Mọi công việc liên quan đến kỷ niệm 20 năm xem như kết thúc ngày hôm qua, với BTC và những thành viên có liên quan.
Không hiểu có ai "xót thương" mình không mà chỉ nghe toàn những lời khen. Kể cả phim mà với mình...là nỗi ám ảnh kinh hoàng. Kịch bản cũng sửa, dựng phim cả chục lần, sửa đến nỗi thuộc từng chi tiết. Quỹ thời gian của tôi chỉ có vậy, tư liệu tôi phải tự tìm kiếm, tôi chưa có chút kinh nghiệm làm đạo diễn...Chắc tại bài ca của mình dài quá, thê lương quá nên đâu ai dám góp ý gì nữa! Nghĩa là lên thớt nhưng không có bị...chém! Thời gian đâu còn mà cứ điều chỉnh hoài. Phim đã rút ngắn theo yêu cầu, có phụ đề tiếng Anh theo yêu cầu, điều chỉnh các chi tiết theo yêu cầu....gần như là đã thực hiện 90% các yêu cầu trong thời gian kỷ lục!
Có nhân viên "bình luận" rất dễ thương như thế này: "Cô thấy hông, suốt thời gian phim được chiếu, ai cũng chăm chú theo dõi, vừa dứt phim là người ta vỗ tay liền, không có đợi nhắc, vậy là phim ngon rồi, tối nay, cô về ngủ ngon đi!". Suy nghĩ đơn giản thì mọi việc sẽ giản đơn. Cám ơn em.
Bản tin thì khỏi nói là được khen lắm lắm nhưng không ai có nỗi xúc động như tôi: bây giờ mình có tiền, có phương tiện hiện đại thì Bản tin đẹp là đúng rồi. Năm 2004, tôi cũng đã từng là P.TBT của Lotus Info với giấy đen, quay roneo (khá hơn Văn Khoa một chút!) nên tôi cứ bàng hoàng khi nhìn 20 trang Bản tin này, sản phẩm mà với không đầy 2 tháng, tôi không nghĩ là sẽ có được.
Tôi nhớ những lời động viên, khích lệ của các anh chị cùng phòng, nhớ những sự chịu đựng của các nhân viên khi tôi "thịnh nộ", nhớ những ngậm ngùi của chúng tôi khi mong muốn thì nhiều mà thực hiện chẳng được bao nhiêu. Nhớ những giờ phút "đứng tim" khi NXB báo nếu không có giấy phép thì...không in mà thời gian xin giấy phép ở Sở là...2 tuần!
Tôi nhớ những đêm mất ngủ, nhớ những lúc đầu óc như...đặc quánh, không còn chữ nghĩa gì nữa, nhớ những lúng túng khi thấy phim chưa hay mà không biết phải sửa như thế nào, nhớ những khi nghe báo: hết chỗ, bài này ngắn quá! (cô viết thêm ngay bây giờ giùm em!) hay là: hết đất rồi! (cô ơi, cắt bớt giùm em...) Những tình huống này quen thuộc vì đã gặp khi làm báo ở Văn Khoa và lúc làm Lotus Info.
Rồi những lúc sức khỏe như là cạn kiệt, mình có còn là mình nữa không? Làm sao bây giờ...?!
Tất cả qua rồi, mọi lời cám ơn...như thành vô nghĩa. Mình cũng phải tự cám ơn những nỗ lực của chính mình nữa...
Trời trở lạnh cho...lòng mình...ấm.