thời gian đâu còn mà cứ điều chỉnh hoài. Phim đã rút ngắn theo yêu cầu, có phụ đề tiếng Anh theo yêu cầu, điều chỉnh các chi tiết theo yêu cầu....gần như là đã thực hiện 90% các yêu cầu trong thời gian kỷ lục!
 
Có nhân viên "bình luận" rất dễ thương như thế này: "Cô thấy hông, suốt thời gian phim được chiếu, ai cũng chăm chú theo dõi, vừa dứt phim là người ta vỗ tay liền, không có đợi nhắc, vậy là phim ngon rồi, tối nay, cô về ngủ ngon đi!". Suy nghĩ đơn giản thì mọi việc sẽ giản đơn. Cám ơn em.

Bản tin thì khỏi nói là được khen lắm lắm nhưng không ai có nỗi xúc động như tôi: bây giờ mình có tiền, có phương tiện hiện đại thì Bản tin đẹp là đúng rồi. Năm 2004, tôi cũng đã từng là P.TBT của Lotus Info với giấy đen, quay roneo (khá hơn Văn Khoa một chút!) nên tôi cứ bàng hoàng khi nhìn 20 trang Bản tin này, sản phẩm mà với không đầy 2 tháng, tôi không nghĩ là sẽ có được.

Tôi nhớ những lời động viên, khích lệ của các anh chị cùng phòng, nhớ những sự chịu đựng của các nhân viên khi tôi "thịnh nộ", nhớ những ngậm ngùi của chúng tôi khi mong muốn thì nhiều mà thực hiện chẳng được bao nhiêu. Nhớ những giờ phút "đứng tim" khi NXB báo nếu không có giấy phép thì...không in mà thời gian xin giấy phép ở Sở là...2 tuần!

Tôi nhớ những đêm mất ngủ, nhớ những lúc đầu óc như...đặc quánh, không còn chữ nghĩa gì nữa, nhớ những lúng túng khi thấy phim chưa hay mà không biết phải sửa như thế nào, nhớ những khi nghe báo: hết chỗ, bài này ngắn quá! (cô viết thêm ngay bây giờ giùm em!) hay là: hết đất rồi! (cô ơi, cắt bớt giùm em...) Những tình huống này quen thuộc vì đã gặp khi làm báo ở Văn Khoa và lúc làm Lotus Info.

Rồi những lúc sức khỏe như là cạn kiệt, mình có còn là mình nữa không? Làm sao bây giờ...?!

Tất cả qua rồi, mọi lời cám ơn...như thành vô nghĩa. Mình cũng phải tự cám ơn những nỗ lực của chính mình nữa...

Trời trở lạnh cho...lòng mình...ấm.
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Khi tôi biết...sảng khoái!

Không hiểu sao tối qua không ngủ được, những chuyện xưa và nay bỗng lũ lượt kéo về, đầy kín...và dĩ nhiên, có vui, có buồn.
Đến 24g, vẫn cứ...trắng mắt, đọc báo, mở TV, không có chút hứng thú, sao cái gì cũng vô duyên, nặng nề quá!
Thôi, đành tiếp tục nhắm mắt cho...lòng mở toang!
Chẳng biết đến khi nào...ngủ quên, 4g00 lại thức, thua rồi!
Cố gắng nằm lại giường chứ không mở laptop, đến 5g00, khó chịu quá, lại mở TV, thấy đang nói về bệnh thoái hóa khớp, bệnh của mình đây mà! Nghe những điều đã biết hết rồi, vấn đề là "bệnh trời đã cho" thì ráng mà"... "giữ lấy làm của"!

Rồi ngày mới cũng đến, ăn sáng, vào trường, chợt nhớ, phải duyệt maquette cuối cùng của Bản tin để chuyển nhà in.
Nhìn trên máy tính, từng trang báo lần lượt hiện ra, đẹp và đầu đủ hơn mong đợi. Sản phẩm đầu tay đây rồi! Lòng xôn xao, xúc động như khi cầm trên tay tờ báo Nữ sinh viên. Ai đã có "một thời làm báo" mới chia sẻ cảm xúc này.  Bao nhiêu thời gian và trí tuệ...không chịu trách nhiệm thiết kế nhưng người thiết kế hiểu được ý tưởng của Tổng biên tập nên giờ mới có sản phẩm này. Ôi, sao mà sung sướng! Tôi muốn ôm các em mà hét to lên: "Bản tin Hoa Sen số ra mắt đã quá!!!". Vậy là xong một nhiệm vụ. Các em còn nhận xét: "Bài của cô hơi bị nhiều, cô đổi tên tác giả đi cô!". Tên gì nhỉ!? Ngọc Trân, đây là bút hiệu một thời của tôi ở Văn Khoa, tôi chạnh lòng nhớ đến...và tim nhói đau!

