Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàtôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàtôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Có hay không, một tuổi trẻ vĩnh viễn?

(Tặng BS Đỗ Hồng Ngọc và các bạn có ngày sinh trong tháng 9 và 10)

Khi tôi 40 tuổi, tôi bắt đầu có cảm giác sợ già, bởi vì số "4" nhiều hơn số "3", bởi vì, 30 tuổi em hãy còn xuân nhưng đến 40 thì...xuân có còn nữa không?! Nhiều đêm, tôi tự hỏi rồi băn khoăn, ray rứt, tóc đã có vài sợi bạc, nở nụ cười trước gương xem thử...đã có vài dấu chân chim khiến tôi hơi ngậm ngùi. Chẳng lẽ vĩnh viễn không còn nụ cười trên môi, trong mắt đã từng làm xao xuyến lòng ai....

Rồi 10 năm sau, tôi 50 tuổi, ngày tháng vùn vụt trôi qua, nhanh đến chóng mặt. Lúc này, gia đình tôi đã có thêm những thành viên mới: con dâu rồi cháu nội. Sức khỏe tôi cũng bắt đầu có nhiều vấn đề, "Gió heo may" đã về thật rồi! Nhưng nói là nói vậy thôi, tôi vẫn còn làm việc và công việc cứ cuốn tôi đi. Đôi lúc, cũng có băn khoăn về tuổi tác, khi nhận sổ hưu và...tiếp tục ký hợp đồng dài hạn để làm việc tiếp...Thỉnh thoảng. nghỉ vài ngày vì bệnh thì đó cũng là lẽ thường.
Khi tôi trên 50 thì các bạn tôi gần 60, trên 60. Gặp lại nhau, chủ đề chính là thuốc men, chứng bệnh này, cái tật kia...Tôi nhận được nhiều tư vấn, đôi ba lời khuyên, có khi áp dụng được cho mình nhưng tôi nghe chỉ để mà...nghe! Tôi vẫn lập luận: "Mỗi cây, mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh" và mỗi người có một tình trạng sức khỏe khác nhau nên tôi không để tâm cho lắm.
Theo trào lưu và được bạn bè khuyến khích, tôi tạo blog và viết say sưa. Một số entries của tôi được bạn đọc chia sẻ, cũng ấm lòng. Nhưng thỉnh thoảng, đọc lại, sao mà buồn vậy? Mà phải đâu, cuộc đời tôi không có những niềm vui, không được tận hưởng những hạnh phúc lớn lao? Vậy mà tôi đã thảng thốt:
            Khi ánh nắng xô vào khe cửa
            Em giật mình tỉnh giấc
            Bình minh rồi, ngày mới đã sang
            Nhớ gì thế em, đừng khóc!
            Bởi trong em đã có, mỗi ngày
            Bóng của một hoàng hôn!
"Bóng hoàng hôn" ấy có khi thấp thoáng, lúc thì che phủ tôi. Cứ như vậy, tôi dằn vặt triền miên trong những suy tư về thân phận, về "những nỗi buồn chẳng thể gọi tên"! Tôi đã tự nhắc nhở: "điểm phấn tô son lại" để "ngạo với nhân gian một nụ cười" bằng cách: "mỗi ngày chọn một niềm vui". Hằng ngày, mở blog, tôi vẫn thấy câu này nhưng rồi, cũng chính tôi lại than thở:
"Có người hỏi: vì sao tôi đã điểm phấn tô son mà vẫn chưa ngạo với nhân gian một nụ cười?! Quả đúng như vậy, ngày nào trước khi ra đường mà không trang điểm để làm đẹp cho chính mình, để thấy mình trẻ hơn tuổi với một nhan sắc đã từng...và bây giờ thì thôi, chẳng chờ mong, nuối tiếc".

Tôi cố gắng: "Hãy quên những điều không đáng nhớ" nhưng dường như đó chưa phải là lối thoát cho tôi vì khi tôi dặn mình "đừng nhớ" chính là khi tôi "không thể quên". Thật trớ trêu làm sao.
Thỉnh thoảng, có những đêm dài thao thức, tôi không biết làm sao cho qua được một đêm dằng dặc, mông lung:
              Đêm vẫn mong mênh
              Dài trắng mắt
              Trắng những cuộc tình
              Trắng cả những niềm tin...
Cứ quẩn quanh như thế, với những vui buồn bất chợt, những điều muốn quên nhưng vẫn nhớ, muốn bứt phá những vẫn tiếp tục bị ràng buộc. Có những ngày thấy trong lòng "thê lương, ảm đạm" quá thì tôi đã tưởng tượng mình đang đứng dưới cơn mưa to:
              Hãy đứng giữa trời mưa
              Cho gió làm roi
              Quất mặt, quất đầu
              Cho mưa làm kim
              Chích vào thịt da
              Để lòng tĩnh lặng
              Bước qua trăm ngàn nỗi đau
Mơ hồ, tôi cảm nhận mình chưa thật sự bước qua trăm ngàn nỗi đau. Tôi vẫn "tự tại" nhưng chưa "an nhiên", một ngày, đứng trước biển cả mênh mông, tôi đau xót:
              Buổi sáng bình minh
              Hoàng hôn tắt nắng
              Biển chẳng đổi thay màu
              Có con dã tràng
              Xe hạt cát li ti
              Sóng biển vô tình
              Cuốn trôi xa mãi
              Như em mỗi ngày
              Gom góp niềm vui
              Cất giấu nỗi buồn
              Giòng đời đưa đẩy
              Nỗi buồn ở lại
              Niềm vui ra đi...
Tôi vẩn luôn gom góp niềm vui, cất giấu nỗi buồn nhưng không hiểu sao, niềm vui thì lặng lẽ ra đi mà nỗi buồn thì cứ lì lợm ở lại.

Cho đến một ngày...tôi dự buổi trò chuyện: "Thiền và sinh viên" của BS Đỗ Hồng Ngọc. Thú thật, từ trước đến nay, tôi chưa tìm hiểu về "thiền" vì vẫn nghĩ, đâu đó, có màu sắc tôn giáo mà tôi thì, hơn nửa đời người, vẫn chưa có tín ngưỡng! Hơn nữa, muốn thiền thì tâm phải "tịnh", lòng phải "yên" mà tôi đã bao giờ có được sự tĩnh tâm này? Nhưng khi sức khỏe ngày càng "lên tiếng", những tiếng thật rõ ràng thì tôi nghĩ: sao không tự tìm giải pháp ngoài bác sĩ, thuốc men? Tôi đã từng thở than, bi lụy, nhưng tôi đã nghe BS chia sẻ định nghĩa về sức khỏe của tổ chức y tế thế giới: "Sức khỏe được hiểu là một tình trạng sảng khoái về: thể chất, tâm thần và xã hội". Còn bệnh tật thì ai mà không có, tôi cũng vậy thôi.
Khi nghe BS giới thiệu phương pháp "thở bụng", tôi chưa tin vào sự diệu kỳ của nó nhưng cũng kiên trì luyện tập, tại sao nhiều người làm được mà mình lại bó tay? Phải "quán niệm" hơi thở của mình vì hơi thở quí giá biết bao. Kiếp người bắt đầu và kết thúc bằng hơi thở.
Tôi còn tự học thêm những động tác nhẹ nhàng, phù hợp với đôi chân giãn tĩnh mạch của mình. Mỗi sáng, tôi xoa các huyệt trên mặt. Sau một thời gian, nghiêm túc nhìn lại, sức khỏe của tôi không quá tệ so với nhiều người cùng tuổi khác. Và chọn công việc, chính là lựa chọn đúng đắn của tôi. Tôi đã bình tâm để:
....."biết dửng dưng với điều không đáng nhớ, bàng quan với những điều không thể thay đổi, có thể chấp nhận thực tại như nó vốn có. tự tin vì vẫn còn cống hiến được cho đời, là nơi con cháu tìm về. Và cứ vậy, tìm niềm vui mỗi ngày để an nhiên mà sống".

Khi tôi 59 tuổi, nhân sinh nhật lần 60 của vài người bạn, tôi đã viết bài thơ: "Em vẫn trẻ"  với sự thanh thản của một người đã bỏ bớt những căng thẳng, những điều chưa hài lòng trong cuộc sống.

Giờ đây, đến sinh nhật lần thứ 60, tôi ngẫm nghĩ về một chủ đề mà tôi đã nghe BS Đỗ Hồng Ngọc giới thiệu: "Một tuổi trẻ vĩnh viễn", tôi lại vỡ ra nhiều điều thú vị. Trước đây, hình như tôi hay xét nét mọi người và với chính mình nữa. Vậy thì làm sao có thể "từ bi với chính mình" được? Tôi có nhiều suy nghĩ tiêu cực cho nên cuộc đời màu xám nhiều hơn màu hồng, để được gì? Không được gì cả! Trong khi tôi đang có: tình yêu (từ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, học trò), một gia đình vui vẻ, tại sao tôi không  thương người, thương mình bằng cách từ bi hỉ xả? Cuộc đời vô thường thì "sinh, lão, bệnh, tử" là điều phải chấp nhận. Đáng lý tôi phải: "Cám ơn cuộc đời", thay vì ủ rũ vì mới "bình minh" mà đã thấy bóng "hoàng hôn".

Ai cũng ao ước một "tuổi trẻ" (không phải là trẻ mãi không già) nhưng có lẽ vì chúng ta chưa biết sống một cách hồn nhiên, còn "tham, sân, si" nhiều quá và chưa thấy được "bình minh" .

Cám ơn cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã để lại cho đời lời hát: "Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh".

Cám ơn BS Đỗ Hồng Ngọc đẽ nói về "Một tuổi trẻ vĩnh viễn" đế cho một người, khi bước vào tuổi 60 như tôi, có dịp nhìn lại những chặng đường đã qua của mình, hạnh phúc khi nhận ra mình đang "hồn nhiên" và hy vọng sẽ có "bình minh" mỗi ngày với những tia nắng tươi vui, ấm áp.
       
   



Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Những ngày tháng 9

Ngày 6-9

Có sinh nhật của con dâu. Tên con là Thảo và con cũng luôn thảo hiền với mọi người. Mẹ vẫn nghĩ con là con gái ngay từ khi con bắt đầu về với mẹ.
Trong hơn 10 năm qua, hai mẹ con đã san sẻ biết bao buồn vui, mỗi khi có chuyện gì rối rắm, mẹ đều nói với con và luôn nhận từ con những an ủi, động viên chí tình, chí nghĩa.

Và con đã gởi một tin nhắn cho mẹ, khi đọc một ehtry trên blog của mẹ ở Yahoo cách đây vài năm:

" Đọc blog mẹ viết, con thổn thức nãy giờ. Cám ơn mẹ đã thương con. Lâu lâu mẹ cứ làm con rơi nước mắt. Mẹ khiến con hiểu rằng: Dẫu có thế nào thì mẹ và con luôn là sức mạnh. Vì vậy, thương con, mẹ nhớ: "Hãy yêu ngày tới dù quá mệt mỏi kiếp người, còn cuộc đời, ta cứ vui". Cho con nhắn lời cám ơn các dì, những người bạn tuyệt vời của mẹ."

Mẹ vẫn lưu giữ tin nhắn này trong điện thoại. Mãi mãi, hai mẹ con mình sẽ có nhau trong cuộc đời, con nhé, cho dù có thêm bao nhiêu tuổi nữa!

Ngày 9-9

Có sinh nhật của con trai Toàn Thắng, mẹ vẫn còn nợ một câu chuyện kể dở dang...vì quá xúc động nên kể chưa xong mà đã khóc! Khi con khoảng 4-5 tuổi, con bị nổi ghẻ liên tục, khắp người. Có lẽ do ăn uống thiếu thốn và mẹ cũng không có nhiều kinh nghiệm nuôi con. Mẹ cũng đưa con đi BS, rồi BV ở Mỹ Tho, hết thuốc bôi (xanh lè hết cả người) rồi đến thuốc uống, mà có thứ gì ngoài Tetra. và Ampi. Mẹ đi dạy về nhà, cứ nhìn thấy con là chỉ biết khóc. Ba hái hết lá nọ đến lá kia nấu nước cho con tắm nhưng hết đợt này lại sang đợt kia, không dứt hẳn được.

Lúc đó, thỉnh thoảng, đi công tác, tiện đường thì bác Kiệt ghé thăm gia đình mình. Thấy con như vậy, bác hứa sẽ đưa con đến một ông thầy chuyên trị bệnh bằng nhân điện. Mẹ thật sự không hiểu gì về phương pháp mới mẻ này nhưng "cũng liều nhắm mắt đưa chân". Bác căn dặn: "Em lo tiền mua vé xe lên Sài Gòn thôi, ngoài ra, không tốn tiền gì khác đâu!" và bác chắc chắn rằng con sẽ hết. Như người chết đuối giữa dòng, mẹ nhớ là đã đếm từng ngày chờ đến lúc đưa con đi Sài Gòn. Hai mẹ con mình đi xe đò lên đến bến xe Chợ Lớn thì đã thấy bác Kiệt đứng chờ. Suốt đời, mẹ không bao giờ quên hình ảnh đó. Trên chiếc xe "cà tàng", bác đã đưa mẹ con mình đến nơi trị bệnh. Suốt đoạn đường, bác cứ an ủi, động viên mẹ. Con được trị bệnh nhưng mẹ không tốn tiền khám cũng như tiền thuốc. Với mẹ, lúc đó, điều này rất quý, vì mẹ quá nghèo, ba mẹ chỉ sống bằng đồng lương công chức mà các con thì đau ốm liên miên, mẹ cũng không khỏe khoắn gì.. Con dần dần bớt rồi hết hẳn.

