Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàgiađình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàgiađình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

Những ngày không thể quên


Ngày tưởng nhớ ông nội....
Từ khi bắt đầu biết nhớ những năm tháng tuổi thơ của mình thì tôi đã không thể quên ngày 25-12 hằng năm.
Ba tôi kể rằng ông nội mất trong chiến tranh, không ai nhớ ngày chính xác ngày mà ba tôi cũng không thể về chịu tang ông nội, lúc đó, ông chưa đến 40 tuổi. Ông nội tôi là thầy thuốc Bắc, hiền đức, tận tụy, ông theo đạo Tin Lành. Chính vì vậy, hằng năm, gia đình tôi chọn ngày 25-12 để họp mặt tưởng nhớ đến ông nội. Năm nào cũng vậy, khoảng 1 tuần trước đó, tôi đã thấy bà nội chuẩn bị nhiều thứ, bánh trái, dọn dẹp nhà cửa. Và nhất định phải có món xôi vò ăn với gà quay (mà phải là gà lôi), và còn cơm rượu, bánh bò, thứ nào bà nội cũng tự làm. Nhà thì thể nào cũng phải có một ngôi sao to treo giữa phòng khách và chị em tôi rất nôn nao đón Noel. Có năm còn được ba mua cho cây thông, chị em lúi húi làm hang đá, mặc dù nhà tôi không theo đạo, không đến nhà thờ nhưng với tôi, lễ nửa đêm ở nhà thờ là một điều gì đó rất diệu kỳ và những ngày Noel là những ngày tôi chờ đợi.

Đến ngày 25-12-1974, tôi lấy chồng

Tối ngày 23-12, tôi có bữa tiệc nhẹ mời bạn bè trong phong trào. 37 năm đã trôi qua, tôi vẫn nhớ cái đèn ngôi sao màu vàng mà chị tôi đã chọn để thay cho cờ đỏ sao vàng. Rồi món quà là cặp gối thêu dòng chữ: "Tương lai tươi sáng" của chị Dung từ nhà tù Tân Hiệp gửi tặng, rồi bài thơ của anh .... Trong vòng tay yêu mến của bè bạn:
"Ngày mai, trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi..."

Tối ngày 24, xếp áo quần vào valise, nước mắt ngắn dài, buổi sáng hôm đó đã đốt hết mấy quyển nhật ký và 3 lá thư của... Ba tôi không cho tôi lạy xuất giá vì biết tôi sẽ...không chịu đựng nổi! Bà nội cũng không dám nói gì nhiều, thỉnh thoảng, nhắc: con nhớ đem theo cái này, cái nọ. Tuyệt nhiên bà không dặn: "về nhà chồng con phải..". Gần tối, dì ba của tôi đến, tôi ôm dì khóc ròng, hai dì cháu không nói được thêm câu nào. Khoảnh khắc ấy, cảm giác ấy, đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rõ, sao dì không phải là má của con??

Những ngày 25-12 sau 1975

Thỉnh thoảng tôi mới về dự lễ tưởng nhớ ông nội, không khí rộn ràng của những ngày Noel thơ dại không bao giờ còn nữa. Gia đình của tôi cũng mỗi người một phương...
Mỗi năm ,đến Noel, tôi chỉ còn nhớ và đếm: vậy là chúng tôi cưới nhau đã được...năm. Mặc dù nghèo, nhưng ngày cưới vẫn là ngày thiêng liêng vì chúng tôi đã chọn để gắn kết cuộc đời nên một món ăn ngon hơn bình thường một chút, một vòng dạo chơi vườn hoa với các con cũng đáng được gọi là kỷ niệm. Cứ vậy, chúng tôi vẫn "tổ chức" kỷ niệm ngày cưới hằng năm để nhắc nhớ cho mình, cho các con: hãy yêu thương nhau nhiều hơn. Khi đi đâu xa, chồng tôi vẫn gửi quà, gọi điện thoại cho tôi (dù những năm ấy, chỉ được gọi nhờ điện thoại của cơ quan!). Có khi ngày kỷ niệm không được tổ chức đúng vào ngày 25-12 nhưng chưa bao giờ chúng tôi bỏ quên!
Cho đến...một ngày, cách đây hơn 20 năm, tôi vô tình khám phá...một sự thật diễn ra đúng vào ngày 25-12. Điều ấy đã khiến tôi, từ đau khổ tưởng chừng không gượng dậy nổi đến chai sạn, lì lợm để nghĩ rằng: chẳng bao giờ còn có ngày kỷ niệm này nữa. Vết thương nếu không lành thì người bị thương sẽ chết, nếu nó lành thì (dù nhanh hay chậm) thì mình vẫn phải tiếp tục trả nợ đời. Đơn giản vậy thôi!
Cuộc sống chưa có phút giây nào ngừng lại và cứ thế, tôi tiếp tục...gồng mình! Nỗi đau rồi cũng qua đi, tôi sống và làm việc như điên nhưng vẫn vô cùng tỉnh táo. Và có lẽ chính vì tôi giỏi chịu đựng nên mọi sự thay đổi theo chiều hướng thuận lợi hơn. Tôi vẫn cứ lòng dặn lòng: hãy quên những điều không đáng nhớ! Và rồi...tôi đã quên để bắt người khác phải nhớ và biết đến lẽ phải.

