Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàparis. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàparis. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Một tuần mới

 

Một tuần mới với những công việc...không mới.

Hy vọng sẽ sắp xếp công việc ổn hơn thời gian trước. Mong sao mọi người ai cũng có ý thức về sự chia sẻ và chủ động hơn trong công việc thì ai cũng đỡ vất vả!

" Nếu thơ là chút nắng

Em sẽ gởi tặng anh

Mùa đông Paris lạnh

Mong anh sẽ ấm lòng

Thơ chỉ là chút nắng

Sao sưởi ấm được tim anh?

Gửi cho anh ánh mắt

Nồng nàn, say đắm

Paris bỗng vào xuân!"

Lại nhận thêm tin nhắn, chẳng biết nghĩ thế nào? Cuộc sống vốn phù du, hãy nhận khi được cho, đừng băn khoăn, thắc mắc và cũng không nên kỳ vọng, chờ mong.

30-11-2009

 

Đọc tiếp ...

Từ phương xa...

 

Nhận được bài thơ từ Paris gửi qua tin nhắn ĐT:

Một mình lang thang trên cầu Mirabeau

Sông Seine ảo huyền lộng lẫy

Đã có lần em từng soi bóng?

Anh mải mê tìm

Một dáng vóc mơ hồ, thương nhớ

Và thất vọng

Chỉ thấy bóng mình tận đáy dòng sông

Cứ y như là người ta đã từng biết mình đã hai lần ngắm sông Seine với những cảm xúc khác nhau.

Không có chút gì là "dòng sông quê hương" nhưng cũng lạ, nhất và vào 24g của mùa đông rét mướt.

Tạ ơn đời, tạ ơn bài thơ như một chút quà tặng của người đi xa.

27-11-2009

 

 

Đọc tiếp ...

Chùm thơ Paris

 

Vẫn không thôi nỗi nhớ về nơi xa xăm ấy.

Lại nhận tin nhắn của KT, anh bảo không thích nghi được với cái lạnh của Paris, thì hãy gửi về VN vậy, có người đang nhớ da diết đây.

Paris-mùa thu

Em đến Paris mùa thu

Lá chưa vàng đủ rụng

Mưa kín đất, kín trời

Em vuốt mặt, chẳng biết mình đang khóc

Lang thang giữa phố phường xa lạ

Thèm một tiếng "anh-em"

Nhàm chán ở quê nhà

Rồi anh đến, nhẹ nhàng

Em ơi, hãy ngồi xuống cạnh

Kể anh nghe những đêm dài thao thức

Với nỗi buồn chẳng thể gọi tên

Em bỏ Saigon những chiều đưa đón

Bỏ lại con đường mưa nắng sớm trưa

Nhớ ai đứng ôm đàn khẽ hát

Có dáng em yêu, bóng mai gầy

Ở nơi đây, ồn ào, hối hả

Quê hương chỉ về trong từng giấc chiêm bao

Anh bảo, này, em ơi!

Chẳng có gì là khoảng cách

Chỉ có những tấm lòng

Sống để yêu nhau

      Paris, 17-10-2001

Đây là bài thơ viết trong tuần đầu khi đến Paris, xuống sân bay, em trai đưa ngay đến Monge rồi đi làm, ông chủ không có ở nhà và cũng không nhớ là đã có hẹn xếp phòng ở cho mình. Ngồi rồi nằm trên ghế dài, có mấy người VN, ăn uống xong thì ngồi lại nói chuyện rôm rả (vì đây là nhà hàng), dửng dưng với cô gái VN tội nghiệp! Mình bắt đầu thấm thía thế nào là xa nhà! Ra khỏi quán, đi tìm mua card ĐT để gọi về nhà, không biết cách sử dụng, đến quán cà phê đối diện, hỏi thăm, đúng là đàn ông Pháp lịch sự, dắt mình đến ĐT công cộng, tận tình hướng dẫn và ở nhà đã có tin. Lần đầu đi nước ngoài sao mà khổ vậy. Mãi đến chiều tối mình mới được lên phòng, không đói, gây gây sốt. Đã 1 đêm thức trắng trên máy bay và bây giờ thì chong mắt nhìn căn phòng 8m2, không sạch sẽ gì cho lắm. Sau này mới biết căn phòng này nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng ở nhiều lần, vậy ra mình cũng hân hạnh.