Đến phim "Hành trình 20 năm", tôi xem lại lần nữa, điều chỉnh để chiều nay người ta giao phiên bản cuối cùng. Tổ Kỹ thuật sẽ chép USB làm quà tặng cho GV-NV và khách mời. Với khách mời thì còn phải phụ đề tiếng Anh nữa, tôi không dịch nhưng phải biết đưa phụ đề vào phút nào, giây nào của phim cho phù hợp...Chiều hôm qua, làm 3g mới xong công đoạn này! Thì cũng xem như xong thêm một công việc nữa đi. Thời lượng của phim 25p, mất 2 tháng để làm! "Đạo diễn" bất đắc dĩ này chưa mất chức! Lý do đơn giản là...cực quá nên chẳng ai thèm làm!

Còn  web "Nhật ký hành trình 20 năm" thì hơi "bèo" một chút, vẫn đang cập nhật...

Hôm nay, tôi sảng khoái, tôi cười, tôi vui bởi vì tôi đôi gánh trên vai đã bớt nặng oằn!
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Trời trở lạnh

 

Do áp thấp, trời mưa và trở lạnh đột ngột, ẩm ướt, khó chịu, thêm đau nhức. Nhưng cũng có chút thú vị, ở miền Nam cũng có mùa đông! Ra đường, phải diện áo lạnh, khăn quàng cổ, đẹp!

Hôm qua, chương trình "Văn hoá trao giải" được phát lại, đây là CT mà mình hài lòng vì anh Thông thì phù hợp hơn những Tiến sĩ khác. Và trong nội dung, mình thẳng thắn, nói chung là "mạnh miệng", tưởng đâu đã bị cắt nhiều đoạn rồi nhưng...may quá, không bị "kiểm duyệt". Nói vậy thì mới nói chứ cái gì cũng nêu rồi bỏ lửng thì mình không thích chút nào!

Đang ấp ủ nhiều đề tài, sẽ trao đổi với đài để tiếp tục thực hiện sau Tết. Còn nợ bài viết: "Bạn gái với nếp sống văn minh nơi công cộng" cho trang web của nhà VHPN. Đang tập hợp tài liệu mà sao chưa thấy hứng thú lắm mặc dù đề tài này cũng là vấn đề quan tâm. Từ bài viết sẽ thành chuyên đề trình bày chiều 5-3-10 tại Nhà VHPN.

Lâu lâu lại phải trả nợ dù không hề vay! Nhưng mình cộng tác lâu rồi, mỗi lần được mời, khó từ chối vì bản tánh mình là như vậy!

Hôm qua đến giờ, Phòng có chuyện rối rắm, chưa tìm được giải pháp tối ưu. Nếu trước đây, với những việc như thế này, chắc là mình băn khoăn, không ăn, không ngủ luôn nhưng năm mới rồi, sẽ phải khác. Mình bình tĩnh hơn, chắc chắn phép mầu không thể có nhưng mỗi người đều phải chịu trách nhiệm và sự bất cẩn nào cũng có giá phải trả mà trách nhiệm lãnh đạo thì cũng không thể chối bỏ được.

Hãy chấp nhận sự thật như nó vốn có.

Cuộc đời là dòng chảy miên man cho đến khi nhắm mắt xuôi tay nên tất cả rồi sẽ qua.....

21-1-2010

Đọc tiếp ...

Câu chuyện văn hóa

 

Chiều hôm qua đã thu hình xong, giọng vẫn khan nhưng biết làm sao bây giờ? Lần này lại "talk" với Tiến sĩ, số mình như vậy hay sao nhỉ! Ông này nói cũng chân tình nhưng nói nhiều quá làm mình hơi mất hứng nhưng không đến nỗi nào! Nói về chuyện "nhậu" thì mình nhiều trải nghiệm nhưng không muốn lên án nữa (vì quá thừa!) mà muốn nhắc lại văn hoá rượu. Chắc cũng chẳng xao động được lòng ai vì xã hội hiện nay là như vậy rồi! Mình định dẫn một hình đẹp trong dân gian: "Còn trời,còn nước, còn non/Còn cô bán rượu, anh còn say sưa" nhưng ông kia "giành" nói hết rồi nên mình quên luôn!

Tối về chưa buồn ngủ nên xem TV, có đoạn phóng sự giới thiệu cây bần, giờ mới biết nó còn có tên là "thuỷ liễu" nhưng có ai gọi bằng tên này đâu vì "bần" nghe vẫn thân thương, quen thuộc. Hoa bần dễ thương đến lạ kỳ, thấy mấy đứa nhỏ chơi đồ hàng, xắt, gọt mà nhớ ngày xưa quá chừng! Bây giờ mấy đứa cháu nội không chơi trò này, mình vẫn thích mới lạ.