Ngày 25-12-2007

Ba tôi bệnh ngặt nghèo, chắc chắn không qua khỏi nhưng dĩ nhiên, chúng tôi không cho ba biết. Gần đến ngày 25, ba dặn tôi: năm nay, tổ chức kỷ niệm cho ông nội ở nhà ba nghe con, con mời hết các cô chú, con cháu về đông đủ cho ba, vậy mới vui và đúng nguyện ước của ông nội. Và ngày hôm đó, ba tôi rất vui và tỉnh táo lạ thường, ăn uống cũng khá hơn mọi ngày. Chiều, ba đã nhắc tôi: con tắm cho ba, thay bộ pyjama mới để ba chuẩn bị đón cháu cố. Tôi làm đúng theo yêu cầu của ba mà nuốt nước mắt, tất cả chúng tôi đều biết đây là lần cuối cùng, ba có mặt trong lễ kỷ niệm của ông nội. Đầu năm 2008, ba tôi qua đời.

Ngày 25-12-2011
Sáng mai, cà nhà về BT, tổ chức kỷ niệm cho ông nội. Đủ mấy chị em của tôi và các cô chú. Tôi đã đặt bánh khúc củi ở Givral với dòng chữ "Thành kính tưởng nhớ", đúng theo truyền thống gia đình vì ngày xưa, ba tôi đã làm như vậy. Chúng tôi sẽ sum họp, thắp nhang cho ông nội. Tôi chỉ biết ông qua hình thờ nhưng ba tôi thường hay kể chuyện về ông nội bằng lòng biết ơn, sự nể phục. Ông không được đi học nhưng đã nuôi ba tôi và các chú ăn học trong hoàn cảnh vô cùng nghèo khổ. Và với cả gia đình tôi, ông là tấm gương soi sáng cho nhiều thế hệ.

Ngày 25-12 cho riêng mình

Vậy là chúng tôi đã sống cùng nhau đúng 37 năm. Con cháu ngoan ngoãn, hiếu thảo, cuộc sống đầy đủ từ tinh thần đến vật chất. Có lẽ, tôi cũng không mong ước gì hơn. Những khúc quanh rồi sẽ dẫn về lối thẳng, từ nơi tăm tối, sẽ tìm ra đường sáng.
Tôi muốn nói lời cám ơn tất cả những gì tôi đã nếm trải.


Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Sinh nhật con trai

Dưới đây là entry đã viết cho con trai sinh nhật của con năm 2009.

Hôm nay, đọc lại, vẫn còn nguyên cảm xúc. Con sinh ngày 9-9, mẹ ngớ ngẩn, hôm nay là 10-9, vậy mà sáng nay còn cãi với ba: hôm nay mới là ngày 9-9! Thật ra, tối qua mẹ không online, bực mình vì Mul. "làm khó" mẹ, không commnet được cho ai nên online làm gì!?

Ba nói đã gọi ĐT cho con, năm nay, không hiểu sao, con có vẻ không vui lắm. Công việc thì không có gì khó khăn, vất vả thì con vẫn vất vả như trước nay, (vì con giống mẹ!), nhưng không hiểu sao con ít nói cười hơn. Kiểu như "tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn!". Mẹ đã thấy và nghe vợ con nói nhưng không dám hỏi gì hết vì con không bao giờ muốn mẹ phải lo lắng nên chưa bao giờ con nói về những khó khăn, băn khoăn, lo nghĩ của con cho mẹ nghe. Vì vậy, mẹ đành im lặng mà đêm nào cũng âu lo nghĩ về con.

Con trai à, con vẫn luôn là niềm tin yêu của ba mẹ, và đặc biệt là của mẹ.

Rồi con sẽ đọc những entries mẹ đã viết cho con để hiểu rằng, với mẹ, con quan trọng như thế nào thì với gia đình nhỏ của con, mẹ nghĩ, con càng quan trọng hơn nữa.

Con thêm tuổi mới, mẹ mong con luôn vững tay chèo, cho dù biển không phải lúc nào cũng thuận lợi cho người ra khơi!


Đối với một người mẹ, sự ra đời của con cái luôn là hạnh phúc vô giá và đó là những năm tháng không thể nào quên.

Ngày này, cách đây 34 năm, gần 9g sáng, một người phụ nữ 23 tuổi đã vượt cạn lần đầu để trở thành bà mẹ trẻ trong những ngày "vui, buồn, sướng, khổ" của năm 1975. Tên của con đánh dấu một cột mốc lịch sử, không phải chỉ của dân tộc mà còn của ba mẹ nữa. Lúc con bắt đầu quẫy đạp trong bụng mẹ, mẹ đã cùng với con đi vào dinh Thống Nhất để dự metting. Mẹ phấn khởi lắm, không chút e dè, sợ sệt. Bây giờ, nhớ lại mới giật mình, bụng đi trước, người thì như dòng thác, chen lấn, hò hét..

