Hiển thị các bài đăng có nhãn thờigian. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thờigian. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Lâu lắm rồi không viết bolg

 

Lâu lắm rồi...lâu lắm rồi không còn quan tâm xem số người đọc blog lên đến bao nhiêu, thế mà đã lên đến hơn 5000. Trước đây, nghĩ rằng, đến lượt thứ 5000 thì sẽ chụp lại con số đó . Lần trước, vào tháng 9-2009, mình đã chụp lại con số 2299, rồi ĐT bị mất, hình ảnh cũng đi theo luôn. Nhưng rồi...ngày tháng cứ vun vút tên bay, gần hết tháng 3 rồi, chẳng mấy chốc sẽ lại hết năm và năm nay sẽ thêm thành viên mới trong nhà. Bao nhiêu người đã dến dạo chơi rồi đi trên blog này...rồi biết có ai là người thật lòng chia sẻ?!

Lâu lắm rồi, kể từ khi biết  con gái có em bé. Mặc dù chỉ hơn 3 tháng nhưng mình cảm thấy lâu ơi là lâu rồi...Tự nhiên nghĩ sẽ gọi nó là "bé thương" bởi vì nó quả là bé đáng được yêu thương, ngay từ khi mới bắt đầu có mặt trên đời. Bao nhiêu vất vả, lo âu và sự ra đời của bé vô cùng đáng quý.

Lâu lắm rồi cũng không nói đến công việc. Dạo này việc nhiều, khó khăn, bực mình cũng không ít nhưng không ghi lại nghĩa là đã quên, đã cho qua như ngày tháng trôi qua. Thỉnh thoảng nhận được những bài viết, PPS của nhóm Trưng Vương gửi, thấy hay thì mình lại chuyển tiếp, thấy không phù hợp thì delete! Cũng chẳng bận lòng.

Lâu lắm rồi cũng không làm thơ, viết văn, cạn nguồn cảm hứng rồi chăng? Vẫn nợ đặc san Trưng Vương một bài...

Thật ra thì có biết bao điều muốn ghi, muốn nhớ nhưng ngay đầu năm đã nhủ lòng: hãy quên những điều không đáng nhớ cho cuộc sống này có ý nghĩa hơn. Phải thực hiện và thực sự đã thấy nhẹ lòng. Vừa giận ai thì điều chỉnh ngay...không có gì, tất cả rồi sẽ qua đồng nghĩa với sẽ quên, bởi vì đã bực mình thì nhớ làm gì nữa! Cũng nhờ vậy, ngủ ngon hơn, ngày tháng trôi qua nhanh hơn và quan trọng nhất là lòng thanh thản hơn.

Hôm nay sẽ là một cuối tuần được thư giãn.

27-3-2010

Đọc tiếp ...

Những ngày cuối năm tất bật

 

Còn vài ba ngày nữa là nghỉ Tết rồi, mọi việc phải giải quyết cho xong để khỏi nợ nần trong năm mới.

Hôm qua dự hội trại mùa xuân của SV, nhớ những ngày hội ở VK mấy chục năm về trước. SV lúc nào cũng sôi động nhưng các em bây giờ khác mình ngày xưa nhiều quá. Đứng cùng các em mà cứ nhớ về những năm tháng trong sân trường Văn Khoa và nhớ bạn bè.

Mấy ngày nay cả nhà xôn xao, lo lắng với con gái. Ước mong mọi an bình sẽ đến với con để con có hạnh phúc làm mẹ. Nhưng các bà mẹ trẻ bây giờ quá phức tạp...mình lo đến mất ngủ! Vậy con gái mới biết thương mẹ nhiều hơn. Ngày xưa, mẹ quá nghèo và khó khăn nhưng cuối cùng rồi cũng vượt cạn để con chào đời.