Vào giường, hơn 24g, nghe thêm khoảng 5-7 bản nhạc nữa, vẫn không có dấu hiệu buồn ngủ, suy nghĩ, tâm tư gì nữa đây!? Mối quan hệ đã hoá giải, từ nay về sau, mình sẽ cẩn thận hơn, mình vẫn đợi chờ, mong muốn như vậy mà. Đầu óc rỗng, nghĩ rồi không biết nghĩ gì nữa, đêm im lặng, lòng người thổn thức. Khi ta có chính là lúc đang mất tất cả, có đúng vậy không?

2 viên Mimosa cho giấc ngủ về và cũng không biết đến mấy giờ thì chợp mắt, hơn 5g00, lại thức theo thói quen.

Một ngày mới bắt đầu, tất cả đều mới..........

13-1-2010

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Trở về với công việc quen thuộc

 

Đã đi làm lại hai ngày nay, cũng bình thường, không mệt lắm, không còn thở dốc, trừ khi lên-xuống cầu thang. Chắc không "mệnh hệ" nào.

Trở về với những công việc quen thuộc, vẫn nhiệt tình, nôn nóng đạt kết quả cuối cùng đến mức làm cho người khác cảm thấy bị áp lực. Hơn ai hết, mình cảm nhận được điều đó và mình cũng biết, chỉ khi nào mình kết thúc mọi công việc thì mới an nhiên được. Không hiểu tại sao các em cứ thích làm việc với mình, và cứ cho rằng: "Không có cô, tụi em như rắn mất đầu!". Có thật vậy không? Mình không đôn đốc thì công việc không trôi mà nhắc nhở không khác đang rầy rà cộng sự. Vậy mà thích cái nỗi gì? Mình có nhầm lẫn gì chăng?

Bắt đầu ái ngại rồi! Mình hiểu, đối với trường, làm việc bán thời gian sẽ là điều vô nghĩa vì hễ còn làm quản lý thì danh nghĩa là "bán" nhưng thật sự, để công việc hiệu quả thì phải "trọn".

Cứ vậy hết ngày này sang tháng khác nhưng thật lòng mà nói, mình rất yêu thích công việc đang làm và đã từng nghĩ đây là nơi dừng chân vì từ khi bắt đầu đi làm việc đến nay mình đã thay đổi quá nhiều vị trí rồi! Lúc nào cũng là người "đi xây hồ kẻ gỗ", yếu thì có mình, mạnh rồi thì hân hạnh đi đến nơi khác yếu hơn! Mình cũng quen và cho đó là số phận nên "chạy trời không khỏi nắng".
Đang ưu tư lắm về việc "định hướng nghề nghiệp", già rồi mà còn phải suy nghĩ đến chuyện này, thật là trớ trêu.

Đúng là "bỏ thì thương, vương thì tội"

Hãy tĩnh tâm, mình muốn làm việc hành chính, tiếp tục giúp đỡ sinh viên như tâm nguyện hay là chỉ muốn đi dạy với tư cách GV thỉnh giảng?

Hãy tĩnh tâm và suy nghĩ. Nếu đi dạy, sẽ có nhiều thời gian cho việc viết lách, có chút gì đó để lại cho đời...hay không???

 

Đọc tiếp ...

Tổng lượt xem: 1999

 

Hôm nay, ngày 29-9-09 nhìn thấy tổng lượt xem blog là 1999, con số đẹp, phải ghi nhận lại thôi. Vậy là cũng có nhiều người chia sẻ với mình.

Đi Vũng Tàu từ chiều thứ sáu, đến nơi 20g, không mệt lắm nhưng lu bu với mấy đứa nhỏ. Không an tâm vì biết về nhà sẽ lại điên cuồng với công việc, đi chơi mà bao nhiêu người vất vả. Nếu ở thêm vài ngày nữa và quên hẳn công việc thì mới thoải mái.

Chiều chủ nhật về 16g, sớm, lao vào công việc ngay, đến 22g thì mờ mắt! Sáng phải thức 5g đi QT, đúng là khủng khiếp. 4 lần giới thiệu với tân SV, thấy em nào cũng dễ thương, hiền lành, một HK sau thì sẽ biết!

Đi trong khung trường thênh thang, với phòng làm việc mới khang trang mà sao lòng trống không! Xa quá là xa những mùa tựu trường!

Chiều, quá mệt, đi về lại kẹt xe, dự lễ trao chứng nhận tốt nghiệp cho lớp PSC, SV mừng gặp lại cô nhưng mình thì lòng trống trải, có lẽ vì quá mệt!