Khi mẹ sinh con xong, mẹ đọc được dòng chữ ba ghi nắn nót trong quyển sổ tay:"Hôm nay, NTT có mặt trên đời" và lúc đó, mẹ đã khóc.

Từng ấy năm trôi qua, con vẫn là niềm tự hào của ba mẹ, của cả gia đình nội/ngoại. Và gia đình nhỏ của con cũng luôn mang lại cho mọi người nhiều tiếng cười, niềm vui. Và mẹ đã có thêm hai "cục cưng, cục thương", lúc nào mẹ cũng nghĩ về gia đình của con với sự bình yên và mẹ luôn tin tưởng ở mọi quyết định, suy tính của con. Khi em có chồng, con cũng đã làm tròn trách nhiệm "anh hai", hơn cả những gì ba mẹ chờ đợi.

Hôm nay, con thêm một tuổi, mẹ ao ước con ngày càng thành đạt, luôn quan tâm và yêu quý mọi người, điều quan trọng là, tránh được những sai lầm có thể, đừng làm tổn thương vợ con, đừng làm cho người phụ nữ nào phải  gánh chịu như mẹ. Bởi vì, con biết không, nước mắt chảy ra là những giọt nước mắt có thể được chia sẻ, còn nước mắt nuốt vào trong là những ngậm ngùi không thể sẻ chia, là điều khủng khiếp của một đời người!

Mẹ luôn nghĩ về con bằng tất cả niềm tin và tự hào.

09-09-2009

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Trung Thu

Trung Thu gợi nhớ cho tôi biết bao kỷ niệm.
Khi tôi còn nhỏ, Trung Thu là thời điểm tôi rất thích.
Một trong những thú vui của tôi không phải là được rước đèn mà là được chơi đền cầy. Vì bình thường, không có đèn cầy để chơi.
Tôi hay nài nỉ chú của tôi mua cho đèn đủ màu sắc, tôi tỉ mỉ dùng móng tay để khắc trên thân đèn cầy những hoa văn khác nhau. Tôi có thể mất nhiều giờ đồng hồ để làm công việc này và dĩ nhiên ba má tôi không bao giờ thích những trò này của tôi, với ba má, chỉ có học và...học!
Tôi làm xong, sắp xếp trong hộp thuốc lá của ba rồi đem vào lớp khoe, các bạn khen, thể nào tôi cũng tặng rồi về nhà...làm tiếp cho đến hết mùa Trung Thu, khi không còn đèn cầy để mà khắc.
Món quà trẻ con ấy, tưởng đâu chỉ còn trong ký ức của tôi, không ngờ, hôm nọ, gặp Phương Hà, ở Úc về, cô bạn từ năm Đệ Thất (lớp 6) Trưng Vương vẫn nhớ và nhắc...
Tôi không thích (nói chính xác là...không biết) ăn bánh Trung Thu, nhất là bánh nhân thập cẩm (vốn là món khoái khẩu của ba tôi) mà chỉ thích được ba mua cho bánh con heo. Hồi tôi còn nhỏ lắm thì là một con heo, sau này, người ta làm cả bầy heo mà con nào cũng ủn ỉn, rất dễ thương nên tôi cứ mỗi ngày, mỗi ngắm nhìn chứ...không muốn ăn. Chìu tôi, năm nào ba cũng mua và vẫn thường "khuyên": bánh con heo là bánh dở nhất, con ăn bánh khác đi, hay là ăn bánh dẻo, ba mua cho...Ba thuyết phục hoài, tôi vẫn không thay đổi nên ba không nói nữa.
Khi tôi có chồng, không ai mua cho bánh con heo nữa, Trung Thu nhắc nhớ tôi những kỷ niệm ấu thơ mà trong những năm tháng ấy, ba và bà nội là những người chìu tôi nhất. Chìu đến mức, tôi có một thói quen rất xấu là hay...ăn từng muỗng, uống cũng từng muỗng. Vì vậy, một ly nước chanh, tôi uống rất lâu, cả nhà phải chờ khi đi ăn chung nên tôi hay bị má rầy. Ba thì không, ba hay nói: "Kệ nó, nó thích uống vậy mà. Con uống đi, ba chờ".
Sau này, tôi có kể chuyện cho một người nghe, nhân khi cùng đi uống nước, người ấy đã nhắc: "Sao em không uống từng muỗng?". "Thôi, mất công anh, chỉ có ba em chờ em chứ ai mà chờ?!" "Em uống đi, anh chờ!". Nói là nói vậy chứ trong cuộc đời, tôi và người ấy đã chẳng thể chờ được nhau!
Khi rước đèn, tôi thích đèn con cá mà không hiểu sao, tôi hay làm lồng đèn cháy mà cháy một góc nhỏ thôi, tôi cũng khóc và không chịu chơi lồng đèn bị rách bao giờ! Mỗi mùa Trung Thu tôi có đến mấy cái lồng đèn! Và ba tôi còn làm cho tôi đèn trống quân to nữa!
Đến khi các con tôi biết chơi đèn Trung Thu thì tôi quá nghèo, chờ cơ quan của chồng, trường của tôi mua tặng cái lồng đèn giây xếp. Tôi nhớ, Trung Thu năm nào ba tôi cũng gởi cho cháu nội lồng đèn bằng giấy kiếng, có khi chị tôi mua cho cháu. Lồng đèn giấy kiếng, lúc đó là "xa xí phẩm".
Vào ngày 16-8, má tôi vĩnh viễn đi xa, Trung Thu gợi cho tôi những kỷ niệm đau buồn. Năm nào, dọn bánh Trung Thu cúng ba má, tôi cũng chạnh lòng. Ba má đã cho tôi hưởng đầy đủ hương vị của nhiều mùa Trung Thu, vậy mà, đến khi tôi có thể lo cho ba má được thì tôi chỉ còn được thấy ba má qua khói hương thương nhớ thôi.
Giờ các cháu nội ngoại đầy đủ hơn lúc các con tôi còn nhỏ thì hình như các cháu không còn biết thưởng thức Trung Thu như tôi trước đây.
Không đứa nào đòi bánh con heo, không còn thấy ai khắc trên những cây đèn cầy đủ màu...
Đêm nay, MT tĩnh lặng, hồi còn sống ở đây, tôi rất sợ những tiếng chó "sủa ma", bởi vì, khi mất ngủ, những âm thanh đó, dội vào tai tôi, buốt nhức cho tôi chứ không phải cho những con chó sủa "ma". Người ta nói vậy, bởi vì...không có ai nó cũng sủa.
Sự tĩnh lặng khuya khoắt, xôn xao lòng tôi nỗi nhớ về những mùa Trung Thu....
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Những người mẹ (4)