Cuối năm, mỗi đứa con có một nỗi lo, ba mẹ cũng lo theo. Lòng vừa sung sướng rộn ràng mà cũng lo âu quá đỗi. Không dám thể hiện niềm vui, tất cả còn quá sớm. Ngày nào mẹ cũng cầu xin ông bà cho con được khoẻ mạnh, những rắc rối rồi sẽ qua...

Lâu rồi không viết blog, vì không có thời gian mà cũng không dám chia sẻ với ai.

3-2-2010

Đọc tiếp ...

Cõi riêng

 

Quả thật ai cũng có một "cõi riêng", hôm nay, ngày đầu năm mới, ở nhà một mình, nghe Quang Dũng hát "Cõi riêng", bỗng thấy thấm thía quá nên chép cả bản nhạc này lại:

"Cõi riêng ta hẹn nhau vào

Mây che thành phố

Ngọt ngào lời ca

Cõi riêng từ đó đôi ta

Môi thơm hơi thở

Em nhìn khói thuốc mờ tan

Anh mơ một cõi

Hoa vàng có em

Có em mộng sẽ dài thêm

Bốn mùa mưa nắng

Nên duyên bến bờ

Rồi em là những vần thơ

Rồi anh chất ngất

Đường tơ đợi chờ

Em về trời đất bơ vơ

Anh đi nửa bước

Hồn ngơ ngác buồn"

Mỗi lần nghe bản nhạc này đến đoạn: "Rồi em là những vần thơ..." để khi "Em về trời đất bơ vơ" và "Anh đi nửa bước...Hồn ngơ ngác buồn..." thì tự nhiên muốn chảy nước mắt.

Hôm nay cũng vậy, thương cho hồn ai đang ngơ ngác với nỗi buồn sâu đậm của một người từng trải, từng vượt qua cái chết, vượt qua biết bao khổ ải để rồi cũng phải..."ngơ ngác buồn".

Biết phải làm gì khi em không thể ôm cả đất, cả trời....???

01-01-2010

 

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Chào năm 2009

 

Vậy là năm 2009 sắp kết thúc rồi.

Một năm với biết bao buồn vui, biến động.

Đầu năm thì chuyển công việc, cứ ngỡ sẽ được "dưỡng già" cho đến khi chính thức nghỉ, có ngờ đâu...tiếp nhận một mớ bòng bong, phải làm lại từ đầu. Rồi có nhân viên bị chứng hoang tưởng, không hiểu do tình trạng bệnh lý hay do áp lực công việc. Mình cũng chới với, lo âu, ray rứt, cuối cùng NV nghỉ, tuyển người mới, rồi mọi việc từ từ cũng  ổn định.

Tháng 3, 4 thì rộn ràng chuẩn bị đám cưới con gái với biết bao lo âu...cho đến ngày cuối cùng trước khi lễ cưới diễn ra. Tiếp nhận thêm một thành viên mới vào gia đình, vui, xem như có thêm một đứa con nữa để được yêu thương và chăm sóc. 

Đến tháng 9, công việc lại thay đổi, được tách ra một Phòng riêng với chức năng mới, nhiệm vụ nặng nề hơn nhưng...nhân lực thì vẫn cũ! Từ Trưởng thành Phó phòng, mình cũng chẳng băn khoăn về việc này vì mình không thể làm việc lâu hơn và hiệu quả hơn so với những người trẻ tuồi. Trưởng phòng cũng hoà đồng, dễ thương, xem nhau như chị em nên làm việc cũng được.

Nhưng quả thật mình không lường hết được sự phức tạp của những công việc mới của cái Phòng mới này. Không khó giải quyết nhưng liên tiếp và liên tục nên mọi người đều..ngất ngư! Đôi khi thấy các em cực quá, mình cũng không biết phải làm sao, chỉ động viên vì việc mới nên dần rồi sẽ quen, năm sau sẽ tốt hơn năm nay. Nhưng đêm về, lại thao thức, làm sao đây??? Làm việc thì vui, ở nhà sẽ thành người vô dụng, sẽ già và buồn hơn. Nhưng đã là lãnh đạo thì phải tròn trách nhiệm, mình già quá rồi chăng?

