Mẹ đọc lại tất cả những entries đã viết cho con trong tag "Tôi và con gái" và vẫn đắm mình trong cảm xúc, như vẫn còn mới nguyên:
Tiếp tục lo âu: khi trong con, đã có một mầm sống với bao khó khăn, thử thách mà những bất trắc đó, cả hai mẹ con ta đều chưa bao giờ ngờ...và mẹ đã phải cầu cứu đến ông bà ngoại, tin vào những điều linh thiêng, xem đó như chiếc phao cuối cùng
Đã có sự sống: Bác sĩ khẳng định thai nhi phát triển bình thường, cuộc hành trình đi tìm sự sống xem như kết thúc nhưng quãng thời gian 8 tháng còn lại không phải là ngắn với con cũng như với mẹ.
Con cũng sẽ làm mẹ: cả gia đình cùng dự sinh nhật con được tổ chức tại Long Hải, con đã ra dáng một bà bầu. Và đến thời điểm đó thì mẹ đã có quyền tin: rồi con cũng sẽ làm mẹ.
Con vượt cạn: ôi, sao mà thương cho lần vượt cạn lần đầu của con với những điều không thuận lợi mà mẹ vẫn còn bị ám ảnh cho đến bây giờ. Mẹ vẫn từng lúc ở bên con để chia sẻ nhưng dĩ nhiên, khicon phải vượt cạn để đón đứa con bé bỏng, thiếu tháng thì con chỉ có một mình...
Con bắt đầu biết làm mẹ: tình mẫu tử quả là thiêng liêng, kỳ diệu, con đã biết điều ấy để mà chịu khó, chịu khổ như bao nhiêu bà mẹ khác.
Con gái của con gần 2 tuổi: mẹ viết tiếp entrie này cho con khi Miki giờ sắp tròn 2 tuổi, bi bô suốt ngày, biết đủ mọi thứ chuyện, nổi bật nhất là tài nhõng nhẽo, đặc biệt với mẹ và bà ngoại. Suốt ngày, Miki kêu: "Mẹ ui", rồi "Bà ui"... thương ơi là thương, sao mà không cưng, không chìu cho được?
Phải công nhận là con làm mẹ cũng giỏi: biết chăm chút từng bữa ăn, giấc ngủ cho Miki. Mặc dù con chưa hề chịu cực với ba mẹ ngày nào nhưng với Miki, con đã làm tất cả, có những việc mẹ không ngờ là con làm được vậy mà con cũng đã hoàn thành xuất sắc.
Thêm một tuổi, mong rằng con tiếp tục xuất sắc hơn nữa trong thiên chức làm mẹ và đủ bản lĩnh, tự tin để rời xa mẹ, xây dựng một gia đình của riêng con.
Tất cả còn đang ở phía trước, con gái ạ.
Quyển sách hồng của ba mẹ sẽ mang những trang sách quý vào đời....