Tôi vẫn còn cảm hứng để tiếp tục viết về những người mẹ.
Nhất là sau khi gặp lại LT (con của dì năm), xa VN đã 30 năm.
Đúng là tình ruột thịt nên chị em bạn dì ruột vẫn cứ quấn quít nhau, chuyện này nối chuyện kia, không thể nào ngưng được.
Tôi đưa em và gia đình đi du lịch sông nước Mỹ Tho, vợ chồng thì nói tiếng Việt không pha một tiếng Anh nào, con trai nghe-hiểu, trả lời lại tiếng Anh, con gái nói tiếng Việt chính xác nhưng ít nói.
Gặp lại em, tôi nhớ nhiều đến bà ngoại tôi và muốn kể đôi chút về ngoại.
Là vợ của ông đốc thời Tây không phải là đơn giản. Bà ngoại đẹp quý phái, là chị cả trong một gia đình khá giả ở Bến Tre. Ngoại rất hiền, ít nói nhưng sống nề nếp. Ngoại không học nhiều nhưng tôi nhớ ngoại viết chữ nắn nót, rất đẹp và ngoại có thói quen, đi chợ về là ghi chép lại những thứ đã mua trong một quyển tập. Tôi đã tập đọc với những trang ghi chép của ngoại.
Thỉnh thoảng má gởi tôi ở nhà ngoại, ăn cơm, ngoại chăm cho tôi từng chút, món nào tôi thích là ngoại đều biết. Ở với ngoại thì dứt khoát buổi trưa phải ngủ, thức dậy, đã có sẵn ly sữa (tôi không thích lăm), ly chè đậu xanh, có khi là chè khoai lang, pha chút bột cho nước sóng sánh và mấy lát gừng. Khi lớn, tôi nhiều lần nấu lại loại chè đó nhưng vẫn không thể ngon và có hương vị như chè của ngoại.
Tôi ít khi nghe ngoại nói mà hầu như ngoại chỉ nghe mọi người nói. Ngoại bị yếu một chân (sau khi sanh dì ba, tôi nghe kể lại như vậy) nhưng ông bà có đến 9 người con. Người con trai đầu lòng mà ông ngoại đã ưu ái đặt cho cái tên "Tri Kỷ" thì lại mất khi còn rất nhỏ. Sau đó thì tôi chỉ có dì chứ không có cậu nào nữa và tôi biết, đó là nỗi buồn ngoại giấu kín.
Khi tôi sanh con đầu lòng, ngoại đã già rồi nhưng ngoại vẫn đón tôi từ MT lên SG để chăm sóc, vì tôi không có mẹ. Mẹ con tôi được ngủ chung phòng với ngoại, trên giường của ông ngoại, ông ngoại phải "di tản". Đó là những ngày ngoại và các dì của tôi thay má tôi chăm sóc cho tôi. Tôi không thiếu một thứ gì, mặc dù ở thời điểm tháng 10,11/1975 mọi gia đình không thể còn sung túc như xưa. Ngày tôi còn nhỏ, ngoại đã biết ý thích của tôi trong ăn uống nhưng bây giờ tôi không còn nhỏ nữa, lại đang cho em bé bú nên ngoại không chìu tôi được. Và lúc nào ngoại cũng giải thích vì sao phải ăn món này, không được ăn món kia...Đó là khoảng thời gian ngắn ngủi, sau khi lấy chồng, tôi hạnh phúc trong sự bảo bọc của gia đình. Bây giờ, khi đã có cháu ngoại, tôi hiểu lòng ngoại nhiều hơn.
Mấy năm sau đó, ngoại bệnh nhiều, không còn đi lại gì được nữa và trên cái ghế bố dành cho người nằm một chỗ, ngoại đã lặng lẽ ra đi mãi mãi. Vì ngoại không hay nói, không hay than thở, kêu rên nên đến giờ phút cuối, ngoại đã đi một mình....
Người phụ nữ ấy, một đời tần tảo vì chồng, vì con, vì cháu. Tôi chưa khi nào nghe ngoại rầy la con hay cháu mà chỉ kiên nhẫn giải thích: "Để ngoại nói cho con nghe...". Chỉ có ông ngoại tôi, vì là thầy giáo nên nói lớn tiếng và hay rầy la. Bà ngoại thì không, khi má tôi mất, tôi nhớ ngoại không khóc nhưng tôi biết mất người con gái đầu lòng như má tôi thì ngoại đau và đau lắm.
Ngoại lo cho mọi người rất nhiều (khi ba tôi ở tù, ngoại phụ với má chăm sóc chị em tôi), nhưng đến khi ngoại bệnh nằm một chỗ thì ngoại chỉ có một mình. Lâu lâu, tôi từ MT lên thăm, ngoại nắm tay, nhìn tôi nhiều hơn nói. Hỏi thăm các con tôi là chính, khi nghe tôi "báo cáo" xong, có lẽ đã hài lòng, ngoại lại nhắm mắt, tôi không biết ngoại ngủ hay thức nên cũng không dám nói gì thêm.
Với tôi, ngoại là hình ảnh một thân phận phụ nữ nông thôn, có chồng trí thức, và ngoại đã sống hết cuộc đời vì người khác. Những chịu đựng lặng lẽ, âm thầm của ngoại, ai người chia sẻ.....?!
 
