Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàvankhoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tôivàvankhoa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

Những chiếc áo...Văn Khoa

Tôi không biết gọi tên những chiếc áo ấy, những chiếc áo mà sau mấy chục năm, tôi vẩn nhớ "lịch sử" của nó, nên đành gọi là "những chiếc áo Văn Khoa".
Bởi vì những chiếc áo đó thắm đượm nghĩa tình của người Văn Khoa.
Chiếc áo dài gấm màu vàng....
Ngày ấy, hội Nữ Sinh viên VK qui ước với nhau: mỗi dịp lễ hội, các nữ sinh viên mặc áo dài gấm màu vàng, cài hoa hồng màu đỏ. Chúng tôi răm rắp thực hiện với niềm tự hào: mình là nữ sinh viên Văn Khoa và mặc sắc áo ấy, dường như ai cũng đẹp, cũng dễ thương.
Vào một dịp lễ nào đó...tôi không nhớ rõ, chỉ biết rằng có một cô gái Huế đẹp, đẹp lắm, khiến biết bao chàng trai VK đã xao xuyến, không có chiếc áo dài màu vàng nhưng lại rất thích mặc và cũng rất thích được làm nữ SV VK. Tôi không biết là tôi may mắn hay...rủi ro mà cô bạn ấy mặc vừa vặn áo của tôi, như là áo may cho cô ấy vậy. Nhưng hễ ...mặc thì tôi...mất áo! Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu và...một ngày "đẹp trời", tôi nói với..."trả áo lại nhé!". Cái áo của mình cũng có "cái giá" của nó và cái giá của người mặc nó nữa, tôi không muốn bị nhầm lẫn với người khác, nhất là nhầm lẫn với ...cô gái Huế xinh đẹp ấy. Sau này, nghe nhiều nghi vấn về cô gái ấy, tôi giật mình, mình tốt hay xấu bụng đây?!
Chiếc áo sơ-mi màu xanh:
Lại có một lần...công an (chìm-nổi) đứng đầy trường, đặc biệt là cổng trường để bắt anh VVN. Chúng tôi, những nữ sinh viên, cấp báo để anh đừng ra khỏi trường và "tổ chức" "giấu anh". Địa điểm là..".chuồng cu" trên lầu! Có vẻ cũng an toàn nhưng không lẽ anh ở hoài trên đó? Các em đã mua cho anh ổ bánh mì rồi nhưng vẫn không an tâm. Ngay lúc "dầu sôi, lửa bỏng" thì không biết bạn nào đã nghĩ ra việc "đổi áo" và anh VVN ra về an toàn. Nhưng tôi, khi biết sự việc thì lại cả quyết: coi chừng anh N bị bắt vì hết người đổi áo sao lại đổi cho tên công an chìm đó?! Tôi muốn nói đến nhà thơ Hồn Oan, đi học chỉ mặc áo sơ-mi xanh, quần nâu và anh N đã mặc chiếc áo xanh của Hồn Oan để ra khỏi trường. Tôi thì không chút nào tin tưởng ở anh chàng không thấy nụ cười, luôn vào Hội quán với cặp kính đen, giống hệt công an chìm! Cuối cùng, anh N an toàn mà người "không an toàn" là tôi, vì người bị tôi nghi ngờ là công an lại chính là người mang đến cho tôi tình yêu và giờ đây là "ba của sắp nhỏ"!!!
Chiếc áo lạnh
Tôi không nhớ ai đã nói (XH hay là MA), anh TQH sẽ bị đi đảo, ngoài đó, lạnh lắm mà anh H không có áo lạnh.
Chẳng chút ngần ngại, tôi đan ngay một cái áo màu xanh dương và gửi vào Chí Hòa cho anh H. Dạo đó, tôi rất thích đan nên lúc nào ở nhà cũng có chỉ, điều khó khăn cho tôi là tôi chưa từng đan áo của nam nên tôi không biết bỏ mũi chỗ tay áo. Tôi không dám hỏi những người trong nhà vì chắc chắn sẽ bị chất vấn: đan áo cho ai ?? Cuộn chỉ len có ở nhà không đủ nên tôi đi mua, và dịp may đã đến, tôi đánh liều, hỏi người bán chỉ, chị ta hướng dẫn tôi tận tình và còn trêu: "Đan áo cho bồ hả?". Dĩ nhiên, tôi thanh minh vội vã rồi về nhà đan áo cho kịp.
Mãi đến nhiều năm sau ngày hòa bình, gặp lại anh, tôi mới biết: khi xuống tàu, anh H không được mang theo thứ gì, kể cả áo của tôi và mắt kính của chị HD. Thật là uổng công!
Đọc tiếp ...