Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàcongái. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàcongái. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Sinh nhật con gái

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 35 của con.
Mẹ đọc lại tất cả những entries đã viết cho con trong tag "Tôi và con gái" và vẫn đắm mình trong cảm xúc, như vẫn còn mới nguyên:

Tiếp tục lo âu: khi trong con, đã có một mầm sống với bao khó khăn, thử thách mà những bất trắc đó, cả hai mẹ con ta đều chưa bao giờ ngờ...và mẹ đã phải cầu cứu đến ông bà ngoại, tin vào những điều linh thiêng, xem đó như chiếc phao cuối cùng

Đã có sự  sống: Bác sĩ khẳng định thai nhi phát triển bình thường, cuộc hành trình đi tìm sự sống xem như kết thúc nhưng quãng thời gian 8 tháng còn lại không phải là ngắn với con cũng như với mẹ.

Con cũng sẽ làm mẹ: cả gia đình cùng dự sinh nhật con được tổ chức tại Long Hải, con đã ra dáng một bà bầu. Và đến thời điểm đó thì mẹ đã có quyền tin: rồi con cũng sẽ làm mẹ.

Con vượt cạn: ôi, sao mà thương cho lần vượt cạn lần đầu của con với những điều không thuận lợi mà mẹ vẫn còn bị ám ảnh cho đến bây giờ. Mẹ vẫn từng lúc ở bên con để chia sẻ nhưng dĩ nhiên, khicon phải vượt cạn để đón đứa con bé bỏng, thiếu tháng thì con chỉ có một mình...

Con bắt đầu biết làm mẹ: tình mẫu tử quả là thiêng liêng, kỳ diệu, con đã biết điều ấy để mà chịu khó, chịu khổ như bao nhiêu bà mẹ khác.

Con gái của con gần 2 tuổi: mẹ viết tiếp entrie này cho con khi Miki giờ sắp tròn 2 tuổi, bi bô suốt ngày, biết đủ mọi thứ chuyện, nổi bật nhất là tài nhõng nhẽo, đặc biệt với mẹ và bà ngoại. Suốt ngày, Miki kêu: "Mẹ ui", rồi "Bà ui"... thương ơi là thương, sao mà không cưng, không chìu cho được?

Phải công nhận là con làm mẹ cũng giỏi: biết chăm chút từng bữa ăn, giấc ngủ cho Miki. Mặc dù con chưa hề chịu cực với ba mẹ ngày nào nhưng với Miki, con đã làm tất cả, có những việc mẹ không ngờ là con làm được vậy mà con cũng đã hoàn thành xuất sắc.

Thêm một tuổi, mong rằng con tiếp tục xuất sắc hơn nữa trong thiên chức làm mẹ và đủ bản lĩnh, tự tin để rời xa mẹ, xây dựng một gia đình của riêng con.
Tất cả còn đang ở phía trước, con gái ạ.
Quyển sách hồng của ba mẹ sẽ mang những trang sách quý vào đời....
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011

Hôm nay, sinh nhật con gái

Hôm nay, sinh nhật lần thứ 34 của con gái.

Vừa đọc entry sinh nhật thứ 33, lúc con chuẩn bị làm mẹ.
Giờ thì con làm mẹ đã được gần 1 năm rồi, vui, buồn, sướng, khổ thế nào, con đã bắt đầu nếm trải.
Mẹ sinh con nghèo lúc nghèo khó lắm nhưng con lại rất được cưng chìu vì con suy dinh dưỡng nên ốm yếu từ nhỏ. Giống mẹ, cứ yếu ớt nên không ai tin tưởng để giao cho việc gì, bởi vậy, con đã chậm càng thêm..rề rà!

Vậy mà khi làm mẹ, con đã thay đổi rất nhiều, hầu cho con ăn, hầu cho con bú, thấy mà xót lòng. Chưa đêm nào con được ngủ liên tục 5-6g, kể từ khi sanh Miki đến nay. Ban ngày, khi Miki ngủ thì con soạn bài dạy,tối con đi ngủ sau 24g, mới loay hoay thì nó đã thức. Khi còn con gái, mẹ chẳng bao giờ đánh thức con, nếu con không có yêu cầu. Bây giờ, mẹ biết con thèm ngủ lắm nhưng hầu như lúc nào cũng bận bịu, chuẩn bị ăn, bú...nói chung là suốt cả ngày.

Mẹ cũng chỉ giúp con được đôi chút, khi không có oshin thì quả là khủng khiếp, nhìn con ngày càng ốm, ba mẹ đều xót xa nhưng không biết làm sao? Ba thì chăm chút từng bữa ăn, mẹ thì phụ giữ Miki đến nỗi Miki "ghiền" bà ngoại, "bệnh" ngày càng "nặng" hơn nhưng vẫn không thể làm thay con tất cả được.