Ngày 9-9 năm nay, nhân dịp bác Kiệt và các cô chú đến chúc mừng sinh nhật con thì mẹ đã vừa khóc, vừa kể đứt quãng câu chuyện này:.."Mấy chục năm nay mẹ chưa hề kể chuyện này cho con nghe. Con khôn lớn, trưởng thành được như bây giờ, không phải chỉ có công sức của ba mẹ mà còn có tình thương của các bác, các cô chú nữa". Mẹ khóc và con cũng khóc. Hãy sống sao cho tử tế, con trai à. Mẹ hoàn toàn đồng ý với con: "Có khi tre chưa già mà măng đã phải mọc...".

Ngày 24-9:

Tôi tròn 60 tuổi sau 60 năm chống chọi với cuộc đời.
Đã có lúc, bạn bè lạc mất nhau, "mạnh ai nấy sống"...tưởng chừng mình có một thời "vụng dại", cuộc sống vốn trần trụi, phải chăng lý tưởng là điều vô hình?!
Đã có lúc tôi chơi vơi, mất niềm tin, tưởng chừng hạnh phúc xa lắc, ngoài tầm tay của tôi nhưng rồi, thương con, thương chính mình, tôi mở lòng để giờ đây:

                              Tình yêu của tôi
                               Một thời đi lang thang đâu đó
                               Nay lại về, đầy ắp tinh mơ
                              Tôi ngước nhìn trời xanh bao la
                              Cám ơn cuộc đời
                              Cám ơn anh..
..

Đến 60 tuổi, tôi biết: hạnh phúc không ở đâu xa. Khi nào "tâm" có "an" thì "thân" sẽ "tịnh" và cuộc sống sẽ an nhiên. Đó là hạnh phúc.

Hôm nay, tôi nhận được nhiều lời chúc dễ thương của bạn bè, đồng nghiệp, gia đình.
Tôi hoàn thành bài viết: "Có hay không, một tuổi trẻ vĩnh viễn?" như một "tuyên ngôn" cho chính mình. Sau những trăn trở, buồn phiền, đau đáu về những điều mất/còn, tôi "ngộ" ra rằng: "Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh"!

Cám ơn 60 năm cuộc đời.
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Sinh nhật em

Với anh,
Ngày nào cũng là sinh nhật em
Mỗi ngày anh thắp lên một ngọn nến
Thay muôn lời yêu thương
Nến cứ mỗi ngày nhiều thêm
Anh chẳng bao giờ đếm
Như tình yêu anh tặng em
Chưa lúc nào vơi cạn

Với anh,
Em mãi là người tình
Anh chẳng thể trói đời em
Bằng đôi nhẫn cưới vô tri
Ngày qua đi, tháng cũng qua đi
Anh không nhớ nổi
Những ngọn nến sáng lên rồi tàn lụi

Với anh,
Ngày nào cũng là sinh nhật em
Nến rực sáng, là tình yêu cao ngất
Nến lụi tàn là trái tim câm nín
Dẫu có thế nào, anh vẫn yêu em...

2010

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Hương Ngọc Lan

Khi vào Đại Học Văn Khoa, tôi học chứng chỉ Văn chương Việt hán (theo sở thích từ khi còn rất nhỏ) và tôi vô cùng khổ sở với việc học chữ Hán. Những bộ..., những nét...ôi, sao mà khó nhớ! Vốn rất siêng năng, tôi cứ mày mò tập từng nét, viết đầy hết các trang giấy, lật ngược, lật xuôi đủ các chiều và dần dần rồi cũng quen.

Ngoài giờ học trên lớp, tôi rất chăm chỉ đến Thư viện trường, chọn một góc quen thuộc và lại..vẽ, vẽ hay viết nhỉ!? Chỉ biết rằng tôi đến Thư viện mỗi ngày và ngồi vào đúng chỗ... "của mình". Cho đến một ngày, ôm cặp sách bước vào, thẳng tiến, nhưng có ai đã ngồi chỗ đó rồi! Một ánh mắt ngước nhìn, một nụ cười thân thiện: "Em vẫn ngồi chỗ này phải không? Anh biết rồi, em ngồi xuống đi, anh đến giờ học!". Lạ thật, đã biết người ta hay ngồi sao còn "giành"? Hình như tôi có lí nhí "cám ơn", lòng nhẹ nhàng vì không mất góc khuất thân yêu.

Ngày hôm sau và nhiều ngày sau nữa, tôi vẫn thấy người ấy ngồi loanh quanh đâu đó và hình như đã quan sát tôi rất kỹ. tôi chẳng bận lòng bởi, với tôi, lúc ấy, những con chữ rắc rối kia quan trọng hơn. dần dần, tôi quen với việc viết chữ Hán và đã chép được cả bài thơ. Quả thật, đọc và nhớ chữ Hán dễ hơn viết nhiều. "Em viết đẹp rồi đó, anh bày cho nè, em phải cầm cây viết như vầy...".

Kể ra, người ta cũng hay hơn mình, tôi muốn hỏi: Anh học năm thứ mấy, chứng chỉ gì, nhưng rồi... cứ lặng yên, nhìn người ta "múa" chữ Hán, trong khi tôi chậm chạp, mày mò từng nét. "Em, sửa cây viết lại, cầm thẳng đứng như em, khó viết lắm!". Tôi lì lợm: "Cầm quen rồi, sửa lại làm sao mà viết?". Anh vẫn nhẹ nhàng: "Đừng bướng em, nhìn tay anh nè". Lớn lối quá nhỉ, tôi đã bực, định không nhìn, nhưng hợi...tiếc, vì quả thật, người ta viết đẹp hơn mình!

Cũng không biết từ tháng, năm nào, 10 lượt tôi vào thư viện là đến 8 lượt tôi gặp người ấy. Có khi là ngồi cạnh bên nhưng bài của ai nấy học, có khi là ngồi góa khác mà vẫn "điều khiển từ xa."

Cho đến một ngày, tôi bỗng nghe có mùi hương là lạ, nhẹ nhàng khi người ấy ngồi xuống cạnh tôi. Một đóa Ngọc Lan còn tươi nguyên được lấy ra rừ túi áo: "Tặng em, mỗi ngày anh sẽ hái cho em khi anh thức dậy, chỗ anh ở trọ, cócây Ngọc Lan nhiều hoa lắm."


Rồi như thói quen, ngày nào tôi và anh cũng gặp nhau và ngày nào tôi cũng có một bông rồi hai bông Ngọc Lan. Trong tập sách của tôi, lúc nào cũng có hương Ngọc Lan. Những bông hoa khô, tôi để trong một cái túi, treo ở bàn học. Có lần anh đột ngột hỏi: "Em có để dành hoa khô không? Nhiều chưa em?". Những câu chuyện giữa anh và tôi không đầu, không cuối, tôi không biết gọi đó là tình anh em hay tình yêu? Nếu vài ngày không gặp, tôi thì nhớ hương Ngọc Lan vì hoa đã khô mà chưa có hoa mới nên tập sách không thơm tho, còn anh...anh đến tận lớp tìm tôi để chỉ nghe tôi hỏi: "Hoa Ngọc Lan của em đâu?". Và có lẽ, hoa...quý hơn người!

Năm ấy, anh đang học "Văn chương Anh" là một trong những chứng chỉ "khó nuốt" của Đại học Văn Khoa thời đó. Anh không vượt qua nổi kỳ thi, lệnh động viên đang chờ. Anh buồn buồn nói với tôi: "Từ khi vào học, anh chưa rớt chứng chỉ nào hết!". Tôi còn quá ngây thơ để nghĩ rằng, có tôi, có những bông hoa hái vào sáng sớm, nhẹ nhàng để khi trao tặng, hoa còn tươi nguyên, có những bài thơ chữ Hán đã chăm chút cho tôi và còn...nhiều...nhiều nữa nên kết quả học mới như thế này...

Lần cuối, gặp nhau trong Thư viện, anh đã tặng cho tôi cả một cành Ngọc Lan chứ không phải chỉ một bông. Tôi còn nhớ rõ: cành có lá, có hai hoa và một nụ chưa kịp nở. Vì là một cành hoa nên không thể để trong túi áo được và tôi cũng đã không hỏi anh làm sao để giữ gìn và trao tặng tôi một cành hoa xinh tươi đến như thế này? Anh hỏi: "Em có biết vì sao hôm nay, anh hái cho em hai bông hoa nở đẹp và nụ hoa bé xíu không?". "Em không biết nhưng em thích vì nó rất đẹp, rất dễ thương". "Em thích thật không?". Ánh nhìn bỗng tha thiết hơn, tôi không thể hiện một chút cảm thông nào mà lại vô tư, nói sang chuyện khác....


Rồi anh nhập ngũ, tôi vẫn vào Thư viện học nhưng vĩnh viễn không còn có hương Ngọc Lan vây quanh. Những đóa hoa héo khô, thành màu nâu rồi đen sẫm, vẫn ngủ yên trong cái túi trên bàn học của tôi, nhánh hoa được tôi ép vào nhật ký. tôi có chút hụt hẫng và hương Ngọc Lan thỉnh thoảng về trong mơ nhưng tôi vẫn chăm chỉ học và học...như con mọt sách.

Sau thời gian huấn luyện ở Thủ Đức, anh có về tìm tôi để giải thích về hai bông hoa và một nụ hoa bé xíu. Cuộc sống của anh giờ bấp bênh, anh không muốn ràng buộc em. Anh cũng không còn ở trọ chỗ nhà có cây Ngọc Lan nữa nên hôm nay, không có hoa tặng em. Đó là tình yêu đầu đời của tôi hay là thứ tình cảm gì, tôi thật sự không hiểu. Chỉ biết rằng, chúng tôi sẽ không thể gặp nhau ở cuối con đường hay một điểm hẹn nào đó. Nhiều lần, anh có đến nhà tìm tôi khi về phép, nhưng tôi đã cẩn thận dặn chị giúp việc nói là tôi đi học. Đứng trên dãy lần Văn Khoa, nhìn xuống sân chiều thứ bảy, thấy chiếc xe Honda đỏ của anh là tôi đi lối khác hoặc ở lì trong lớp cho đến gần tối.

Năm 1972, đúng ngày sinh nhật của tôi thì người ấy lại xuất hiện, không đến nhà tôi một mình mà đi cùng cô em gái, trên tay,cầm món quà nhỏ. Tôi đoán là sách vì anh rất hay tặng sách cho tôi. Quá nghiệt ngã, khi ngay hôm ấy, ngày sinh nhật lần thứ 20 của tôi cũng chính là ngày đưa tang má của tôi. Thấy gia đình như vậy, anh và em gái không chúc mừng sinh nhật cũng không gửi quà. Hương Ngọc lan nhạt nhòa theo năm tháng nhưng vẫn còn trong ký ức của tôi....

Đến năm 1977, khi tôi đang chơi trong sân nhà cùng con gái thì...có bóng ai bước ngang qua đường, bỗng dừng lại...dày dạn, tiều tụy hơn, điều không thay đổi là ánh nhìn: "Phải em không?". Tôi xúc động, bàng hoàng đến nghẹn lời, chưa trả lời anh thì, đúng lúc đó, con tôi quấy khóc, tôi bế con lên, vội vã như kẻ trốn chạy: "Anh nhìn nếu đúng là em thì..là...em!". Hỏi thăm thêm vài câu xã giao nữa rồi anh đi, tôi chưa gặp lại lần nào nữa. Tôi nghĩ, có thể anh không còn ở Việt Nam và ngược xuôi nơi đâu, còn sống hay đã chết, tôi không biết.

Mãi cho đến bây giờ, trong sân nhà tôi, trồng nhiều loại cây và tất cả đều có hoa đẹp, riêng cây Ngọc Lan...vẫn chỉ có lá! Hương Ngọc Lan nhà ai, hương Ngọc Lan tình cờ thoảng qua, chưa bao giờ làm tôi đủ sức ngất ngây như những đóa Ngọc Lan của ngày nào.

16-4-2011

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

Những ngôi trường (3)

Trường Nguyễn Đình Chiểu
 
Năm 1990, từ Lê Ngọc Hân, tôi chuyển về làm Hiệu phó trường Năng Khiếu của Mỹ Tho. Lúc đó, vì trường chỉ có một số lớp cấp 3 nên nói là "trường" nhưng thật ra, chúng tôi ở "ké" với trường Nguyễn Đình Chiểu và chỉ được sử dụng dãy "lầu dơi". Ai đã từng học ở Nguyễn Đình Chiểu thì sẽ quen thuộc với tên gọi này. Đây là những lớp học ít được sử dụng, hơi ẩm thấp, tối và có nhiều dơi trú ngụ! Học sinh là những học sinh giỏi được tuyển từ trường Nguyễn Đình Chiểu. Tôi bỗng dưng trở thành người "có lỗi" vì đã "cướp" những học sinh giỏi khiến cho thầy cô không còn hứng thú để dạy! Đó là lời "phán xét" của một người bạn thân mà tôi đã hết sức ngỡ ngàng khi nghe được! Cứ vậy, bạn bè trước đây, bỗng dưng thành người xa lạ vì sự "tranh hơn thua" không đáng có! Trong Ban Giám hiệu Thầy Hữu Thông và anh Cường. Cũng lại là những năm tháng không thể nào quên. Được làm việc với một lãnh đạo giỏi trong chuyên môn và trong quản lý, những cộng sự cũng lại là những giáo viên được chọn lọc để dạy học sinh giỏi, tôi trưởng thành hơn.
Công việc quản lý gọn hơn ở Lê Ngọc Hân, tôi học hỏi được cách làm việc khoa học, nề nếp của thầy Thông và nghĩ rằng, nếu cuộc đời cứ êm xuôi như thế này, cũng là quá tốt cho tôi.