Sáng hôm sau, nhức đầu, khó chịu, thèm một chút gì đó nóng và thèm ngủ. Ông D. gọi ĐT xem mình đã đến chưa để hẹn ngày làm việc, hình như mình chỉ nói được: "Tôi đang bệnh" rồi khóc. Thế là khoảng 2 g sau, ông ta có mặt, mình xuống lầu để gặp rồi đi ra ngoài với ông. Người phương Tây mà, gặp dĩ nhiên phải ôm hôn. Trong quán, có nhiều người VN, đang ăn uống vui vẻ và ngạc nhiên khi thấy mình từ trên lầu xuống. Mình thỉ không muốn chú ý bởi ấn tượng về sự lạnh lùng, vô tình của buổi chiều trước vẫn còn nguyên đó.

Sau này, anh Đ kể: "Hồi đó, tụi anh tiếc đứt ruột vì không biết có em ở trên lầu và không ngờ em là bồ của thằng Tây đó nên nó mới đến đón em đi chơi!". Thật ra, ông D. mời mình đi ăn trưa, an ủi người xa nhà một chút.

Sau ngày ấy, mình được các anh săn sóc nhiều hơn, anh P. mua xoài Ấn Độ, em ăn đỡ thèm xoài VN. Anh M nhiều lần mời đi chơi để anh làm hướng dẫn nhưng mình ngại không đi. Anh Đ thì thường xuyên gọi ĐT, mình rất quý trọng tài năng của anh ấy và tất cả các anh đều là bạn của chị nên mình nghĩ được thương yêu, chăm sóc cũng là bình thường. Một cuối tuần, "dại dột" đi ăn tối cùng anh Đ, người đàn ông nhạc sĩ tài ba ấy có can đảm tỏ tình với cô em gái, mình tránh mặt anh từ sau buổi tối đó, từ sau khi anh Đ hứa đinh ninh như một lời thề là "anh sẽ lấy tên em để viết thành ca khúc". Ca khúc ấy có lẽ chẳng bao giờ có mặt trên đời, chỉ có bài thơ này: 

Em - ca khúc

Paris trời trở lạnh

Em có là ánh nắng

Cho anh chút bình minh

Mây buồn nhưng không xám

Cuối đoạn đường bỏ lại

Anh đã tìm thấy em

Với mắt cười lúng liếng

Nhốt tình anh trong ấy

Có hôm nào như sáng nay

Anh biết mình phải viết

Ca khúc-một cuộc tình

    7g00 26-10-2001

Sang tháng 11, trời lạnh hơn nữa, mình viết:

Khói

Cái lạnh đầu mùa thu

Ơi sao mà nhức nhối

Gió lùa trong tóc rối

Khói sương mờ giăng tơ

Em hãy thở và nhìn

Làn khói trắng mông lung

Là mảnh tình sương khói

Là mây vẩn vơ buồn

Là những nỗi u ám

Của cuộc đời tẻ lạnh

Hay của những dấu hỏi tròn

Không có lời giải đáp?!

Cái lạnh Paris đúng là khó chịu, có những ngày âm độ mà không khí thì khô khốc, gió cứ ù ù, đứng ngoài đường là cực hình vì vào nơi nào cũng có sưởi nên sẽ dễ chịu hơn. Tóc  mình rụng tơi tả...nhưng hầu như ngày nào cũng phải gội đầu vì khói metro, tóc còn mau dơ hơn ở Saigon!

Những ngày tháng, những con người, những kỷ niệm không thể quên. Hẹn sẽ trở lại Paris với những điều chưa kịp khám phá!

25-11-2009

 

Đọc tiếp ...

Có phải mưa cuối mùa?

 

Chiều nay định đi làm, hôm qua đã đi họp rồi nhưng trời đổ mưa, đành ngồi nhà vào mạng vậy!

Mưa to và kéo dài, đất trời dịu lại, ước chi lòng mình cũng dịu dàng như vậy! Vẫn hay bực mình vì công việc, vẫn hay nóng lòng muốn mọi việc êm xuôi mà chư vậy thì lòng có bao giờ an nhiên, thanh thản như các em vẫn thường chúc.

Có người đề nghị một công việc khác, mình thấy có vẻ phù hợp nhưng chưa vào cuộc nên không biết rồi sẽ như thế nào, hay "tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa"?

Từ hôm qua đến giờ đọc "Cáo già, gái già" của Dương Thụy, bỗng nhớ Paris mùa đông năm nào quá! Cô bé nhà văn này còn trẻ nhưng sắc sảo, một phong cách khác Nguyễn Ngọc Tư nhưng cũng độc đáo lắm, mình thật sự ngưỡng mộ các nhà văn nữ trẻ về vốn sống cũng như cách nhìn nhận, phân tích vấn đề của họ, rất nhân bản, rất lạ kỳ. Mỗi truyện ngắn đều mang đến cho mình hứng thú bất ngờ!

