Hiển thị các bài đăng có nhãn tảnmạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tảnmạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Thay áo mới

 

Nhìn mãi những bông hoa màu tím cũng buồn và chán mặc dù Quỳnh Như đã có những lời bình rất hay về giàn hoa tím trên blog. Mình tự mày mò để tìm và thay áo mới, hình nền màu vàng của buổi chiều tà khiến mình nhớ đến những lần ngắm hoàng hôn trên biển.

Phải chăng cứ nên trải lòng mình ra cho...nước biển cuốn đi...Rồi tất cả hoà cùng biển mênh mông với những bến bờ xa lắc mà nếu không đi sẽ chẳng bao giờ đến.

"Hãy để lòng tĩnh lặng/Bước qua trăm ngàn nỗi đau"

là như vậy đó.

Mấy ngày nay mình hay nghĩ về những gì đã qua, giấc mơ dài như những đêm thao thức mà có thức mới biết đêm dài đến như thế nào và giấc ngủ quý giá ra sao. Tất cả đã qua thật rồi. Hãy chấp nhận sự thật như nó vốn có.

Chợt nghĩ cái gì là hạnh phúc? Một bữa cơm gia đình? Một tiếng cười con trẻ? Một cái nhìn cảm thông của đồng nghiệp? Những tin nhắn ân cần chăm sóc...hay cái gì nữa? Xa xôi, gần gũi, có và không có? Sao cứ mãi nặng lòng?!

Hathao chịu khó chụp hình mình khi xuất hiện trên TV, hình tuy không đẹp nhưng đó là tấm lòng, đáng quý biết chừng nào. Cuộc đời vẫn đẹp bởi những điều có thể sẻ chia và dĩ nhiên vẫn còn đó những ẩn số...

Đã viết gần xong bài cho Nhà VHPN, chiều tối hôm qua, chỉ mất khoảng 30 phút thôi, nhưng quan trọng là phải gọt dũa lại nữa. Vấn đề nào cũng đáng nói nhưng quan trọng là biết: 

"Nói sao cho lọt tai người

Nói sao cho người cùng khóc, cùng cười với ta.."

Cả đời mình đi tìm để thực hiện điều đó, thành công cũng có, nghĩa là được sự ủng hộ của người nghe nhưng cũng không sao tránh khỏi những lúc làm cho người khác bị shock! 

Tối nay có lớp, từ hôm bệnh đến nay, mới dạy lại tối thứ bảy, ngán! Nhưng khi đã vào đến lớp, hứng thú sẽ làm mình trở thành một người khác...

23-1-2010

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Cơn bão đi qua

 

Thứ năm và thứ sáu, có việc đi Đà Nẵng, Quảng Ngãi, lần đầu, thực sự hiểu thế nào là...cơn bão đi qua. Lâu lâu rồi có viết bài thơ:

Khi cơn bão đi qua

Hàng cây rồi nghiêng ngả

Chim bỏ tổ, xa cành

Anh đi qua đời em

Không phải là bão nổi

Vẫn để lại cho em

Tình yêu mật ngọt

Dòng đời tuôn chảy

Một ngày không hẹn trước

Anh bước khỏi đời em

Em không là chim non

Phải xa lìa tổ mẹ

Mà sao vẫn...

Hốt hoảng lòng đau!?

Trên máy bay nhìn xuống thấy loang loáng nước, đâu phải là biển cả mênh mông...

Đến sân bay Đà Nẵng chưa 6 giờ chiều mà trời xám xịt, buồn hiu hắt. Thành phố có nơi không lên đèn vì trụ điện ngả, mái nhà ngói vẫn tróc nóc. Có điều lạ, trên đường từ ĐN đi Quảng Ngãi đã thấy đến mấy chục đám múa lân, có cả rước đèn Trung Thu. Lồng đèn bình dị của trẻ em miền quê khiến mình xúc động lạ lùng vì lâu lắm lắm rồi, không còn thấy cảnh rước đèn!

Đi viếng tang xong, về đến khách sạn gần 23g, KS hơi bèo, nhưng thôi, có phải đi du lịch đâu mà đòi hỏi. Lưng mỏi nhừ nhưng vẫn không ngủ được, lại nhớ những ngày đám tang ba...rồi bao nhiêu lời nói, câu chuyện hiện về, lớp lang, thứ tự như còn mới nguyên.

Sáng thứ sáu, đến thăm Bệnh xá Đặng Thuỳ Trâm, là nơi mình rất muốn đến, chụp được mấy tấm hình khá rõ, có thể làm tư liệu khi cần.

Địa điểm thứ hai là khu lưu niệm Phạm Văn Đồng ở huyện Mộ Đức, lại hiểu thêm về một cuộc đời, một sự nghiệp. Đúng là mình còn nhiều điều chưa biết.

Cuối cùng đến khu chiến tích Sơn Mỹ, quả là kinh khủng. Năm 1972, nhìn hình ảnh thảm sát Mỹ Lai ở Đại học Văn Khoa, mình không ngủ được rồi cuối cùng tham gia phong trào SV-HS. Giờ đây, lại những hình ảnh của một tội ác không thể tin là có thật, mình nhớ nhiều đến những ngày đầu tham gia phong trào. Ước chi bây giờ mình cũng ngây thơ, trong sáng như vậy. Nhớ các bạn vô cùng.

Mãi đến hơn 22g mới vào đến nhà...Một chuyến đi không hẹn trước nhưng cũng lắm điều thú vị! 

04-10-2009

Đọc tiếp ...