Nhưng trường Năng khiếu ấy chỉ tồn tại đúng một năm học. Như cái vòng lẩn quẩn vốn có của ngành giáo dục...tách ra rồi lại nhập vào! Trường sáp nhập với trường Nguyễn Đình Chiểu, các lớp cấp 2 từ Lê Ngọc Hân cũng chuyển về đây. Ban Giám hiệu của trường Nguyễn Đình Chiểu đã có sẵn nên chỉ có thầy Thông được bố trí làm Hiệu phó, tôi và Cường kết thúc nhiệm vụ! Dĩ nhiên tôi rất buồn, không phải vì "mất chức" mà đau vì một cách xử sự không hợp lý.

Nhưng có lẽ ông trời đã sắp bày cho tôi thôi làm lãnh đạo, có điều kiên bôn ba làm những chuyện khác để nuôi con. Lúc đó, con trai học lớp 11, con gái học lớp 9. Từ lãnh đạo của một trường lớn, rồi về một trường Năng khiếu nhỏ hơn rồi...dạy lớp mà không hề thấy mình có khuyết điểm gì. Người ta tổ chức bỏ phiếu tín nhiệm và người nhận được sự tín nhiệm cao thì là rời bỏ...cuộc chơi để trở về dạy lớp như một giáo viên bình thường, sau hơn 13 năm làm lãnh đạo tại các trường nổi tiếng!

Tôi hiểu việc làm nào cũng có lý do nhưng tôi không thỏa và chính vì vậy, thay vì dạy cấp 3 thì tôi yêu cầu được dạy lớp 6 và năm đó, trường có 10 lớp 6 thì tôi xin làm chủ nhiệm lớp 6/10 là lớp mà học sinh có điểm thi tuyển vào thấp nhất. Tôi nghĩ: thôi thì, hãy đi lại những bước đầu tiên, xem như mình chưa biết dạy đi! Lớp của tôi ở cuối dãy lầu, thật ra, học trò rất ngoan và yêu quý cô chủ nhiệm. Lớp thường được tuyên dương mỗi sáng thứ hai và xem như tôi nghiễm nhiên trở thành một giáo viên chủ nhiệm giỏi. Không ai biết rằng, tôi đã ngậm ngùi, biết bao lần, để nước mắt chảy ngược, khi cũng tại sân cờ này, tại vị trí này, tôi là người điều khiển lễ chào cờ, hằng tuần, "giáo huấn" học sinh, chỉ đạo cho giáo viên mà giờ đây, tôi lại...

Làm sao không hụt hẫng, nhưng tính tôi dễ thích nghi và hòa nhập nên cuối cùng, tôi vẫn là một thành viên tích cực của tổ Văn, xung phong trong các hoạt động, kể cả thi hát Karaoke! Dần dần tôi được "lên lớp" 7, 8, 9 và tôi cũng có dạy lớp 10. Cũng trong thời gian này, tôi dạy thêm rất nhiều, ở nhà tôi rồi đến nhà học sinh và "leo" cả lên Saigon dạy trường Hoa Sen, lúc đó, chỉ là Trung tâm tin học và quản lý. Tôi cực nhưng tinh thần khá thoải mái, vì đi dạy có hứng thú và niềm vui riêng, không phải lo âu những vấn đề của người quản lý. Vì kết quả những tiết dạy của tôi thể hiện rõ ràng qua kết quả học tập của học sinh, chứ không phải muốn có thành tích của trường thì phải  ưu tư, dằn vặt vì không có một đội ngũ nào hoàn toàn "thuần khiết". Tôi ít lo âu vì kiếm được chút tiền để lo cho con.

Tôi thầm cám ơn ngành Giáo dục Tiền Giang đã giúp tôi được phát huy niềm đam mê, sở trường của tôi là năng khiếu giảng dạy. Hơn thế nữa, đời tôi thêm giàu có vì đã đào tạo nhiều thế hệ học sinh.

Tổ Văn rất vui, lại còn kết hợp thêm với các bạn tổ Toán để mà "quậy" tới bến! Hầu như bạn nào cũng dạy thêm nhưng chúng tôi vẫn sắp xếp để đi hát Karaoke (lúc ấy, phong trào này rất thịnh hành) và tụ tập, ăn uống ở nhà bạn nào đó.
Dần dần, tôi thật sự quên thời gian dài đã làm lãnh đạo, tôi chẳng còn mặc cảm, hụt hẫng hay băn khoăn gì nữa. Giờ đây, tôi chỉ là một giáo viên Văn và tôi rất mê dạy., thật lòng yêu quý học trò mà mỗi biến chuyển của các em cũng đều khiến tôi tâm tư. Và nhớ lại, tôi tự hào "mình quả thật là một cô giáo biết yêu thương học trò". Những điều đó, tôi sẽ không quên viết lại trong hồi ký của mình.

Khi các con bắt đầu học đại học, tôi được trường Hoa Sen chính thức mời về làm việc. Cũng phải gần 2 năm đắn đo, tôi mới quyết định rời Mỹ Tho. Đối với tôi, quyết định này không dễ dàng chút nào. Tôi biết mình phải dấn thân để bắt đầu một chặng đường cam go mà tôi sẽ đi lại những bước đầu tiên. Ở cái tuổi xấp xỉ 50, tôi không còn trẻ trung nữa, bước đi sẽ chập chững hay vững vàng? Tôi không thể biết trước được. Ngẫm nghĩ và bình tĩnh thì tôi thấy, tôi đã cống hiến cho ngành giáo dục Mỹ Tho gần 25 năm, nhưng tôi đã được những ưu đãi gì? Hoàn toàn không có, uy tín mà tôi có được là do tôi tự tạo ra, không lẽ tôi dừng lại ở đây? Tôi hoàn toàn không nghĩ sẽ tiếp tục làm lãnh đạo nhưng quả thật, tôi thấy mình yếu kém về kiến thức, mà muốn đi học, không có con đường nào khác, phải "tiến về Saigon" thôi.

Tôi đã ở Nguyễn Đình Chiểu 10 năm, khoảng thời gian khá dài trong cuộc đời dạy học của tôi. Khi được chuyển về trường này, tôi rất hiểu trường có một bề dày lịch sử. Nơi đây, ba của tôi đã từng là học sinh đạt hạng nhất khi thi tuyển vào và là học sinh giỏi được Hiệu trưởng mến thương. Ba thường kể cho tôi nghe những kỷ niệm của ông khi học ở đây, kể không sót một chi tiết nhỏ.
Tôi chỉ là hạt cát trong sa mạc, cũng chẳng làm nên công trạng gì để góp phần cho thành tích vốn đã nổi bật của trường Nguyễn Đình Chiểu! Kể ra thì tôi cũng có chút kỷ niệm và có thể xem đó là "thành tích", vì tôi có học sinh giỏi đạt giải cấp quốc gia nên đã nhận được Bằng khen của Thủ tướng.Tôi còn nhớ đã trả lời phỏng vấn của Truyền hình Tiền Giang: "Lan Khuê là viên ngọc mà các giáo viên đã dạy em những năm trước mài dũa, tôi chỉ làm cho viên ngọc đó sáng hơn thôi".

Bỏ lại tất cả, tôi lại tiếp tục rời thêm một ngôi trường nổi tiếng. Phải chăng:

"Đời tôi là những chuyến đi
Đời tôi là những chia ly u buồn!"

(Câu thơ của ai, tôi không nhớ tên tác giả).

Thỉnh thoảng, tôi vẫn về trường vào ngày 17-3 để dự lễ kỷ niệm và...tôi vẫn có cảm giác mình là người xa lạ trong đám đông quen thuộc!

Kỷ niệm 120 năm ngày thành lập trường, ngậm ngùi, tôi viết... Bài thơ này đã được đăng trong Tập san của trường:

Sao em bỏ trường

Sao em bỏ trường mà đi
Hàng cây thôi chờ đợi
Nắng chẳng còn lung linh
Mai này anh đến lớp
Chợt nhớ dáng mai gầy
Nghiêng vai bờ tóc rối
Nụ cười ai rất nhẹ
Xé lòng anh nỗi đau
Vô tình viên phấn vụn
Vỡ thành lời yêu thương
Em đi, không từ giã
Đường gần bỗng hóa xa
Ngậm ngùi, anh khẽ hát:
"Đưa người, ta không đưa sang sông
Mà sao có sóng ở trong lòng"....

5/7/2012

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

Những ngôi trường (2)

Trường Lê Ngọc Hân


Từ khi về làm Hiệu phó trường Lê Ngọc Hân (trước đây có tên là trường Phường 7B để phân biệt với trường Phường 7A là trường tiểu học), thật lòng mà nói, tôi chưa được biết, trường thành lập năm nào. Nhận quyết định phân công của Phòng giáo dục, bước vào sân trường, tôi thoáng xúc động chỉ vì nơi đây, dì tôi đã dạy nhiều năm và dì đã qua đời...Lúc ấy, tôi lo lắng nhiều vì trường nổi tiếng quá, tôi không dám tự tin vào năng lực của mình. Nhưng rồi năm tháng cũng qua đi.

Tôi đã làm việc tại Lê Ngọc Hân từ năm 1984 đến năm 1987 cùng với anh Bổn, cô Hai Đặng và Kim Phi. Ban Giám hiệu "hùng hậu" như vậy nhưng không hiểu vì sao chúng tôi vẫn tất bật suốt ngày. Trừ cô Hai, tất cả chúng tôi đều đi xe đạp và anh Bổn luôn là người có mặt sớm nhất.

Khi tôi viết những dòng này, hiện lên trước mắt tôi khoảng sân rợp bóng mát với cây lim bông vàng có mùi ngai ngái. Phòng Hiệu trưởng, cái bục, cột cờ với những buổi sinh hoạt sáng thứ hai, rộn ràng cả con đường Ngô Quyền, những buổi thể dục giữa giờ của học sinh toàn trường, trong tiếng nhạc quen thuộc, học sinh luôn hối hả để còn chạy xuống cantin!

Chỗ này tôi hay dựng xe đạp, cạnh bên xe của tôi là chiếc xe màu xanh, thấp, nhỏ của Kim Phi. vào phòng giáo viên thì có bàn của thầy Phụng, cả một đời thầy tận tụy, cứ đến lúc xếp thời khóa biểu, tổ chức các kỳ thi là thầy lại vất vả. Tôi quên sao được cái dáng gầy gò của thầy. Tôi và Kim Phi ngồi cùng một dãy, tôi nhớ thầy Phụng có nói: "Cô đừng ngồi cái bàn này, ai ngồi cũng đi hết!". Tôi nhất định không đổi bàn khác vì tôi biết chắc chắn, sớm hay muộn, tôi cũng sẽ rời Lê Ngọc Hân. "Số phận" của tôi là như vậy, đây đâu phải là lần đầu tôi chuyển nhiệm sở. Từ cửa sổ ngay bàn làm việc của tôi nhìn ra là là phía sau của Sở Giáo dục. Thỉnh thoảng, tôi vẫn đứng ở của sổ này, nhìn bâng quơ, suy tính cho công việc, ngẫm nghĩ về cuộc đời mình. Giờ Sở đã được xây lại, khang trang, không còn nữa, khung cửa quen thuộc của tôi!

Cạnh bên là Thư viện, thỉnh thoảng, để thư giãn, tôi đến đây để đọc sách báo và cũng để...trêu chọc anh Hạn, thầy Đơn. Anh Hạn hay "nhăn" nhưng thật ra, rất dễ tính. Thầy Đơn với chất giọng Huế, nói năng chậm rãi, từ tốn. Ai cũng cũng vui và hết lòng vì công việc, mặc dù, lúc đó, chúng tôi rất nghèo và chỉ sống bằng đồng lương.

Ngày nào tôi cũng đi dọc các dãy lầu, đôi khi, dừng lại một chút, lớp này sao mà ồn, giáo viên đã đến hay chưa, hết giờ chơi rồi sao học sinh chưa vào lớp...Công việc cứ thế, hết ngày này sang ngày khác...Cũng có khi tôi cười..."hết cỡ", nhưng dĩ nhiên cũng không thể tránh khỏi những lúc lòng xót đắng, ngậm ngùi. Tôi vẫn còn nhớ những lo lắng, hồi hộp mỗi lần có đội tuyển dự thi cấp Thành, cấp Tỉnh, vì Lê Ngọc Hân có các lớp năng khiếu. Không sao quên được những lần chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp PTCS, kiểm tra học bạ, lên bảng điểm, thật là căng thẳng. Ký Học bạ đến... mỏi cả tay, chính vì vậy, tôi đã phải "sáng tac" ra một chữ ký thậtngắn, thật gọn nhưng cũng hơi...khó bắt chước. Sau này, nhiều người thắc mắc, vì sao chữ ký của tôi "lạ" như vậy, không ai biết nó được ra đời từ trường Lê Ngọc Hân, thời điểm mà cứ đến hè, thầy Phụng và anh Huệ phải xếp sẵn từng chồng Học bạ cho tôi ký tên.