Tháng 11, bệnh suýt chết, lại là dịp để nhìn nhận lại mọi con người, mọi sự việc. Cả tháng 11 và đầu tháng 12, cứ loay hoay vì bệnh tật và đắn đo mãi với chọn lựa: nghỉ hẳn hay tiếp tục làm việc, hay chỉ dạy học mà không làm gì cả hoặc ngược lại?

Nhưng rồi cũng phải "vượt lên chính mình" để mà tồn tại! Đã đi làm bình thường khoảng 2 tuần nay và sức khoẻ có vẻ cũng ổn định. Không còn mất ngủ nữa, mặc dù ngày nào cũng phải uống mấy loại thuốc và phải tự an ủi đây là việc bình thường.

Bây giờ hết năm rồi, con trai chuẩn bị dọn nhà mới, rộng, đẹp, sang trọng hơn. Các con hy vọng đó là bước khởi đầu trở lại sau những ngày không bình lặng. Thôi thì, cũng cố mà tin như vậy. Những chuyện cũ đã trôi qua, mong rằng sẽ không trở lại, những điều đau xót, đã thành sẹo, không phai nhưng hãy...yên vị!

Chào năm 2009 với những điều có thể nói và những ngõ ngách, góc khuất mãi mãi không ai biết đến cho nên "muối xát lòng ai nấy mặn mòi". Không có điều gì ân hận chỉ xót xa...

"Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá...

Có còn hơn không, có còn hơn không..."

31-12-2009

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

Một ngày như ...nhiều ngày

 

Đã mấy ngày rồi không vào blog vì điên loạn với công việc.

Những đêm qua, nhiều ác mộng, cũng may, sáng ra thì dửng dưng!

Cuối tuần có cháu, những ngày, những giờ vui qua nhanh. Chơi với con nít thì dĩ nhiên là nhẹ nhàng đầu óc rồi.

Sao bây giờ lười suy nghĩ quá! Lại nghe một người chị, một người bạn bị ung thư, không biết khi nào sẽ đi xa đây! Ngán ngẫm, thôi thì, hãy nghĩ về những người thân yêu, những niềm vui đã nếm trải và sẽ được nếm trải. Còn đó nỗi buồn như...định mệnh!

Vậy nhé, cùng đi rồi sẽ đến!

26-8-2009

Đọc tiếp ...

Thứ bảy

 

Tuần trước, giờ này đang ở Vũng Tàu, sáng nay thì còn lang thang SG, cố làm thêm vài việc để tuần sau đỡ vất vả. Đúng là không dạy buổi tối, cảm thấy nhẹ người. Chắc đến lúc phải hạ màn rồi! Có tiền nhiều thì khi tiêu xài không cần đắn đo, cân nhắc. Những năm tháng thiếu thốn, hy vọng sẽ không trở lại, bây giờ mình có tự do một chút nên đó cũng là cái giá phải trả.

Hồi tối này lại ác mộng, sáng thức, mệt mỏi, sao cứ ác mộng nhỉ!

Mỗi lần một mình với thân xác rã rời, đầu óc cạn kiệt, đường phố đã lên đèn, mình hay nhớ đến một người "tình nguyện nuôi cho em bớt cực khổ" nhưng ơn trời, mình đã từ chối vui vẻ, không do dự để bây giờ vẫn còn chưa mang tội! Nhưng sự thật là có chạnh lòng với một tình yêu có thật và một tấm chân tình Cả đời xin tạ ơn và xin hãy bước khỏi đời nhau bởi cuộc đời đã không thể gắn bó.

Tuần sau sẽ vất vả lắm đây, chiều nay về với cháu.

22-8-2009

Đọc tiếp ...