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Mùa xuân vẫn còn

 

Những ngày cuối rồi đầu năm, quá lu bu, bận rộn và cũng đầy lo âu.

Không muốn nhắc lại, nhớ lại, qua được một chuyện thì lại đi tìm bình an, tĩnh tâm để bớt lo âu nhưng rồi lại đến chuyện khác...Chung qui cũng là chuyện của con gái. Đúng là hồi hộp cho cả nhà và tội nghiệp cho con. Ngày này sang ngày khác, hơn 2 tháng rồi mà vẫn liên tiếp và liên tục lo âu!

Đầu năm, ngày mồng 6 đi đám ma ông anh họ chết trẻ (60 tuổi), tiếp theo là một cụ ông và một cụ bà. Chưa đầy 1 tuần, đi 3 đám.

Đầu óc rỗng không, nghĩ cái gì đây?!

Chiều mồng 2 nhóm VK đến nhà chơi, cũng vui, lâu lâu mới được họp mặt chỉ để vui, nhưng tàm cuộc vui thì ai cũng về nhà nấy, cuộc đời của ai thì nấy sống, cũng chẳng hay thông tin cho nhau nếu không có chuyện cần thiết. Mà cuộc đời vốn dĩ đã như vậy mà, sao còn thắc mắc, lạ chưa?!

Mỗi năm, vẫn có thói quen khai bút nhưng năm nay, hình như cạn dòng suy nghĩ hay sao đó nên không có ảm hứng để viết gì cả!

Ở MT thì quá lu bu, nhà rộng, phải dọn dẹp suốt, hai đứa nhóc ở nhà, quậy tưng, oshin về quê ăn Tết nên ngày giờ trôi qua rất nhanh, không rảnh rang để mà nghĩ ngợi! Về SG thì lại lu bu chuyện khác!

Rồi hết Tết, hôm qua xin nghỉ thêm 1 ngày nữa, đưa vợ chồng V đi chơi cồn ở MT, cũng có nhiều điều hay nhưng sự thật mình chỉ mong chuyến đi kết thúc nhanh để về SG! Như vậy, có còn thú vị gì nữa đâu! Và hôm nay, từ chối không đi Bình Châu. Chuyến Phú Quốc cuối tuần càng không hứng thú nhưng book vé máy bay và KS rồi, biết làm sao? Cũng không dám thể hiện, sợ vợ chồng V buồn!

Những ngày đầu năm, có vẻ chưa thanh thản, an nhiên!  Phải ngạc nhiên về tháng giêng này!

11 tháng còn lại sẽ như thế nào đây?????

23-2-2010

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Dư âm Sinh Nhật

 

Đã qua một ngày rồi. Hồi tối ngủ ngon với những ân tình.

Đi ăn với các con, vui, mấy mẹ con sau khi ăn lại còn thưởng thức chè đến no bụng.

Về nhà, có thêm một chậu lan hồ điệp trắng tím, đẹp ơi là đẹp, tội nghiệp con rể, "lăn lóc" chụp hình cho mẹ, thương ơi là thương. Năm nay, sinh nhật mẹ, lại có thêm con, niềm vui của mẹ đầy hơn một chút, phải không con?