Nhớ lắm những lần "tào lao" cùng các bạn sau khi họp tổ, tôi cứ hay nhắc các bạn độc thân phải nhanh chóng có chồng cho...vui. Phòng y tế của Vân là "tổng hành dinh", chúng tôi thường tụ tập ở đây, chị Nị sẽ phụ trách việc mua kem cho chúng tôi thưởng thức. Cách đây gần 4 năm, khi dự đám cưới con gái tôi, Phương (Thể dục) đã nhắc: "Chị đi rồi, không ai mua kem cho tụi em ăn!". Tôi rất hay "rầy la" các em, may mà các em không ghét tôi. Trạch (Sử), Hoa (Địa), Kim Hương (Toán), Hoa (Chính trị), Loan (Văn), Phương Tâm (Sinh). Loan (Nga văn), Cẩm Hồng (thư ký Hội đồng)...và còn nhiều, nhiều lắm, các em đã cùng tôi, một thời gắn bó. Cũng có em đã chọn một hướng đi khác, tình cờ gặp lại Tuyết Lan, nhìn em trong áo nâu sòng, vẫn cặp mắt buồn rượi rười đó, thôi thì, em sẽ hạnh phúc với sự chọn lựa của mình.

Có một lần, tôi là Chủ tịch Hội đồng thi tốt nghiệp PTCS,, thành Kim Phi là P.Chủ tịch. Là một trong những Hội đồng có số thí sinh nhiều nhất của Tỉnh, khi họp, tôi đã yêu cầu giám thị phải nhắc nhở thí sinh cách ghi tờ giấy thi vì bất cứ sai sót nào, cũng sẽ bị lộ Hội đồng thi. Tôi triển khai rất kỹ nên tin rằng mọi việc sẽ suôn sẻ. Không ngờ, chỉ 5 phút sau, một số giám thị hành lang, tất tả chạy về Phòng Hội đồng báo với tôi, nhiều phòng thi đã hướng dẫn sai, phải thay toàn bộ giấy thì. Tôi rụng rời rồi ngất xỉu! Thế là, trong lúc Vân đưa tôi đi cấp cứu thì Thành và Phi tiếp tục công việc. Chiều hôm đó, sức khỏe ổn định, tôi xuất viện, nhớ Thành năn nỉ mà thương: "Ngày mai chị ráng vô tổng kết giùm em, từ hồi đó tới giờ, em chưa làm việc này!". Cũng trong kỳ thi đó, 3 chúng tôi lại tiếp tục công việc ở Hội đồng chấm, cũng toàn là "lính mới bóc tem", chúng tôi hoàn toàn chưa có kinh nghiệm. Phân vân mãi rồi, như Kim Phi khẳng định: "Miễn mình không gian lận, không làm sai qui chế là được rồi!". Chậm mà chắc, chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ, không sai sót.

Lâu lắm rồi, dễ đến hơn 20 năm, tôi chưa về thăm Lê Ngọc Hân, ngôi trường đã được "trả lại tên em"! Trừ một lần, cách đây mấy năm, tôi có đưa con trai của dì về thăm ngôi trường mẹ nó đã dạy khi xưa. Vì là ngày chủ nhật nên tôi chỉ gặp Tuyết (Văn) và chị Nị. Không có thời gian đi thăm hết khuôn viên trường. cái vườn sinh vật nhỏ xíu mà chị Hồng Ngân, Sương hết lòng chăm chút, chắc không còn? Phòng thực hành, không có anh Tấn, bây giờ ra sao? Chú Tư Sẵng chắc nghỉ hưu rồi? Cũng không còn văng vẳng tiếng hát "Nắng chiều" của một người đã...xa, rất xa.

Bây giờ, hay cho đến bao lâu nữa, với tôi, thời gian làm việc ở Lê Ngọc Hân vẫn còn trong ký ức. Vì nơi đây, tôi đã có nhiều trải nghiệm quý báu. Tôi chưa có nhiều kinh nghiệm quả lý mà trường lại là trường điểm, "quan trên trông xuống, người ta ngó vào", không dễ dàng cho tôi chút nào. Lại là một bà mẹ trẻ, một nách hai con, chồng thì đi học xa nên tôi đi trực hay hội họp, làm Hội đồng thi đều luôn có đủ ba mẹ con! Nhưng tôi tự hào vì con tôi đã lớn lên từ những lớp chuyên của Lê Ngọc Hân. Đã bao lần, con trai đứng kéo cờ trong sân trường này, khi tiếng quốc ca ngừng cũng là lúc cờ phải được kéo đến đỉnh cột. Tôi vẫn nhớ hình ảnh "anh" Liên đội trưởng ấy với áo trắng, quần xanh, khăn quàng đỏ tinh tươm, mắt sáng, dõi theo lá cờ. Nhớ chiếc xe đạp mini của tôi, con gái ngồi yên nhỏ đằng trước, con trai ngồi sau. Mỗi lần tôi bận hội họp thì các con lại tha hồ vào thư viện đọc Khăn quàng đỏ vì mẹ không có tiền mua! Thời gian làm việc ở đây, sức khỏe tôi rất kém, vào ra bệnh viện liên tục, nhưng chính bạn bè đã góp tình yêu thương cho tôi bước tiếp chặng đường dài mà tôi đã nhiều lần đuối sức. Tôi được các đồng nghiệp thật lòng yêu quý, không phải vì tôi là Hiệu phó. Tôi cũng yêu thương các bạn như vậy, sẵn sàng san sẻ mọi buồn vui. Tôi thấy mình hạnh phúc khi được những thành viên trong Ban giám hiệu chấp nhận những điều mà không phải ai cũng hiểu. Khi rời Lê Ngọc Hân để về Nguyễn Đình Chiểu, cách nhau có một con đường nhưng tôi nhớ là mình đã "bịn rịn" lắm lắm, vì tưởng chừng xa lắc!

Giờ đây, mỗi người một nơi, chúng tôi ít có dịp gặp nhau nhưng kỷ niệm vẫn là điều không thể xóa nhòa. Bất cứ chặng đường nào đã đi qua, dừng lại lâu hay mau, tôi cũng đã nhận biết bao ân tình. Chính những ân tình ấy đã khiến trái tim tôi luôn biết yêu thương và dạt dào cảm xúc.

Lê Ngọc Hân ơi, bạn bè thân thương ơi, xa rồi vẫn nhớ!

1/7/2012
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Nhật ký rời

Cuộc đời cứ như con sóng...
Sóng xô bờ, sóng lạ ra khơi
Sáng ngày 28-3-12...tại Medic, đưa ba chồng đi xét nghiệm tổng quát, chạy trong Trung tâm như con thoi, hết chỗ nọ đến chỗ kia, mong sao sớm nhận đươc đầy đủ các kết quả để BS khám lại. T là bạn của con trai, lại là học trò cũ, nên mọi việc thuận lợi. BS dừng lại hơi lâu, nét mặt căng thẳng khi xem phim phổi và đề nghị làm CT. Lúc đó, đã hơn 11g. Medic vẫn như chợ Tết (!). Linh cảm điều chẳng lành, một khối u, lành hay ác, không ai có thể biết vì chưa sinh thiết và cũng không thể sinh thiết. Năm nay ba 88 tuổi, cũng đã gọi là thọ. Ba hiền lành, không hay nói, cứ như là có thể chấp nhận mọi điều. Cái gì rồi sẽ đến? Đưa ba ra về, lòng nặng trĩu.

Sáng thứ bảy, 31-3-12: đi Đồng Tháp với BCH Công đoàn, chuyến đi mơ ước từ hai năm trước, giờ mới thực hiện được. Liên tiếp nhiều nhiệm kỳ, cùng làm việc với nhau nhưng chưa lần nào được đi chơi chung để giảm stress, để hiểu nhau hơn...
Nhiều lần bàn chuyện cùng đi du lịch nhưng đều thất bại, lần này, nhất định không đi "miền núi", cũng không "miền biển", chỉ là "miền quê" thôi. Một bạn trong BCH rủ chúng tôi về nhà bạn ở Cao Lãnh. Chúng tôi đi 3 xe, tài xế đều là thành viên của BCH, xuất phát ở 3 điểm khác nhau và chúng tôi đã gặp ở trạm thu phí đường cao tốc. 12g30 vào đến nhà bạn, căn nhà có vuông sân phơi lúa rộng đến nỗi tôi không đoán được diện tích. Tôi xắn tay vào bếp ngay để trộn gỏi gà, bạn ngạc nhiên: "Sao chị vào bếp vậy, em thì không, em đưa bạn bè về nhà nhiều lần, chỉ có ăn chơi thôi, các cháu làm...". Tôi thì không có thói quen chờ lên mâm...

Cháo gà ngon, lại còn thêm món cơm trộn, không phải là cơm chiên như vẫn thường ăn. Nguyên vật liệu giống nhau, nhưng không chiên nên lạ miệng. chúng tôi "chè chén no nê"! Tôi có cảm giác như đang ở quê nhà của tôi trong những dịp giỗ chạp.
Xong bữa trưa là đến tiết mục gói bánh tét của các bạn nữ và màn câu cá của các bạn nam. Đúng là nghề nào cũng lắm công phu, từ nhỏ tôi đã mê gói bánh tét nhưng lần nào cũng vừa "vào trận " là đã bị bà nội la té tát: "làm cái gì cũng không xong!" nên cho đến bây giờ, công việc này vẫn hoàn toàn xa lạ với tôi. Hôm nay, "thầy" của tôi là một cô bé học lớp 9, chỉ dẫn rất tận tình, rất "sư phạm". Tôi đã hiểu cách để hai miếng chuối vào giữa như thế nào, cuốn bánh lại, buộc sao cho chặt, cho khéo, không được thắt dây lại nhưng vẫn phải tạo được cái nút tròn xoe, dễ thương. Quan trọng nhất là hai đầu bánh, mãi đến cái bánh thứ tư, tôi vẫn không sao làm thành hình vuông được! Nhưng tôi được chấm điểm cao nhất vì buộc bánh khéo, cắn sợi dây vào miệng, giữ chặt, rồi quấn, rồi tạo mối, tỉ mỉ từng công đoạn...Ngồi trên bộ ván nhà bạn mà cứ tưởng đang ở trong gian bếp năm xưa với bóng dáng, tiếng rầy rà, cằn nhằn của nội...Bởi vậy, có khi các em nói gì tôi không nghe, không trả lời, đến nỗi các em phải "khen": "Cô tập trung chuyên môn quá!".
Cuối cùng bánh cũng xong, ngon hay không là do người làm nhân chứ không phải người gói! Ai cũng mãn nguyện và làm dấu riêng sản phẩm của mình để còn khoe! Lâng lâng trong lòng (mặc dù cái lưng đau cứng!), vì chưa bao giờ dám nghĩ mình gói được một đòn bánh tét hoàn hảo như thế này!

Buổi chiều, buffet nướng với món chuột đồng! Các bạn nam háo hức bởi mùi thơm phưng phức và bếp lửa rực than. Dĩ nhiên tôi chào thua món này. Tôi bày món khác, thịt kho cuốn bánh tráng, rau sống, không hiểu sao mọi người chưa biết món này và gọi là "món cô Thúy" rồi hưởng ứng hết sức nhiệt tình, không quên chừa một khoản cho món bún mắm.
Khoảng sân rộng được thắp sáng bằng 2 bóng đèn, lưới giăng lên để các bạn đánh cầu, rồi sau đó, đánh bài, canh bánh tét và...thưởng thức ngay. Dưỡng sức để ngày mai vui chơi tiếp nên tôi không tham gia, đi nằm sớm. Lắng nghe "hương đồng gió nội" rồi ngủ ngon giấc đến 4g00.

Thức dậy để nấu cháo đậu đen, ăn với dưa mắm, lại có thêm bánh tầm bì nước cốt dừa nữa, dân Saigon mê tít!

Thu dọn từ từ để tham quan Gáo Giồng, vườn nguyên sinh, có chim làm tổ, có bạt ngàn tràm. Đi xuồng trên sông hơn 2g, mát, sảng khoái và cũng chứng kiến những "mảnh đời trôi nổi" trên sông. Trời không nắng do ảnh hưởng bão nhưng mọi người ham vui, ham du ngoạn trên sông nên không nhớ đến cơn bão rớt! Muốn thấy rõ tổ chim thì phải lên đài quan sát, thương đôi chân nên không trèo, nằm võng đu đưa chờ các bạn. Chặng đường về thật cam go, vì đường thì chưa được 4m chiều ngang mà có đến hai chiếc xe ngược-xuôi, phải lách nhau mà đi, lại cũng không có dấu hiệu báo đường đang tắc! Sau chuyến du lịch này, tay nghề của các tài xế được cải thiện đáng kể!