Mãi đến khi về nhà, nhìn thấy lan nở thì lòng mới bình thản. Chơi với hoa thích hơn với người là vì vậy! HK này chỉ dạy có một lớp nhưng không biết còn đột xuất gì nữa không?!

Ngày mai, lại QT, lại thức sớm, lại hồi hộp, sợ trễ xe!!!

29-9-2009

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011

Thứ bảy với công việc

Cuối tuần này không khoẻ nên không muốn đi đâu!

Còn một số việc dở dang và bây giờ ôm máy tính nữa rồi! Nhưng sẽ buồn lắm nếu mỗi ngày chỉ nhìn phong lan và làm thơ! Rồi cũng sẽ cạn nguồn thi hứng, rồi sẽ quẩn quanh với những đau ốm bệnh tật. Biết vậy thì thôi, cố mà làm việc như niềm vui, như lẽ sống.

Sẽ phải chuẩn bị bài nói chuyện ở Nhà Văn hoá PN, sao lười biếng quá nhưng khi đã bắt đầu thì lại hứng thú.

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, từ ngày đưa ra "slogan" này, mình đã có bao nhiêu niềm vui rồi nhỉ!? Toàn đếm nỗi buồn mà quên tính niềm vui, rồi than thở! Điên khùng quá, bởi chưa nói được điều muốn nói, thỉnh thoảng lại còn ước trái đất nổ tung! Ác độc chưa? 

29-8-2009

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

Có những ngày bình yên

 

Từ hôm đi Vũng Tàu về, vẫn điên loạn vì công việc nhưng hình như bắt đầu dửng dưng với tất cả.

Chỉ sau khi đánh giá PMP cho nhân viên xong thì hơi băn khoăn, mình có khắt khe quá không? Liệu các em có chấp nhận không? Lòng mình thì luôn rộng mở nhưng hiệu quả công việc là hiệu quả. Mình đã ở lại một mình, trong không gian tĩnh lặng, hơn 1g nghĩ về các em, những việc các em đã và chưa làm việc.

Cũng may, sáng hôm sau, nhận được những phản hồi tích cực. Đi đâu và về đâu, dường như mình cũng vẫn là và phải là người của công việc, người của muôn người.

Lại có việc mới, chỗ ngồi mới, vị trí mới. Mình cũng bắt đầu chai lì, chuyển dời, xây dựng, làm lại rồi làm mới...Sức đến đâu làm đến đó, chẳng có gì phải băn khoăn, lo nghĩ. Cuối tuần thì relax với con cháu cho thoải mái...Việc gì thay đổi được thì đã đổi rồi, còn cái gì bất di dịch thì vẫn thế...

Bỗng thấy bình yên, tối ngủ ngon hơn, mặc dù vẫn thức giấc...ngẫm chuyện đời một chút, đau nhức một chút...rồi ngủ tiếp! Vậy cũng hết một đêm, sáng ra là ngày mới, có khi việc thì cũ, người cũng cũ xì, bản thân mình cũng vậy thôi! C'est la vie!!!

Thôi, đến giờ họp rồi, lại bắt đầu một cuộc chơi mới. Ở đó, vẫn có các em và cô, cùng đi, cùng cười, nói, tiếp tục...

20-8-2009

Đọc tiếp ...

Có chút niềm vui

 

Sáng nay có mấy chồi mới nhú, rồi sắp lại có những chậu lan đẹp thôi! Sẽ có hạnh phúc đợi chờ xem hoa màu gì, loại nào, hoa to hay nhỏ...Nôn nóng nhưng nhẹ nhàng, dễ thương lắm vì đâu có làm phiền đến ai...

Đúng là có duyên với lan rồi.

Công việc hôm nay vẫn tất bật như mọi ngày, vẫn đối đầu, giải quyết, phối hợp...mệt mỏi.

Thấy lớp trẻ bây giờ đôi khi cũng dễ thương, nghĩa tình.

Trời mưa cả buổi chiều, lỡ mất một cuộc họp! Thôi, xem như sẽ giải quyết theo kiểu người vắng mặt! Đừng cầu toàn, đừng làm con thiêu thân nữa, có thể sẽ nhẹ lòng hơn.

28-7-2009

Đọc tiếp ...

Chuẩn bị chuyến đi

 

Chiều nay lại đi, lại sân bay, tất bật hành lý, thủ tục, lại những giờ phút đầu óc rỗng không, ngột ngạt trên máy bay!

Hy vọng sẽ có vài ngày "thông thoáng" và hy vọng có khi chỉ là ảo vọng!

Đang lo không biết có sử dụng internet được không, nếu không thì...ôm tivi vậy!

23-7-2009

Đọc tiếp ...