Chắc con gái nhắc nên mình cũng nhận được tin nhắn muộn, nhưng vẫn chưa hết ngày: "chúc em vui vẻ", thì em lúc nào mà không vui anh nhỉ! Vui như người đã mất một báu vật, chẳng bao giờ còn tìm thấy! Và "cứ vậy, em lầm lũi..."

Chiều nay, giải quyết cho sớm công việc rồi đi Vũng Tàu với con trai, con dâu và cháu nội đây.

Ai dám bảo mình không hạnh phúc? Tròn đầy, nhiều người ao ước mà không được. Hạnh phúc vẫn mỉm cười đâu đó.

Hôm qua, cháu nội gọi ĐT: "Bữa nay sinh nhật bà nội phải hông? Bà nội thích gì?" Bà nội thích gấu bông học giỏi, thương em, ăn nhiều để bà nội ôm gấu bông cho đã. "Con được 3 "cây" điểm 10". Giỏi, con có tiền mua quà cho bà nội hông? "Hông, mẹ con nói con 3 tuổi mới được xài tiền!!!". Vậy mà hỏi như đại gia, cục vàng dễ thương thiệt!

Mai này, khôn lớn, đọc lại blog này con nhé!

25-9-2009

 

 

Đọc tiếp ...

Bình Châu cuối tuần

 

Cuối tuần này lại đi chơi!

Đã mơ ước đi Bình Châu từ lâu nhưng vì đây là khu nghỉ dưỡng nên sợ không hợp với các con. Không ngờ ai cũng thích, mua tour bất kỳ nhưng cũng rất may mắn là gặp người "cùng hội, cùng thuyền", toàn U60 nên đã vui càng vui.

Mình rất thích cảm giác đứng ngay vòi nước khoáng thiên nhiên cho nước chảy từ đầu đến chân, ấm áp rồi suy nghĩ về biết bao chuyện đời.

Sáng sớm thức dậy, đúng là tĩnh lặng và thực sự được hưởng không khí thiên nhiên.

Ngâm chân nước nóng, vừa ngâm lại còn được massage, thật là thoải mái, mình nghĩ rằng mình có thể ngồi ở những hồ đó nhiều lần trong ngày. Đến khi ngâm chân trong thuốc bắc và được mass. thì còn tuyệt vời hơn.

Tạm biệt Bình Châu và hẹn sẽ gặp lại. Hôm nào ở 1 tuần xem có tu được không hay còn quá nặng nợ trần! 

22-9-2009

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011

Đi chơi với cả nhà

 

Thứ bảy tuần này khá thú vị.

Buổi sáng, nói chuyện ở NVHPN, cử toạ có vẻ hào hứng, khi kết thúc, nhiều em đến xin ĐT, email. Mình hiểu rằng các bạn trẻ thiếu sân chơi, thiếu người tư vấn. Chừng vài năm nữa, giã từ công việc này, làm tư vấn chắc phù hợp với mình.

Buổi chiều đi Suối Tiên xem xiếc cá heo và sư tử biển với cả nhà. Vui quá, quả thật, mình là người lạc hậu! Lần đầu đi Suối Tiên, đúng là đừng nên nghe những lời đồn đãi, phải "tai nghe, mắt thấy" mới được.

Sau đó, cả nhà đi ăn bánh xèo, thấy các con luôn vui vẻ, hoà hợp, chia sẻ với nhau, mình vui lắm. Từ trước đến nay, vẫn rất sợ có vợ, có chồng rồi thì mạnh ai nấy sống, buồn lắm, dần dần sẽ xa cách, không còn tình cảm gì nữa.

Hai tối được ngủ với cháu nội, không còn hạnh phúc mào bằng!

Cám ơn một cuối tuần bình yên, vui vẻ. Đã chọn được một niềm vui, nhiều niềm vui, có lẽ cuộc đời vẫn còn có ý nghĩa khi mình sống cùng với nó! 

13-9-2009

Đọc tiếp ...

Hôm nay là Sinh Nhật Con Trai

 

Đối với một người mẹ, sự ra đời của con cái luôn là hạnh phúc vô giá và đó là những năm tháng không thể nào quên.

Ngày này, cách đây 34 năm, gần 9g sáng, một người phụ nữ 23 tuổi đã vượt cạn lần đầu để trở thành bà mẹ trẻ trong những ngày "vui, buồn, sướng, khổ" của năm 1975. Tên của con đánh dấu một cột mốc lịch sử, không phải chỉ của dân tộc mà còn của ba mẹ nữa. Lúc con bắt đầu quẫy đạp trong bụng mẹ, mẹ đã cùng với con đi vào dinh Thống Nhất để dự metting. Mẹ phấn khởi lắm, không chút e dè, sợ sệt. Bây giờ, nhớ lại mới giật mình, bụng đi trước, người thì như dòng thác, chen lấn, hò hét..

Khi mẹ sinh con xong, mẹ đọc được dòng chữ ba ghi nắn nót trong quyển sổ tay:"Hôm nay, NTT có mặt trên đời" và lúc đó, mẹ đã khóc.