Bữa trưa, ăn cháo rắn đậu xanh, nước cốt dừa cùng với cơm canh chua nấu với cá mới câu hôm qua. Không khí ấm cúng, thân thiết như bữa cơm của gia đình nông thôn miền Nam.
Thu xếp để rút binh thôi, sau khi nhận một gói quà to từ chủ nhà (xoài chín cây, mấy trái dưa leo ở nhà trồng, lại còn một khúc cá câu được nữa!)

Sáng ngày 3-4-12, vào trường lại với 4 tiết dạy. Giữa buổi nghe tin dữ: Ngọc không ổn từ hôm chủ nhật, vì vậy BV báo: có 2 hướng: tiếp tục mổ lần thứ hai hoặc là trả về nhà. Lựa chọn nào cũng đau lòng quá! Cả tháng nay, tôi không có một bài viết nào hoàn chỉnh về Ngọc, cứ sợ đó là điềm chẳng lành. Thư kêu gọi để vận động hỗ trợ N thì tôi viết. Nhiều đồng nghiệp, đặc biệt là các bạn trẻ, đã khóc vì thư này, sự hỗ trợ rất nhiều từ GV, NV, SV và cựu SV khiến tôi vô cùng cảm kích. Đến nay, N vẫn không ổn, dù tỉnh táo nhưng đã đột ngột ngưng thở và phải cấp cứu nhiều lần. Điều đó, khiến nhiều người, trong đó, có tôi, vô cùng băn khoăn. Hồi còn ở BV NDGĐ, tuy xuất huyết não nhưng N vẫn tỉnh táo, cử động và tri giác đều tốt, nhưng BS đã nhiều lần giải thích: nếu không giải quyết thì nguy cơ tái phát rất cao và nguy hiểm đến tính mạng. Quyết định chuyển viện để giải phẫu không phải là quyết định của riêng ai nhưng N của hiện tại (thở máy, ăn qua ống, khai khí quản, sốt liên tục...) và nằm ở Hồi sức cấp cứu hơn 2 tuần nay không phải là N của 2 tuần trước. Liệu chúng tôi có sai lầm? BS vẫn khẳng định ca mổ thành công, tính mạng được bảo toàn nhưng...tôi xót xa quá. lần nào thăm N, tôi cũng lặng lẽ khóc...N ơi, cô biết nói sao với em...

Sáng ngày 4-4-12, được mời dự lễ Kỷ niệm ngày thành lập Công đoàn Giáo dục Việt Nam. Bây giờ mới biết tổ chức tiền thân của Công đoàn là Nghiệp đoàn giáo chức rồi sau này là Hội Nhà Giáo yêu nước. Nghe ôn lại truyền thống, ngồi cạnh chị Hồng Diệp, tôi nhớ những ngày gần giải phóng, bất chợt, chị T xuất hiện trước của nhà tôi, cứ như là giấc mơ... Sau đó, ba tôi và tôi đều là "người của chị" nhưng hai cha con không biết nhau. Và đến bây giờ, tôi mới biết, ba chính là người đã đọc lời kêu gọi giáo chức trên đài phát thanh Saigon những ngày ấy. Và cũng may là người ta còn nhớ để nhắc đến ba tôi. Ao ước nghe được lời kêu gọi được chính ba (một trí thức yêu nước đã suốt đời sống vì lý tưởng) đọc, để rồi... những năm cuối đờicũng chỉ như một nỗi buồn tàn thu!

Cũng có nhắc đến đội ngũ Trưởng ban điều hành đã tiếp quản các trường phổ thông, trong đó, có chị Diệp và tôi. Tôi còn nhớ, tôi được phân công về trường Nguyễn Bỉnh Khiêm vì lúc đó, tôi đang mang thai mà trường này gần nhà tôi. Ngày hai buổi, tôi đi bộ đến trường, thỉnh thoảng, lại vác bụng bầu, cuốc bộ lên Mạc Đỉnh Chi, trụ sở Hội Nhà giáo yêu nước để họp. Chẳng thể nào kể lại hết những lo âu của tôi khi tôi chỉ mới 23 tuổi, tốt nghiệp ĐH cách đó 1 năm, chưa hề có kinh nghiệm mà phải quản lý một đội ngũ thầy cô giáo, đa phần là những người lớn tuổi. Trong các buổi họp và học chính trị mà tôi là người điều khiển, thỉnh thoảng, tôi nghe có tiếng xì xầm: "Cô Việt Cộng này trẻ quá!". Ấy vậy mà tôi cũng làm tròn nhiệm vụ cho đến khi tôi về Mỹ Tho nghỉ hộ sản.

Chỉ mới mấy ngày thôi, chưa đầy một tuần, tôi đã có niềm vui như trẻ thơ khi thả hồn trên sông nước, chú tâm vào nồi bánh tét nghi ngút khói...rồi ray rứt buồn cả trong giấc ngủ bởi những dằn vặt của sống-chết đời thường...rồi nhớ lại một thời, tạm gọi là "thời xa vắng" với những ngậm ngùi...

Những con sóng đời sao cứ mãi lao xao...

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Tản mạn

Sáng sớm ngày 8-3: nhận vài tin nhắn chúc mừng, thật lòng, không có cảm xúc bởi vì...chúng mình (phận phụ nữ) chúc nhau cho đỡ buồn! Mà thật ra, với mình, ngày này cũng chẳng có gì là quan trọng!
Nhớ những năm xa xưa lắm rồi, khi mọi phương tiện truyền thông không hiện đại như bây giờ, chồng đi học ở Hà Nội, có một 8-3, đã nhận được quyển tiểu thuyết "Gánh vác" rồi năm sau đó là một nhánh đào được ép khô gửi qua đường bưu điện. Hiểu, hiểu lắm tấm lòng của người đang xa vợ con...

9g có hẹn ở BV ND GD để tìm người nuôi Ngọc. Từ khi ba mất, chưa lần nào trở lại BV này, sợ lắm, từng dãy lầu, từng câu chuyện xót đau.
Ngập ngừng bước lên lầu 2, đã gặp em một lần, hôm nay, dĩ nhiên, tình trạng tồi tệ hơn dù em vẫn tỉnh táo. Đã nghe BS giải thích nhiều lần đến...thuộc lòng bệnh trạng cũng như cách xử lý, mỗi người đã có một số phận, không dám nói gì nhiều với em, chỉ biết động viên và nuốt nước mắt vào trong khi nghĩ đến bà mẹ già của em và một Ngọc của 1 tuần trước đây...
Về trường, có một giỏ hoa to và đẹp của 1 nam NV phòng KT tặng, cám ơn K, em vẫn luôn rất lịch sự với cô cũng như mọi người. Vào inbox, trả lời mail quan trọng rồi lang thang vào blog, hôm nay là ngày của...mình mà, thong thả một chút! Đọc entry "Những người phụ nữ không có 8-3" của Hà, xót lòng. Lại nhớ bài báo viết về  "Người mẹ 7 tuổi", hình như dịp 8-3- 2011. Lúc ấy, đã thảng thốt nghĩ rằng: không lẽ mới 7 tuổi mà đã làm mẹ? Sự thật thì mẹ mất, cô bé ấy địu em, một mình nuôi em, sau đó, cho em đi học cùng, hai chị em thật bụ bẫm, dễ thương như hai bông hoa nhỏ...Còn biết bao nghịch cảnh nữa?????

Buổi trưa, được nhà hàng Vatel mời một buổi trưa sang trọng theo cung cách phục vụ cho Hoàng gia Pháp.Chờ dọn thức ăn, rồi nhâm nhi, tếu táo cùng mọi người. Hình như chẳng có gì để tận hưởng, đầu óc rỗng không bởi vì mình cũng rỗng tuếch!

Buổi tối, về ngang đường Nguyễn Văn Cừ, lại thấy đôi vợ chồng đầu bạc ngồi bán hoa...Có lẽ ông sẽ tặng bà quà 8-3 với những bó hoa còn sót lại...

Sáng sớm nay, đọc entry viết về đàn ông của Gió, bạn tổng kết hay lắm, các comment cũng thật độc đáo.

Hết rồi ngày 8-3 và hương vị 8-3.
Trong tôi không còn là những xôn xao, cũng chẳng có chút suy nghĩ về đàn ông, họ là những động vật, là những con người như bao con người thôi. Không có chi phải bận lòng vì họ có là ai thì sóng đời vẫn cứ...lao xao...
.
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

Ngày xuân đã qua...

Sẽ đi làm lại ngày hôm nay, thức sớm, tưới lan như mọi ngày, vươn vai một cái, hít thở khí trời, năm mới của những ngày lại vất vả bắt đầu rồi. Ở đâu rồi cũng sẽ có niềm vui.
Ghi nhanh những ngày Tết đã qua...

Tối 28, đưa con gái ra sân ga. hai vợ chồng không mua được vé máy bay nên đành đi tàu lửa. Cũng bới vấn nạn: trước Tết, nhiều tháng thì trả lời "chưa bán vé", sau đó thì thông tin "hết vé lâu rồi!!!". Nghe theo lời "xúi biểu" của ông nội Miki mua vé chui của nhân viên nên ông bà ngoại muốn...đứng tim! Vì mãi đến khi tàu bắt đầu chạy các con mới được lên tàu, Miki vừa tạm biệt ông bà ngoại vừa mếu máo, bởi vì ông bà không đi cùng, thương quá! Khoảng 30p sau, con mới gọi điện báo là đã vào phòng riêng, chỉ có 1 giường nhưng có còn hơn không! Ngay sau đó, về MT, thấm mệt nhưng về đến nhà, thấy bông hoa rực rỡ, mọi thứ đã được chuẩn bị khá chu đáo.

Tết năm nay, ngoài những thông tục, có thêm vài điểm "nhấn" đáng nhớ.

Tối mồng 1 , nhận được ĐT của thầy Hữu, người đã cưu mang chúng tôi những ngày trước 30-4 khi tôi đang mang thai Thắng, chồng thì tất bật với bao nhiêu việc. Tôi đã sống trong gia đình đó trong nhiều ngày, được thầy cô yêu quí, chăm sóc tôi, các cháu luôn quấn quýt với tôi. Vậy mà, nhiều năm sau đó, khi thầy cô đã chuyển về SG, rồi tôi cũng về SG, tôi không hay biết và không hề đến thăm. Mãi đến khi, tình cờ, tôi biết số ĐT, có gọi, nói chuyện với thầy khá lâu, sau đó, mất ĐT, tôi chưa kịp đến thăm và cũng không tìm lại được số ĐT của thầy. Tối nay, thầy đã nói chuyện lâu, thật lâu,để trải lòng, để khẳng định, thầy cô vẫn nhớ đến chúng tôi, không một lời phiền trách. Tôi sốt ruột vì thầy phải trả tiền nhiều, thầy cười khề khà: không sao, thầy có tiền để lo mấy vụ này mà!!! Gia đình thầy có nhiều biến động mà tôi không hay biết: hai cháu sinh đôi (1 trai, 1 gái) mà ngày xưa tôi yêu quí, thân thiết biết bao, đã sống với thầy cô gần 40 năm rồi cũng đã qua đời...Hai năm thầy không giao dịch với bất kỳ ai...Xót lòng, nghĩ sao mình vô tâm, đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ. Sống trong đòi sống, cần có một tấm lòng...tôi đã chẳng có, vậy mà cứ nghĩ mình là người có tâm...

Trên đường về Ba Tri, tôi ghé thăm Thu Nhân và "cọp anh"! Cuộc hạnh ngộ đầu năm khiến tôi vui cho đến...bây giờ, bởi vì, trong chúng tôi, chỉ có tôi gặp được TN (người bạn mà chúng tôi vô cùng yêu quý) để chúc Tết. Nhà bạn khang trang hơn, đẹp hơn nữa so với lần tôi đến cách đây cũng cả 10 năm! Chúng tôi mà đã "vào bàn" thì chẳng biết khi nào mới nói hết chuyện nhưng quỹ thời gian không cho phép, 10g bạn đi về quê và thế là tôi rút quân sớm, tiếc nà vui!

Tôi tiếp tục "lên đường" để về viếng mộ ông bà nội và ba má, một mình với khói hương mà...nhớ những chuyện đời xưa, đau nhoi nhói, con về đây rồi...Mừng tuổi, chúc thọ cho chú bảy, chạnh lòng, năm nay, chú già đi nhiều, bệnh cũng nhiều hơn, mất dần phong độ...có khi nào...Tôi nhắc các em chụp hình với chú và thoáng chút lo âu. Với tôi, chú là cha.

Tình cờ, đi chúc Tết Tuấn và Thanh (người hàng xóm), tôi gặp vợ chồng Tuyết, người bạn thuở nghèo khó ở MT. Giờ bạn cũng hưu trí, sung túc hơn xưa nhiều, câu chuyện nói mãi không dứt, tôi hỏi thăm nhiều bạn bè cũ, kẻ còn người đã đi xa, đúng là qui luật của thời gian và sức khỏe.