Nhớ sao là nhớ những chiều bắt đầu sang mùa đông, khoảng 17g00 trời đất đã bùi ngùi. Mình theo cầu thang nhỏ, hơi trơn trợt của trường Escia để ra ga, đón xe ngầm về Paris. Mấy ngày đầu, ông tài xế của trường đưa tận ga vì mình bị lạc đường hoài nhưng sau đó, tự tìm hiểu qui luật và không lạc nữa! Đến ga, bắt đầu tối và lạnh, ai cũng hối hả, lên tàu rồi thì ấm, có khi nóng vì nhiều người quá. Mình đón ở trạm đầu nên lúc nào cũng có chỗ ngồi, thỉnh thoảng nhận ĐT của ông nhạc sĩ già, tán tỉnh không hấp dẫn nên có khi mình khoá máy, nhắm mắt chút. Cũng có khi bắt chuyện với người cạnh bên chỉ để thực hành thêm tiếng Pháp, thương hay nói chuyện với sinh viên. Sẽ đi ngang qua một nghĩa trang với những ngôi mộ cùng màu đen tuyền, mộ nào cũng có hoa cúc vàng rực rỡ, mình hay trầm trồ: "thấy nghĩa trang này cuãng thèm chết!".

Rồi cũng về đến Paris, nhà ga sáng trưng, tấp nập. Phải đi bộ một đoạn nữa mới đến nhà. Lúc đó, gần 19g00 nên trời lạnh lắm, mình thường vừa đi vừa chạy! "Ngôi nhà thân yêu" đây rồi, đẩy nhẹ cánh cửa vào sẽ được nói tiếng Việt! Sẽ được không khí ấm cúng, ôi, thoải mái biết chừng nào! 1 tháng đầu mình tự nấu ăn trên phòng nên bữa cơm buồn thiu! Những ngày sau, anh T đề nghị ăn cơm chung với mọi người, có chị T, D, và một cô bé nữa. Mình thân thiết với mọi người hơn nên cũng vui dù mỗi bữa cũng chỉ ăn có một chén! Ông chủ nhà (anh T) cứ băn khoăn: "Chị thèm ăn món gì để ngày mai chị T làm..". Mình chỉ cười:  "Cám ơn anh, tôi mới xa VN chưa đầy 2 tháng nên có thèm gì đâu, cuối tuần đã ăn cơm VN với em trai rồi!".

Thế mà...mình đã có một bữa cơm nơi xứ lạ quê người với những món ăn đặc thù VN mà mình không thể nào quên được. Buổi tối nọ, vừa bước vào nhà đã bị "mê hoặc" bởi tô canh khoai tím nghi ngút khói và...dĩa dưa mắm! Ôi, món ưa thích, ngon không thể diễn tả nổi trong mùa đông rét mướt ở một nơi không phải là mình! Lần đầu, mình xúc chén cơm thứ hai, D hoan nghênh hai tay, anh T cười tít mắt, chị T thì khỏi nói, đầu bếp mà, tự hào lắm. Chị là người Bắc, đây không phải là món khoái khẩu của chị đâu, nhưng có lẽ anh T yêu cầu. Vô cùng cám ơn những người bạn xa xứ. Món ăn bình dân, chỉ có người VN xa quê hương mới biết giá trị của nó. Mình vẫn ước một lần được trở lại quán Monge, được trở lại Paris, đi lại khu chợ Tàu ở quận 13. Ước mơ bao giờ thành hiện thực nhỉ!?

Lúc mới trở về, mình đã định viết lại ngay vì còn nguyên cảm xúc nhưng không có thời gian. Mới đó mà 8 năm đã trôi qua. Đọc truyện của Dương Thụ, tự nhiên, mọi cảnh trí như bày ra trước mắt. Mùa Đông, gần 24g00 còn rủ nhau ra ngắm sông Seine, rồi vừa đi vừa chạy về nhà vì quá lạnh. ai đó đã mượn bàn tay cho ấm và thực sự, mình cũng cần hơi ấm đó.

Mình thú vị vô cùng khi đọc "Cạo gió mùa xuân" vì mình cũng đã từng được cạo gió ở kinh đô ánh sáng ấy ngay buổi chiều đầu tiên mới đến và mình cũng đã cạo gió cho một người trong quán Monge đó, Foyer du VietNam, tất cả là những kỷ niệm đẹp mà hư cấu chút ít sẽ thành một truyện ngắn hay.

Hôm nay, đất trời dịu lại, lòng mình cũng phải dịu lại thôi. Sáng nay, kết quả khám SK TQ không có vấn đề gì lớn. SK đang hồi phục dần, ngày mai bắt đầu đi làm lại. Mọi việc rồi sẽ bình thường giống như cuộc sống mà mỗi người đã được ban tặng.

Hôm khác sẽ tiếp tục viết về những ngày ở Paris. 

25-11-2009

Đọc tiếp ...