Từng ấy năm trôi qua, con vẫn là niềm tự hào của ba mẹ, của cả gia đình nội/ngoại. Và gia đình nhỏ của con cũng luôn mang lại cho mọi người nhiều tiếng cười, niềm vui. Và mẹ đã có thêm hai "cục cưng, cục thương", lúc nào mẹ cũng nghĩ về gia đình của con với sự bình yên và mẹ luôn tin tưởng ở mọi quyết định, suy tính của con. Khi em có chồng, con cũng đã làm tròn trách nhiệm "anh hai", hơn cả những gì ba mẹ chờ đợi.

Hôm nay, con thêm một tuổi, mẹ ao ước con ngày càng thành đạt, luôn quan tâm và yêu quý mọi người, điều quan trọng là, tránh được những sai lầm có thể, đừng làm tổn thương vợ con, đừng làm cho người phụ nữ nào phải  gánh chịu như mẹ. Bởi vì, con biết không, nước mắt chảy ra là những giọt nước mắt có thể được chia sẻ, còn nước mắt nuốt vào trong là những ngậm ngùi không thể sẻ chia, là điều khủng khiếp của một đời người!

Mẹ luôn nghĩ về con bằng tất cả niềm tin và tự hào.

09-09-2009

Đọc tiếp ...

Trốn công việc

 

Lại thêm một cuối tuần không khoẻ nên không thăm cháu. Chơi với con nít vui hơn với người lớn mà.

Tưới hoa mỗi ngày hai lần, cũng vui, biết bao lần tắm mát cho cây mà lần nào cũng thấy vui vui, nhẹ nhàng, dễ thương lắm. Lại chăm chút, săm soi, có chậu nào có nụ, sắp ra hoa chưa? Thêm cái lá, thêm một chồi non, có sự sống rồi!

Tối qua, đi với các con ăn cơm tấm Mộc (giải phóng cho mẹ một bữa chiều cơm nước vì buổi trưa, mẹ đã vất vả làm món bún riêu rồi!). Ăn xong, đến "Khúc ban chiều" uống cafe', nghe nhạc. 

Giọng ai ấm áp, xót lòng:

"Năm năm rồi không gặp...

Kể từ khi em có chồng...

....................................

Ngày nhà em pháo nổ

Anh cuộn mình trong chăn

Như con sâu làm tổ

Trong trái vải cô đơn

........................................

 Và mình nhắm mắt lại...không có gì để nhớ, không còn gì để quên. Em đã lấy chồng, không thể có một cuộc đời chung!

Sáng nay, cùng con gái đi mua quà sinh nhật cho con dâu, trong lòng rất vui, năm nào mình cũng chăm chút cho món quà này. Bởi vì mình đã có thêm một đứa con để mà thương, mà lo.

Con cũng giống như con gái, nhưng lai thâm thuý, sâu sắc hơn em, gần gũi với mẹ hơn chồng con. Và vì vậy, mẹ không sinh con, nhưng con đã chia sẻ với mẹ mọi điều. Con đã khuyên mẹ: mắt nhắm, mắt mở để mà tiếp tục sống. Mẹ như vỡ ra một lẽ thường tình. Từ đó, mẹ thấy bình an hơn. 

Và...hôm nay, sinh nhật của con, tạ ơn cuộc đời, đã cho mẹ có con.

06-9-2009

Đọc tiếp ...

Thương Má

 

Hôm nay, đúng ngày rằm tháng 7, nghĩ về má, về những ai không còn mẹ, mình chép lại bài thơ đã được đăng báo, cách đây lâu lắm rồi:

Thương má

Con đã qua thời thiếu nữ

Để bước vào tuổi bốn mươi

Cái tuổi bắt đầu chín chắn

Để nhìn lại những chặng đường qua

Nghĩ thương má đã vội đi xa

Khi con chưa tròn mười tám

Con chưa hề biết sẻ chia với má

Những ngày ba vào tù ra khám

Má không đếm nổi số lần thăm nuôi

Thăm ba về, má lại dối con

Ba đi dạy xa, lâu lắm mới về

Con sợ má, không dám hỏi

Điều má chưa thể nói

Lớn khôn, theo cha, con bước tiếp

Khi người yêu vào tù

Con lại xách giỏ thăm nuôi

Và con mới hiểu

Cái vạc, thân cò

Biển đời nông sâu, chìm nổi

Rồi con vượt cạn lần đầu

Má có còn đâu để ấp ủ

Bệnh viện đông người

Lời mẹ con trìu mến, thân thương

Con nuốt nước mắt, tủi phận mình

Sao má không ôm con để chia điều hạnh phúc

Con cũng được làm mẹ, ôi, điều thiêng liêng kỳ diệu

Cháu là trai, con nhớ lời má dặn

Phải "công thành danh toại"

Và nối bước cha anh

Cháu lớn lên trong những ngày thiếu thốn

Biết lẫy, biết bò, chập chững bước đi

Con bắt đầu lo toan, vất vả

Như một bà mẹ trẻ và như má ngày xưa

 

Cháu thứ hai lại tiếp tục chào đời

Cháu là gái, con thấm thía lời má bảo

Con gái xấu, người ta chê cười

Con gái đẹp, đời lắm nổi truân chuyên

 

Các cháu lớn một năm

Con già thêm một tuổi

Vẫn nghĩ thương má một đời khó nhọc

Khi con biết "gừng cay, muối mặn"

Tình chồng vợ, nghĩa thuỷ chung

Vui mái ấm gia đình, bên tiếng cười con trẻ

Con mới hiểu ba, những ngày không có má

                                                                     1998

 

03-9-2009

Đọc tiếp ...