Trở lên SG sáng mồng 6, nhìn đám rau, vẫn xanh tốt, 3 chậu lan nở trước Tết vẫn..."còn xuân", mừng quá, ghi hình ngay!
Chiều, chị tôi và tôi đi thăm cô Danh, là cô giáo dạy chúng tôi năm lớp 3. Có duyên may vì Khương (cháu nội của cô) hiện là GV của trường nên từ trước Tết, Khương đã hẹn sẽ đưa chúng tôi đi thăm cô. Tôi đã chuẩn bị tinh thần: năm nay cô đã yếu nhiều, so với lần trước, khi tôi đến, cô đã bị tai biến và đi xe lăn, vậy mà tôi vẫn bất ngờ. Nay cô nằm một chỗ, tay chân co quắp, mắt không còn tinh anh, nhưng nhìn một lúc, cô vẫn nhớ và phân biệt được chị em tôi, cô cười suốt mà nước mắt tôi chảy dài...Cô còn hỏi thăm em trai tôi nữa, cô không hay ba tôi đã mất...Cô lì xì cho chị em tôi, tôi sẽ giữ bao lì xì này, nhưng năm sau, không biết có còn gặp lại...

Có mối quan hệ nào đó, như là đang được thiết lập lại, tôi có đủ sức để giữ không, hay tất cả rồi cũng sẽ thành...hoài niệm cho một lần đến...?

Ngày xuân đã qua, năm nay là năm tuổi (sợ không?), việc gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi!

Khai bút đầu năm, tuy hơi muộn, tôi nhớ về những ngày xuân mà theo tôi là có ý nghĩa hơn những năm qua...

Sống trong đời sống cần có những tấm lòng....để biết nghĩ suy....tôi phải luôn tự nhắc nhớ điều này


Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

Thời khắc cuối năm

Chỉ còn 2 giờ nữa là năm cũ kết thúc.
Tôi viết nhanh những dòng này để ghi lại một năm với nhiều biến động như qui luật vốn có của cuộc đời.

Có cái gì đó...như một chia xa vĩnh viễn với những điều muốn quên mà vẫn mãi dằn vặt. Thôi thì, hãy xem đó là những...hoài niệm và hoài niệm đẹp của một khoảng thời gian cũng đẹp mà nếu kéo dài thêm sẽ là những điều đắng chát!

Có cái gì đó như...một sự trở lại, tôi đã từng chờ đợi thì sao lại dửng dưng? Nhưng trong tận sâu của những đêm mất ngủ, tôi nghe chính trái tim mình trăn trở...có còn không..., có còn gì nữa không...Tôi phải chấp nhận hiện tại như nó đang hiện hữu như số phận và đã là số phận thì không thể khác.

Có cái gì đó...như một sự thua thiệt khi nhận công việc mới. Trăn trở, dằn vặt về những công việc, về một đội ngũ đã dày công xây dựng hơn 3 năm, bỗng chốc, phải giao lại cho người khác, đau lòng lắm lắm vì biết chắc chắn người ta không làm được như mình...Nhưng vì sao cứ phải...nhớ những điều mà người khác muốn, bắt mình phải quên?! Đúng là tôi cứ hay thích "ôm rơm" cho thêm "nặng bụng"!

Có cái gì đó...vừa là niềm tự hào cũng là sự tủi thân khi một mình phải cáng đáng những công việc rất lớn trong hoạt động kỷ niệm 20 năm thành lập trường...Sự tưởng thưởng nào là xứng đáng cho những tủi cực phải âm thầm chịu đựng..Không ai thấy những điều vô hình, chỉ có tôi "nhìn tôi trên vách".

Có cái gì đó như...một bất ngờ khi do duyên may mà được đi du lịch 2 nước trong một thời gian ngắn, cách  nhau không xa lắm mà lại đi với người thân. Lý thú với những khám phá và ngạc nhiên, không biết vì sao mà đi nổi? Mỗi chuyến đi đều để lại những ấn tượng khó quên...

Có điều lo âu rồi sợ hãi khi sức khỏe xuống dốc, khi nghe lời cảnh báo về những chứng bệnh tôi rất sợ...mà vẫn không tránh khỏi? Nhưng rồi cũng vượt qua, tinh thần dần ổn định, đi du lịch cũng là một cách thử sức...Tự nhủ: sống chung hòa bình cùng bệnh, mong sao chiến tranh đừng xảy ra...

Có một hạnh phúc không chờ mà vẫn nhận được, đó là ngôi nhà Mul.do các bạn giúp sức dựng xây. TN bỏ công mang tất cả entries từ 360 độ về và...tôi yên vị tại đây cùng những người bạn mới, có thể nhỏ to tâm sự hằng ngày.

Và khi năm cũ sắp hết, cái năm tuổi Nhâm Thìn đang chờ đợi. Tôi xin: "Tạ ơn người, tạ ơn đời, tạ ơn ai...đã cho tôi hạnh phúc này"....


Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2012

Đường xa... ngai ngái

Trước khi quyết định đi Campuchia, đã "đấu tranh" quyết liệt...bởi vì đường xa ngai ngái, ngồi xe suốt...mà không biết chuyến du lịch này có đáng cho mình phí sức như vậy không? Nhưng rồi ham vui, lại cũng muốn thực hiện ước mơ từ lâu nên...cứ đi.
Không ngờ, đăng ký xong thì cuối tháng 11...bỗng dưng...bệnh, không thể thay đổi nên đành...nhắm mắt đưa chân!

Uống thuốc nghiêm túc, ăn kiêng, hầu như không dạo xóm mỗi tối nữa, bớt việc...Đến cuối tháng 12, trước khi đi...test máu lại, đường giảm không đáng kể, nghĩa là vẫn cao, cholesterol thì ổn, không dám cân vì biết vẫn chưa lên cân, cứ ổn định tinh thần để...đi.

4g45 sáng 30-12-2011, tập trung tại trường, được xếp chỗ ngồi ưu tiên số 1 vì hân hạnh là 1 trong những người cao tuổi! Chỗ ngồi thoải mái, duỗi thẳng chân nên cảm thấy an tâm, mặc dù hơi mệt vì suốt đêm, không ngủ được, cũng chẳng hiểu vì sao và vì cái gì...(họp mặt 9-1...???!!!)

Đến cửa khẩu Mộc Bài, mới biết đã bỏ quên cả hộp thuốc mà mình đã tỉ mỉ phân từng loại, thuốc huyết áp để chỗ khác nên có đầy đủ. Lúc đó, choáng váng, gọi cho chồng, được an ủi, không sao, đến Phnôm Pênh sẽ mua. Quả thật, vẫn cần một bờ vai để nương tựa, một lời động viên đơn giản của đời thường. Thôi, không căng thẳng nữa cho...huyết áp ổn định. Thủ tục qua cửa khẩu khá rắc rối, chụp hình và lấy dấu vân tay, mặt "người anh em" khó đăm đăm, khách thì xếp hàng chờ...Mặc dù đã có ưu tiên do sự "chạy chọt" của cty du lịch nhưng vẫn phải mất hơn 1g. Loay hoay mua sim đt, đổi tiền, ăn bắp nấu nên thấy thời gian qua cũng nhanh.

Trong khi chờ qua phà, 1 hướng dẫn viên người Khmer và 1 dược sĩ trong đoàn dẫn đi mua thuốc, đầy đủ, giá lại rẻ hơn ở VN và là thuốc của Pháp. Người sống cùng thuốc là như vậy! Bỗng nhớ em MM, hôm ở ĐL, buổi sáng, bỗng dưng em thảng thốt hỏi: "Mọi người có thấy M uống thuốc HA chưa?" Quyan nhanh nhẩu: "Con thấy cô uống rồi!", mình chợt nghĩ rồi mình cũng sẽ như em...

Hơn 12g, đến Phnôm Pênh, được ăn bữa tiệc buffet cực kỳ ngon, khiến người đang ăn kiêng phải nhiều lần phá luật. Bánh xèo đặc sắc, món tráng miệng phong phú, có ấn tượng đặc biệt với khoai mì nấu đường thốt nốt, thơm, hấp dẫn. Không thể kiêng ăn được!

Vào khách sạn 5 sao Naga World choáng ngộp, không chỉ vì sự sang trọng mà còn vì cách tiếp xử ân cần và lịch sự của các nhân viên. Nhận phòng, tắm gội, sảng khoái. Từ cửa sổ nhìn ra là cầu Kim Cương (nơi đã xảy ra tai nạn khủng khiếp do đi xem đua thuyền). Chưa kịp tận hưởng cho thỏa thì đã đến giờ đi tham quan. Quảng trường Độc Lập rồi đài Tưởng niệm Việt Nam- Campuchia, mỗi nơi chỉ ghé một chút, có khi không kịp chụp hình. Đường phố sạch, quá ngạc nhiên vì có cây phượng trước Đại học Luật, trổ bông rực rỡ. Phượng nở cuối năm chứ không phải tháng năm!

Chùa Tháp đẹp với kiến trúc đậm nét đặc thù Campuchia, người đi tham quan đông đến mức dường như chùa mất không khí trang nghiêm.

Đêm đầu tiên ở xứ người, hai chị em nói chuyện đến gần 23g, từ chối không đi xe tuk tuk để tham quan thành phố về đêm. Giấc ngủ rất ngon, nhẹ nhàng cho đến 5g30, chuông đt báo thức chưa reo thì hai chị em đã cùng thức.

Trước khi ăn buffet sáng, còn tranh thủ chộp một số hình ở tiền sảnh, trong các tầng của KS sang trọng này vì ăn xong thì đã phải check out để đi thăm Hoàng Cung.

Đúng là quá hoành tráng và xa hoa hết mức, không được chụp hình trong hoàng cung mà cảnh xung quanh cũng đã đủ choáng ngộp. Bỗng chạnh lòng khi nghĩ đến bao nhiêu thời gian, biết bao con người đã xây nên công trình này chỉ để...mua vui cho thiên hạ. Người tấp nập, muốn chen chân để chụp hình cũng...mệt.

Ngày 1-1-2012: Đến Angkor Thom, bắt đầu hiện ra sự hoang dã của một nơi xa thị thành. Đền Bayon với 4 mặt người bí hiểm, một loại kiến trúc khác cũng độc đáo. Đi đâu cũng nhanh nên đôi khi chưa kịp ngắm nhìn cho thỏa sức, ồn ào, nghe thuyết minh không kịp, không rõ, nhưng cũng gọi là...biết. Buổi trưa ăn tại nhà hàng, lại thêm một bữa cơm ngon với những món ăn vừa quen mà cũng vừa lạ. Canh chua rất ngon nấu khóm, cà, đặc biệt là có cả bí xanh, ăn rất lạ mà vẫn ngon.

Tiếp tục khám phá Angkok Wat (Đế Thiên, Đế Thích), một quần thể mà muốn đi hết phải mất khoảng 3 ngày, quá hùng vĩ mà mỗi đường nét kiến trúc là một sự công phu không thể nghĩ vì sao con người có thể làm được. Đường xa...ngai ngái, muốn khám phá thì phải cố gắng, lên xuống bậc thang nhiều, có những lúc tưởng như...phải chịu thua, nhưng cứ đi rồi sẽ..đến! Hồi 4 tuổi, có đi cùng ba má đến đây, chỉ còn nhớ 1 chi tiết: đi rất lâu và rất khát nước, không còn dấu vết gì khác ngoài cái tên "Đế Thiên-Đế Thích".

Không chinh phục nổi đồi Bakheng, dù nghe nói hoàng hôn rất đẹp, nhường cho các bạn trẻ, tất cả người cao tuổi đều đi loanh quanh mua sắm các thứ làm quà. Đến nhà hàng đã gần 20g, kẹt xe không thua TP.HCM vì đêm nay là giao thừa. Vừa mệt mà tiệc buffet đông người quá nên cũng hơi xô bồ, ăn một thứ gì nong nóng cho dễ chịu rồi về thôi! KS Apsara Holiday (*3) dĩ nhiên không bằng KS trước nhưng cũng không có gì đáng chê! Mệt quá đôi chân ta này...nhưng giấc ngủ dường như không chịu đến, sau khi gửi tin nhắn chúc mừng năm mới, chỉ cho 1 người...Nặng nề, đêm xuống chậm, 24g, nghe tiếng pháo ì đùng xa xa, đêm giao thừa xa xứ....

Rồi cũng đến lúc trở về quê hương, vượt hơn 500 cây số đường dài. Nghe đã ngán nhưng thật ra, chẳng có gì ghê gớm, xe nghỉ từng chặng sau khi đi khoảng 100 cây số, rồi cũng qua cửa khẩu Mộc Bài, thủ tục nhanh hơn lần đi. Được ăn bắp nấu lần nữa của người VN bán, ngọt ngào hương vị quê hương. Khi đi, cứ sợ 4 ngày không được ăn trái cây nhưng Campuchia có trái cây ở mọi nơi, dọc đường đi. Nhớ mãi trái khóm nhỏ, mày vàng anh giống trái thơm VN nhưng ngọt thanh hơn, ăn không rát lưỡi.

Bỏ lại những giờ cùng nhau vui đùa thỏa sức, không có công việc, cũng chẳng có gia đình....Mai đây, biết có khi nào gặp lai nhau trong một chuyến du lịch như thế này. Trẻ có, già có và cũng không thiếu...trẻ em!