Cũng có người từ chối việc chăm sóc cháu vì cho rằng "con ai thì người ấy lo", nhưng mẹ lại không nghĩ như vậy. Vì, trước hết, mẹ cảm thấy hạnh phúc, rất hạnh phúc khi được chăm sóc các cháu. Hơn nữa, với mẹ,vì bà ngoại mất sớm, mẹ đã phải một mình trong suốt chặng đường cơ cực, vất vả nuôi còn nên giờ đây, mẹ cứ muốn bù đắp cho con.
Mẹ con mình cứ sống như vậy cho đến khi nào...chán nhau thì thôi!
Vậy nhé, con gái yêu của mẹ.
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Đã có sự sống

 

Chưa bao giờ mình hiểu thấm thía ý nghĩa của cái gọi là "sự sống" như sáng hôm qua, ở BV.

Đưa con đi hội chẩn mà lòng bất an vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Khi BS mời vào, mặt mày hớn hở: "Có tin vui rồi chị, hôm nay, tim thai rõ, vậy là có sự sống rồi! Đúng là kỳ diệu như phép lạ, em không nghĩ là giữ được cái thai này! Nhưng bây giờ thì an tâm rồi!".

Mình nhẹ nhõm cả người, đúng là xuân đang về, mọi người chuẩn bị ăn Tết mà mình có nhớ gì đâu! Cách đó mấy phút, con rể gọi, giọng run run, mất tự tin hẳn: "Kết quả sao rồi mẹ?". Thật sự là BS còn đang khám nhưng mình tưởng tượng nếu mình trả lời: "không giữ được thai" thì con sẽ ra sao? Và cả mình nữa...

Không biết cháu là trai hay gái nhưng quả thật là...lì làm cho cả nhà phải hú vía! Mình thấy tội cho một sinh linh chứ ai không hiểu: không có lần này thì sẽ có cơ hội khác nhưng kiếm con bây giờ khó hơn kiếm tiền! Nhiều người nói như vậy mà bây giờ mình mới hiểu.

Má cũng linh thiêng thật, đã phù hộ cho cháu, đúng là khi người ta bất lực thì chỉ còn trông cậy vào đức tin.

Từ khi có kết quả của BS, con gái như khoẻ hẳn ra và sức khoẻ ngày một khá lên thấy rõ, nhưng bắt đầu chán ăn rồi! Thai hành, ốm nghén, đâu là điều đơn giản, dần dần con sẽ hiểu...

Chưa về MT được, bỏ cháu nội, ba mẹ nó đang lu bu dọn nhà mới, hai đứa thì đã nghỉ học, mình cũng không biết phải làm sao đây!? Sáng nay, mới có thể an tâm, bình tĩnh mà bắt đầu dọn dẹp nhà cửa nhưng cái chân không hiểu sao đau quá nên không làm được gì nhiều.

Năm cũ sắp hết rồi... 

9-2-2010

Đọc tiếp ...

Tiếp tục lo âu

 

Ngày mai lại đưa con đi BV và tiếp tục lo âu!

Hãy cứ tin vào số phận. Nếu con được làm mẹ ngay trong lần đầu thì mọi việc sẽ êm xuôi, nếu không thì con sẽ có cơ hội khác.

Trưa nay đi cùng con rể đến chùa có thờ má, mấy chục năm rồi, đến nỗi không biết đường đi. Người không tín ngưỡng như mình thì khi bất an thì...sẽ khó vượt qua bởi vì không nương tựa được vào ai, vào cái gì hết.

Hình má vẫn đẹp, phải tìm một lúc mới được vì nhiều hình quá.

Hồi má mới mất, tuần nào cũng lên chùa mà sao bây giờ lạ hoắc.

Bắt đầu ngày mai không đến trường nữa, tình trạng con như thế này, chắc khỏi về MT luôn, không biết sao mà tính nữa. Chẳng còn nghĩ gì đến Tết, tự nhiên lòng trống không, nguội ngắt!

Năm kia thì đúng ngày 23 tháng chạp, BV cho ba xuất viện vì không còn điều trị được nữa, mình đưa ba về nhà, thấy người ta chuẩn bị Tết mà lòng cũng lanh ngắt như bây giờ.

Hy vọng cái gì đây? Thôi, ngày mai sẽ biết kết quả cuối cùng.

Mình nghĩ có khi con gái đã được nhiều thứ nên cũng phải có điều gì đó không thuận lợi...Cũng đành tin như vậy như một "phép thắng lợi tinh thần"!

Sẽ lên chùa thắp nhang cho ba.

7-2-2010

Đọc tiếp ...