Vu Lan

 

Hôm nay là ngày Vu Lan, hồi má mới mất, cứ mỗi lần nghe bài "Bông hồng cài áo" là khóc. Ngậm ngùi mãi với bông hồng trắng và bông hồng đỏ.

Ngần ấy năm đã qua đi, có lúc nhớ má, dần hiểu ra những điều mà khi còn nhỏ, mình cho là má vô lý. Không chiêm bao thấy má nhiều như gặp ba nhưng ít thấy má vui cười mà cứ bị ám ảnh với những ngày đau đớn, bệnh tật của má. Khi đi hốt cốt để má được về nằm cạnh ba, hình như không còn cảm xúc gì nữa và mới thấm thía cái gọi là "nắm xương tàn". Nhưng đến khi đưa được má về với ba, hai ngôi mộ nằm song song thì mình lại khóc. Sống má đã không được ở gần ba, bây giờ, mấy chục năm sau...Cuộc đời của má, cũng đáng gọi là vĩ đại, con đã không được má truyền lại cho sự mạnh mẽ nhưng con biết chịu đựng và sự chịu đựng ấy, đã giúp con thành công?!

Một bông hồng...cho những ai không còn mẹ....

Hôm nay, trên bàn thờ, có xoài (loại trái cây mà má thích nhất), có bông cúc vàng. Con nhớ mùi huệ trắng trong chùa những ngày má mất và những ngày cúng trên chùa. Đến bây giờ, con chưa bao giờ mua bông huệ để cúng nhưng cái mùi tang tóc ấy hình như vẫn còn mãi. Con vừa đốt nhang cho má. Trên 50 tuổi, con mới bắt đầu hiểu người phụ nữ ra đi khi chưa qua tuổi 50.  

02-9-2009

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

Cuối tuần vui vẻ

 

Sau nhiều ngày đắn đo, lần này quyết định đi chơi với vợ chồng con gái, cũng sợ "phá đám" đôi vợ chồng trẻ nhưng không sao, vì có mẹ hay không thì hai đứa cũng tự nhiên vậy thôi!

Vũng Tàu không có gì khác năm trước, chỉ có người ở đâu mà nhiều vậy không biết! 2 ngày không chạy đua theo thời gian vì công việc. Vẫn phải nhìn đồng hồ nhưng là để đi chơi thôi!

Các con thích ăn vặt, mình cũng thích nên tha hồ. Chỉ tiếc là tắm biển hơi ít, tuy vẫn kịp thấy con dã tràng xe cát, nhưng không chụp hình được. Có đám hoa rau muống biển, dễ thương vô cùng. Đã chụp hình rồi, phải học cách post lên blog để mọi người cùng xem.

Ngày vui và thong thả rồi cũng qua mau, về lại SG bằng xe tốc hành. Đúng là tốc hành, tài xế là "tay đua kiệt xuất" (con gái nói vậy), mấy mẹ con một phen hú vía, nhưng ơn trời, về nhà sớm và bình yên!

Đúng là mỗi lần dự định đi chơi ở đâu thì lại băn khoăn về xe cộ, đi máy bay thì sợ, tốn kém nhiều, đi xe thì cũng có nỗi lo âu khác. Đi tàu thì đâu phải chỗ nào cũng có, mà dịch vụ này giờ cũng không ngon lành gì nên cũng không hài lòng.

Hôm qua, đã kết thúc lớp dạy tối nên nhẹ nhàng, ngủ ngon hơn. Hay là ngừng, không dạy tối nữa vì sức khoẻ bắt đầu tồi tệ rồi! Nhưng không dễ gì mà dứt khoát được! 

18-8-2009

Đọc tiếp ...

Sinh nhật con gái

 

Vậy là con đã có mặt trên đời 33 năm rồi.

Sáng nay, thức giấc, mẹ nhớ lại câu chuyện cách đây 33 năm và mẹ đã kể cho chồng con nghe. Cũng thú vị lắm! Rồi con lớn lên trong những ngày khốn khó của ba mẹ.

Khi con vào đời, cũng không phải là suôn sẻ. Nhưng bây giờ thì mẹ tin, bên cạnh con đã có thêm một tình yêu thương, một bờ vai cho con nương tựa. Năm trước, mẹ có viết cho con mấy câu thơ, không biết con có còn nhớ không?

Hôm nay, là ngày sinh nhật của con, mẹ vui vì đã có những quyết định sáng suốt để bây giờ, các con vẫn còn có cả ba lẫn mẹ.

14-8-2009

Đọc tiếp ...