Đọng lại trong tôi là sự thoải mái, lòng yêu thương đồng nghiệp bởi những săn sóc, chia sẻ dành cho nhau. Trong tôi, còn có những suy nghĩ về một người bạn láng giềng, trước đó, 3 ngày, vẫn còn hoàn toàn xa lạ với tôi. Campuchia có nhiều công trình kỳ bí mà để có nó, biết bao người đã lao động cật lực mà giờ đây, người thụ hưởng cũng không cần tìm xem họ là ai...Cuộc sống tiếp diễn từng ngày, cuộc đời của mỗi người vẫn là cõi riêng tư...

Tạm biệt xứ Chùa Tháp, kết thúc chuyến du lịch thú vị.

 




Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Vẫn còn đó, những tấm lòng

Hôm nay là ngày 20-11, ngày mà những năm còn dạy trường PT thì tôi có hoa đầy giỏ xe, nhà tấp nập phụ huynh, có những tâm tình khiến tôi phải xao lòng vì học trò chia sẻ tình thương dành cho cô với cha mẹ, rồi cha mẹ cũng "thần tượng" cô như học trò...nhưng cũng có những món quà "hàng hiệu" mà tôi vẫn muốn trả lại ngay sau khi nhận bởi phụ huynh tặng nhiều đến nỗi nhầm lẫn tên GV!
Rồi những ngày 20-11 ấy cũng trôi qua, tôi về một môi trường mới, không có ngày 20-11 nhưng không phải là không có những tấm lòng của học trò.
Các em tốt nghiệp cách đây 5-7 năm, hằng năm vẫn tặng hoa cho cô, loại hoa mà cô thích, có em tự mua hoa về cắm, nâng niu làm quà cho cô. Có em dùng tháng lương đầu tiên để mang đến cho cô chút kỷ niệm...Và còn nhiều, nhiều nữa...tôi đã từng chia sẻ với những số phận không may mắn mà học Đại học là một áp lực quá lớn với các em. Nhưng rồi tất cả đều thành đạt, có em, nay trở thành đồng nghiệp, vẫn yêu thương chúc mừng cô, những tấm lòng ấy, khiến tôi nhớ về những người thầy xa lắc của mình.
Một thầy Mã Tắc (tên thầy hơi lạ, dường như thầy gốc người Hoa) mà trang phục luôn là bộ kaki màu trắng. Thầy ân cần cầm tay tôi chỉ dẫn những nét bút đầu tiên và luôn nhẹ nhàng nhắc nhở: "Chữ viết là người", viết chữ h, chữ g, các con phải nhớ các "ngã tư" để uốn cho tròn, cho ngay ngắn, trò nào viết không thắng, thầy dùng thước khẽ lên bàn tay. Tôi chưa bị phạt lần nào nhưng chắc là đau lắm. Hồi đó, tôi không thấy ai lên án thầy, chúng tôi cũng răm rắp nghe theo, không đi học thêm mà chữ viết ai cũng đẹp. Tôi cũng có những ấn tượng đẹp về cô giáo lớp ba của tôi, hiền từ mà nghiêm khắc, ngay khi học với cô, tôi đã mơ ước: sau này cũng làm cô giáo như cô.
Rồi những năm học Trưng Vương, tôi mê cô Diệp dạy Văn, mê đến nỗi hằng ngày phải đi ngang qua nhà để...chẳng bao giờ được thấy cô!
Ở Đại học Văn Khoa, tôi có nhiều thầy cô, để lại ấn tượng thì ít mà tôi dè dặt thì nhiều hơn, vì tôi ở trong "thành phần bất hảo" mà lại hay theo thầy cô để xin bài quay cours phục vụ cho sinh viên. Tôi có ấn tượng sâu đậm với thầy Lý Chánh Trung vì thầy thuộc "phe ta" nên mọi giao dịch với thầy rất dễ dàng.
Sau 1975, tôi gặp lại thầy trong bệnh viện, thật là dở khóc, dở cười. Mừng vì thầy trò được gặp lại nhưng hoàn cảnh thầy và trò đều nghiệt ngã. Thầy đang nuôi con trai bị khối u trong não, còn tôi thì nuôi ba tôi bị nhồi máu cơ tim, cấp cứu nhiều lần. Tôi thấy thầy và cô đều tiều tụy, đau đớn lắm vì bệnh tình của anh rất nặng. Sau đó, anh qua đời. Thầy lại chịu đựng một tai họa khác là thêm một người con trai, bị tai nạn, nằm một chỗ. Tôi mang trọng tội là chưa một lần đến thăm thầy, thông qua một người cháu (gọi thầy bằng chú ruột), đã có thời gian làm việc chung với tôi, tôi biết một vài thông tin của thầy. Lễ mừng thọ cho thầy, tôi không hay nên cũng không có một lời chúc mừng.
Thầy Bửu Lịch, người đã hướng dẫn luận văn Cao học cho tôi với đề tài khá nhạy cảm: "Đời sống của sinh viên Saigon". Tôi nhớ thầy băn khoăn lắm, hẹn đến cả tuần mới trả lời cho tôi. Tôi không biết thầy có hiểu "thành phần" bị cho là "bất hảo" của tôi không, chỉ biết vì tôi đạt điểm khá cao nên mới được thầy đồng ý làm GS hướng dẫn. Có lẽ thầy cũng không biết tôi chọn đề tài này là để có thể tiếp cận sinh viên một cách danh chính ngôn thuận và vận động các bạn tham gia phong trào sinh viên. Dẫu sao, thầy cũng đã tận tụy hướng dẫn tôi cách tìm hiểu thông tin, lập phiếu điều tra để thực hiện nghiên cứu. Tôi biết ơn thầy và sau này, tôi đã sử dụng những kiến thức ấy để hướng dẫn sinh viên.
Những người thầy đã đi qua trong cuộc đời tôi, không cần có ngày 20-11, tôi cũng luôn nhớ và ghi ơn. Tôi không thích nhận những tin nhắn, email chúc mừng bằng tiếng Anh, tôi không thích gọi ngày 20-11 là teachers'day., bởi vì với tôi, tình nghĩa thầy trò là điều thiêng liêng, không phải là một văn hóa phải du nhập từ nước ngoài mới có.
Tôi đi dạy học đã gần 40 năm, vẫn thấy mình hạnh phúc khi chọn nghề giáo, dù "vinh, nhục" tôi cũng đã từng. Và trong hạnh phúc này, luôn có bóng dáng những người thầy, người cô mà tôi hằng yêu kính.
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

Tôi đã gồng người lên...



Photobucket

Hôm nay, là ngày cuối cùng tuổi của tôi còn được bắt đầu bằng số 5...
Trong từng ấy năm có mặt trong cuộc đời, đã biết bao lần tôi phải gồng mình lên...

Khi má tôi mất, 1 ngày trước khi tôi tròn 20 tuổi, một gia đình đang hạnh phúc bỗng vỡ tan, hình như tôi chưa thật sự trưởng thành mà vẫn phải gồng mình lên, chịu đựng nỗi đau, không chỉ là sự bất hạnh của đứa con mồ côi mẹ mà còn là biết bao điều khác nữa, trong đó, có cả những nỗi đau không thể gọi tên và dĩ nhiên cũng không thể diễn tả thành lời.

Rồi tôi có chồng, bỏ SG, mang thai khi tôi còn quá trẻ, tôi gồng mình lên để chịu đựng cơn đau chuyển dạ, tập trung hơi sức để được nghe tiếng khóc của con. Lúc ấy, bên tai, văng vẳng tiếng ba: "Con lớn rồi, con ưng ai thì ba gả cho người đó, nhưng con lấy chồng xa thì ba không có phụ con được...".

Trong suốt chặng đường nuôi hai con, không thể đếm hết những lần tôi gồng mình chịu đựng cái nghèo, cái cực mà cô gái SG chưa từng nếm trải và đúng là...không có ba để "lo phụ". Ba ơi, giờ con mới từ từ thấu hiểu.

Tôi gồng mình ngồi sàng, sẩy rồi nấu cám nuôi heo, đến nỗi, học trò, đến nhà, đứng ngoài cửa nhìn vào, phân vân: "Không biết phải cô mình hông?". Ông ngoại ghé thăm, bất ngờ, thấy tôi, ốm yếu ngồi với đống cám khổng lồ, ông ngoại khóc, tôi gồng mình lên và cười với ngoại: "Đâu có mệt, con làm chút xíu xong liền, trong khu nhà tập thể này, con là sướng nhất đó ngoại!". Ông ngoại đâu biết tôi đã gồng mình khi phải cầm trên tay con heo con (lần đầu nuôi heo đẻ), không biết phải làm sao, vừa ghê, gớm, lại cũng sợ, rủi nó chết thì tiền đâu mà trả nợ?

Tôi gồng mình để thức đến 2-3g sáng đan len cho tổ hợp, kiếm tiền nuôi con khi chồng đi học xa. Tôi gồng mình bưng bê từng ly cafe ( khi tôi "may mắn" được ở một căn nhà ngay trong chợ Mỹ Tho) mong sao con được uống sữa, uống nước chanh vì tôi phải làm để bán cho mấy chị bạn hàng ngoài chợ và tôi thì có thêm chút tiền để xoay sở. Tôi gồng mình khi nghe người ta xì xầm: "Cô giáo làm vậy, tội nghiệp quá, không dám mua!".

Tôi gồng mình dọn dẹp phân gà (bây giờ nhớ lại, vẫn còn ghê!), gồng mình chở từng giỏ trứng gà công nghiệp đi bán bằng chiếc xe PC (đã thành đồ cổ!) khi con trai bắt đầu học ĐH. 5 g sáng đã lục tục thức dậy cho gà ăn, lượm trứng rồi cũng áo dài "tha thướt" đến trường. 12g, từ trường hộc tốc về nhà, cơm nước, cho gà ăn, uống, lượm trứng, chưa kịp xong thì học trò đã gọi í ới để học thêm!

Tôi gồng mình để mỗi tuần 1 lần lên SG dạy, từ bến xe đi vào trường bằng xe đạp, thời điểm đó, cộng tất cả số giờ dạy của tôi hằng tuần (ở trường tại MT, trường ở SG, dạy ở nhà mình, nhà của học trò), hơn 40 tiết! Gồng mình để đi-về MT-SG/SG-MT như con thoi với ước nguyện các con chỉ tập trung học mà không cần làm thêm bất cứ việc gì. Gồng mình "siêu" đến nỗi hình như trong những năm tháng đó, tôi không có bệnh!

Tôi gồng mình để dứt khoát về lại SG sau đúng 25 năm từ bỏ quê hương, và lại tiếp tục gồng mình để đi học, để thay đổi môi trường làm việc, từ trường PT về trường ĐH, tôi gồng mình, trải qua biết bao cay đắng để được như ngày hôm nay. Gồng mình để nghe phiền trách về những điều mình chưa làm được, gồng mình để học vì mỗi ngày trôi qua, lại thấy sao mình lạc hậu, thiếu sót từ kiến thức đến kinh nghiệm...

Tôi cũng đã gồng mình để nuốt những giọt nước mắt, bắt nó phải chảy ngược vào lòng, đến nỗi tim như có ai bóp thắt, nhiều lần muốn ngừng thở, các đầu ngón tay bắt đầu tê (dấu hiệu của chứng hạ calci). Tôi gồng mình lên, chịu đựng những nỗi đau đời trong những đêm thức trắng mà tôi vẫn thường gọi là "trắng mắt, trắng lòng, trắng cả những niềm tin...". Gồng mình để không khóc cho đêm từng đêm lặng lẽ trôi qua và tự nhủ lòng: "không thể chỉ sống cho riêng mình!"

Tôi gồng mình khi mấy chục năm qua, tuy biết mà vẫn phải chấp nhận sự thật như nó vốn có, gồng mình để quen mà chấp nhận, không thắc mắc, không buồn phiền. Rộng lượng hơn để suy nghĩ rằng: "Trong cuộc chiến-tạm gọi như vậy-có khi người gây chiến còn khổ hơn người gánh nhận hậu quả không do mình gây ra...".

Tôi gồng mình để phủ nhận những tình cảm mà có người đã dành cho tôi bởi vì, nếu có một tình yêu khác, liệu tôi có phải gồng mình nữa không? Tất cả còn đang ở phía trước, tôi cũng không còn thời gian để bắt đầu những bước đầu tiên.

Tôi gồng mình để lần lượt, đảm đương những nhiệm vụ càng lúc càng khó khăn hơn nhưng vẫn thành công (ít ra là trong cái nhìn, có khi hơi chủ quan của tôi). Tôi gồng mình, chịu đựng những xúc phạm mà có khi, với người khác, là lẽ thường tình!

Và giờ đây, khi bước sang cái tuổi lục tuần, "ngẫm lại mình", hình như tôi đã có tất cả: nhà cửa, địa vị xã hội, con cháu đông đủ, hiếu thảo, bạn bè yêu quý...vậy tôi không cần phải gồng mình nữa!

Hãy thả lỏng người, bởi vì...tôi đã: "có đủ": Đủ mặt trời để soi sáng tâm trí. Đủ cơn mưa để mặt trời vẫn rực rỡ. Đủ niềm vui để tâm hồn không cằn cỗi. đủ nỗi đau để cảm nhận được ý nghĩa của hạnh phúc. Đủ nỗ lực để đạt được mong muốn. Đủ mất mát để tận hưởng tất cả sự tiến triển. Đủ những lời chào nhau trước khi phải nói lời tạm biệt cuối cùng". (Trích Sống đẹp, báo Phụ Nữ)

Sinh nhật lần thứ 59
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011

Tôi thương...tôi

Những ngày gần đây, tôi siêng năng viết blog 360 và blog Mul.

Hơn 1 tháng trôi qua, "ngẫm mình, mình lại thương mình xót xa".

Tôi đi làm suốt ngày, thỉnh thoảng còn dạy lớp tối, đó là những công việc thường xuyên của tôi từ khi tôi trở về và dừng chân lại ở SG.

Tôi đã quen ngày qua ngày, xoay như chong chóng, ở trường mà muốn viết lách gì thì sau 19g, mọi người đã về hết và đã giải quyết xong những công việc cơ bản.

Ở nhà, muốn viết thì sau 21g, và đã viết thì không xem TV, phải xem báo vào giờ khác.

Nhìn chung là vẫn sắp xếp được, nếu vui mà viết, viết xong vẫn cảm thấy vui thì viết là hạnh phúc của tôi.

Nhưng những ngày gần đây, có khi tôi giật mình: nghĩ thương cho con mắt bệnh tật của mình. Nếu xuất huyết vùng hoàng điểm lần nữa thì chỉ có nước...nhìn đời bằng một con mắt!
Đôi chân sau hơn 10 năm liên tục đau đớn và được chẩn đoán là viêm khớp, thì 2 tháng gần đây, sau một số xét nghiệm thì BS lại kết luận là giãn tĩnh mạch. Tôi thấy chẩn đoán này có vẻ hợp lý hơn nên tôi nghiêm túc uống thuốc và mang vớ y khoa theo yêu cầu của BS. Vớ đúng là rất khó chịu nhưng nếu mang thì chân đỡ sưng hơn và có giảm đau đôi chút.

Với hai chứng bệnh hoàn toàn không thuận lợi cho "thợ viết", tôi đã phải ngồi viết trong một tư thế khá đặc biệt: có khi xếp bằng cả hai chân, có khi phải gác lên một cái ghế khác, nói chung là...rất ấn tượng mà nếu ai đó chụp hình đưa vào blog thì tôi sẽ bị...mất hình tượng. Tay gõ máy liên tục nhưng chai thuốc nhỏ mắt vẫn ở cạnh bên, vì thỉnh thoảng tôi phải nhỏ nước mắt nhân tạo để mắt không bị cay vì nhìn màn hình máy tính lâu.

Và hôm nay, tôi bỗng thương...tôi. Mai này nếu tôi không còn được viết nữa thì sao nhỉ!? Trái tim nếu còn đập và bộ não vẫn hoạt động thì tôi vẫn còn nhiều điều chưa kể, chưa nói mà tôi vốn là người muốn lắng nghe và thích được chia sẻ.
Cuộc sống sẽ vô vị biết chừng nào nếu tôi không còn được viết nữa. Bởi vì, hằng ngày, tôi vẫn muốn bằng văn thơ, ghi lại từng hơi thở của cuộc sống, từng cảm xúc vui-buồn của tôi, của nhiều người khác và với tôi, tôi cần chia sẻ và được chia sẻ như người ta cần hơi thở.

Tôi sẽ còn thương...tôi nhiều hơn nữa, điều độ trong sinh hoạt, biết uống thuốc đúng liều lượng, luyện tập đều đặn để tôi tiếp tục thương những điều tôi vẫn thương và muốn thương!

Và...mỗi ngày tôi vẫn cần viết những điều tôi nghĩ, tôi cảm nhận và tôi cần nó như cần hơi thở.
Hạnh phúc vẫn ở quanh ta.
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Nam mới thật sự bắt đầu

 

Gần hết ngày thứ tư của năm 2010, thời gian sẽ vun vút trôi đi.

Mong sao tâm hồn yên bình, biết dửng dưng với những điều không đáng nhớ, có thể bàng quan với những gì không thể thay đổi, có thể chấp nhận thực tại như nó vốn có. Điều quan trọng nhất là có sức khoẻ để tiếp tục làm việc một cách tận tuỵ, cùng yêu thương và chia sẻ với cộng sự cũng như với gia đình.

Một năm không thể không có sóng gió, ước sao đủ nghị lực để vượt qua. Những đau buồn ngủ yên trong ký ức.

Hãy bình tâm và bình thản trước cuộc đời. Hiểu rằng vẫn còn cống hiến được cho đời, vẫn là nơi cho con cháu tìm về.  Và cứ vậy, an nhiên mà sống, mà tìm niềm vui trong mỗi ngày.

04-01-2010

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Trở thành người có lỗi

 

Chiều hôm qua, mình nhận được một tin nhắn khiến mình...rụng rời!

Gần tháng nay, không tin nhắn, mình cũng biết có chuyện chẳng lành nhưng không ngờ sự việc tồi tệ như vậy.

Mình biết với người ấy, không thể có nhiều ngày lặng im như thế này . Nếu nói không phải hoàn toàn là lỗi của mình thì cũng không chính xác, nhưng cố ý thì mình không bao giờ. Bị nặng nhẹ hơi nhiều, mình bàng hoàng nhưng buồn ít thôi vì nghĩ rằng, chỉ có như thế này thì mới "tận tình" tiễn nhau ra khỏi cuộc đời.

Với những suy nghĩ xấu, thậm chí là căm hận thì mình sẽ nhanh chóng trở thành "người đi qua đời tôi". Kỷ niệm nào đẹp thì có thể còn vương vấn đôi chút nhưng những hờn ghen, giận dỗi sẽ khiến người ta nhanh chóng quên nhau! Thật lòng mình cầu mong như thế, rồi người ấy sẽ bình tâm để thấy rằng mình không đáng để bận lòng từ đây và mãi mãi về sau.

Sau khi trả lời tin nhắn mà không thấy hồi đáp, mình buồn quá, đọc lại từ trang blog đầu tiên và chính mình cũng cảm thấy chạnh lòng! Buồn, sâu lắng và đó chính là con người thật của Cỏ May! Càng về sau, đọc lại, không thích nữa. Xin cho tôi trở về.....

Và xin hãy quên, quên tất cả, "Có lẽ nào anh lại quên em/ Như người ta quên điều không đáng nhớ..."

Điều mà mình tưởng "có lẽ" nay là sự thật! 

Mình đọc lại "Nụ cười và nước mắt" của Trúc Xanh, thấm thía vô cùng.

Cả tháng nay rồi, mới lại có 1 buổi tối một mình trong phòng làm việc, tạm biệt nơi chốn thân yêu. Hôm nay trời trở lạnh, quàng cổ, mặc áo khoác, về đây:

Em cứ ngồi khóc vô tư

Khi phố xá vỡ oà nhịp sống...

09-12-2009

Đọc tiếp ...

Chủ nhật một mình

 

Một ngày cũng trôi qua nhanh ghê, bây giờ 15g30 rồi. Loanh quanh chưa làm việc gì ra hồn mà không hiểu sao cũng hết ngày!

Mình thử làm người rảnh rỗi và ...ghiền tivi, xem linh tinh vài bộ phim, dọn dẹp chút chút, đọc báo cũng chút chút, vào mạng nhưng hôm nay mọi người relax hết rồi. Cuối cùng thì tự nấu một tô miến và...thưởng thức. Mình định thử sống như thế này 1 tháng xem sao nhưng ngại vì công việc không thể kết thúc giữa chừng. Mà nếu tiếp tục thì dĩ nhiên, chưa hết việc nọ sẽ đến việc kia. Liên tục và...liên tiếp!

Ngày mai sẽ vào trường, tự nhiên sợ, sợ...bệnh nữa! Vì ai cũng cảnh báo nên càng lo thêm. Chắc chắn sẽ không đi hội thảo ở Vũng Tàu vì chiều thứ ba đã phải đi mà sáng thứ ba còn dạy, L đi một mình và sẽ dần làm quen với công việc này.

Tự nhiên cạn khô cảm xúc, đầu óc như không còn muốn suy nghĩ gì nữa mà lại vẫn cứ nhức đầu mới lạ! Mấy ngày nay đọc quyển "Đối diện với chiến tranh" của thầy Lý Chánh Trung, bỗng nhớ những năm 1970-1972 ở sân trường Văn Khoa quá chừng và cũng nhớ đến thầy, người thầy mình cảm phục nhất trong những năm học Đại học. Không hiểu tại sao lại lục trong kệ sách quyển sách cũ xì này, mình đã đọc rồi! Đúng là ai cũng có một thời trẻ tuổi................

06-12-2009

Đọc tiếp ...

Nhiều niềm vui

 

Hôm nay đi QT, khánh thành phòng mới, họp KHCT là thức ăn khó nuốt nhất trong năm! Vậy mà mọi người "nuốt" trôi một cách vui vẻ làm mình ấm lòng. Dẫu biết khó khăn nhưngvui cùng hưởng và buồn cùng chia là được rồi!  

Sau đó, ăn bánh sinh nhật với mọi người, nhận hoa, quà của Khoa, lại thêm một niềm vui.

Bây giờ thì chuẩn bị đi ăn với các con, mẹ "chất lượng cao" đây!

Mình cảm động quá với những lời bình thơ của QN, đúng là cô giáo! Mình cũng giật mình khi nhớ lại những đoạn đường qua! Và hôm nay, cũng không thấy có lời chúc nào, xa xưa quá rồi chăng? Mặc dù sáng sớm đã nhắn tin, nhưng không hề nhắc đến sinh nhật.

"Và em bây giờ

Lặng lẽ đếm thời gian

Cho nỗi buồn qua đi

Niềm vui ở lại

Tròn đầy, viên mãn

Hạnh phúc dẫu muộn màng

Vẫn là khát khao cháy bỏng!

24-9-2009

Đọc tiếp ...

Mỗi người vẫn có một ngày sinh

 

Tôi chợt biết mình cũng có một ngày sinh

Khi em mang cho tôi một chút tình

Để đánh thức trong tôi

Những ngọn nến lung linh

Trên cái bánh sinh nhật tròn

Của một thuở ngây thơ

Một thời bé dại

Cuộc sống hôm nay,

Bộn bề, vất vả

Nhưng đêm rằm trăng vẫn sáng

Và em ơi, hãy nhớ...

Mỗi người vẫn có một ngày sinh

Đây là bài thơ đã viết năm 1996 khi nhớ đến những ngày sinh nhật lúc còn nhỏ, năm nào ba má cũng tổ chức và mỗi năm lại mặc một cái áo đầm mới màu hồng (với má thì chỉ có màu hồng mà thôi!). Mình lại không cảm thấy hứng thú vì nó nhàm chán sao đó. Nhưng sau này, má mất rồi, không ai tổ chức sinh nhật thì mình lại thấy những lần sinh nhật đã qua quí giá biết chừng nào.

Mình viết bài thơ này, sau đó vài năm, có một lớp, không hiểu sao các em biết ngày sinh của mình, dạy xong, cả lớp đứng lên chúc mừng sinh nhật cô, không bánh, không quà nhưng mình cảm động quá, vừa đọc bài thơ này cho các em nghe vừa khóc. Đó là những kỷ niệm không bao giờ quên.

D mới mang tặng 1 giỏ đầy hoa hồng tuyệt đẹp, cô giáo tiếng Anh yêu thương của mình!

Một ngày như mọi ngày nhưng sẽ vui hơn một chút, nhận nhiều ân tình hơn ngày bình thường và cứ vậy, hạnh phúc đâu đó, đang mỉm cười...

24-9-2009

Đọc tiếp ...

Chỉ còn một ngày

 

Chỉ còn một ngày nữa là đến ngày sinh nhật lần thứ...bao nhiêu nhỉ...57, khủng khiếp thật, tuổi trẻ vùn vụt trôi qua, tuổi già đến không chờ đợi!

Mình đã nhận được 1 phiếu quà tặng, một giò lan, một lời chúc của một người cách xa nửa vòng trái đất. Và..một tin nhắn hỏi mình thích quà sinh nhật là cái gì...(Khó trả lời nhỉ, vì mình có yêu cầu thì người đó cũng không đáp ứng được...). Tất cả đều là những ân tình! Có nhiều người, tuy xa mà vẫn gần...

Ngày mai sẽ là một ngày điên loạn với công việc, sẽ mua bánh sinh nhật đãi mọi người nhân dịp họp đầu năm học của Phòng ở một nơi làm việc mới. Nhớ năm trước, ở Khoa, tắt đèn, trao quà, thổi nến, các em làm mình bất ngờ và cảm động hết sức. Vậy mà 1 năm rồi, đi hay ở, vẫn nên nghĩ về nhau bằng tấm lòng. Phiếu quà tặng của các em đã được biến thành cái áo màu tím cà mà mỗi lần mặc, mình đều nhớ về những năm tháng có nhiều nước mắt nhưng cũng không ít nụ cười.

Công việc hiện tại vẫn yêu thích nhưng lúc nào cũng quay cuồng, có lẽ đó là số phận, là định mệnh.

Tự nhiên nghĩ: không biết cách đây hơn nửa thế kỷ, ba má đã nghĩ gì, đã chuẩn bị ra sao khi mình sắp chào đời???

Giờ đây, hằng năm, đến sinh nhật của các con, mình sẽ viết để ghi nhận những điều mà sau này, các con sẽ không còn ai để hỏi...

23-9-2009

 

Đọc tiếp ...