Hiển thị các bài đăng có nhãn toivagiadinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn toivagiadinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

Những ngày ở thành phố mộng mơ

Chiều ngày 4-8-11
Đến sân bay Liên Khương lúc 14g45, thời tiết rất đẹp, hanh nắng buổi chiều tà, có chút lạnh để biết mình đã đến Đà Lạt.
Quan trọng là Miki khỏe, đưa mắt nhìn khắp xung quanh vì lạ, chị nhỏ đã ngủ suốt chặng đường bay.
Không khó khăn khi tìm nhà GM, vì taxi đưa đúng đến số 2A Hoàng Hoa Thám và chủ nhà đã chờ sẵn. Thấy hành lý...hơi mất vía vì túi to mà con dốc "hiền' đang chờ. Nhưng cuối cùng mọi người cùng đồ đạc đã nhanh chóng đến nơi an toàn. GM cả lo nên nhất định giành chở túi xách vì sợ con rể của CM không chở được! Người ta là dân miền núi chính hiệu nên sau đó thì mọi việc ổn.
Vào nhà rồi trời vẫn nắng đẹp, CM ở một phòng, phòng này năm xưa anh chị cả đã "tá túc", đôi vợ chồng trẻ và em bé ở một phòng, rộng rãi, nệm gối đầy đủ. Bây giờ mới phát hiện: có 1 va-li bị bỏ lại nhà và thế là hai vợ chồng phải dắt nhau đi tìm chỗ mua áo quần!
Hai bà ngoại ở nhà chăm và cho Miki ăn bữa chiều! Ôi, thật là "khủng khiếp", không có ghế ngồi ăn như ở nhà và cũng có túi đồ chơi gồm...đủ thứ nên hai bà ngoại đánh vật với Miki. Mẹ lại sợ nấu nướng không kịp nên cho Miki ăn thức ăn sẵn, chị nhỏ có vẻ không thích nên càng quậy! Bà ngoại đút, bà GM làm trò, đưa hết món này đến món khác, cứ cầm là quăng, lượm, quăng tiếp..Bỗng dưng, Đà Lạt hết lạnh rồi! Cuối cùng bà ngoại cho Miki...2 viên Panadol, cứ vậy, trở lại động tác cũ...có bà GM hỗ trợ nên cũng hoàn thành nhiệm vụ "cao cả" là "xử" hết chén cháo to.
Tối đầu tiên ở ĐL sao mà yên ắng, CM mệt quá nên nằm xem "Kinh thưa Oshin", chạnh nghĩ đến cảnh của mình, đúng là với oshin thời nay phải...kính thưa...nhiều tập. Hình như khuya lắm mới online cùng với GM nên chưa "học hỏi" được gì nhiều! Có nhận tin nhắn chúc vui của anh cả, phấn khởi vì còn được quan tâm. Tạm yên giấc.
Sáng ngày 5-8-11
Có lẽ đây là buổi sáng thú vị nhất trong những ngày ở ĐL. Trong khi đôi vợ chồng con cái nhà "người ta" còn ngủ thì hai bạn già mặc áo lạnh ra sân uống cafe ở băng đá. Cảnh vật vẫn như lần họp mặt trước, chỉ khác là nay GM đã làm hàng rào tinh tươm. CM còn nhớ chỗ này đã đứng thắt lại khăn quàng cổ cho anh N, đơn giản là anh không biết thắt nên...chẳng ra sao cả! Vậy mà GM cũng chớp được tấm hình, không dám phổ biến rộng vì sợ...có người buồn!

Cả nhà đi vườn hoa, trên đường đi, còn tranh thủ ghé xem chung cư vì giá quá rẻ! Con gái "kết" ĐL vì lần đầu từ khi có Miki, hai mẹ con cùng ngủ thẳng giấc đến hơn 7g00! Con rể thì không nhức đầu nên phấn khởi định bắt chước GM.
Vườn hoa không có gì đặc sắc, không có hoa lạ,nhưng cũng đủ để bà cháu và cả nhà có vài tấm hình đẹp.

Về nhà thì GM đã chuẩn bị sẵn bữa trưa, đói, ngon miệng nhưng xót xa vì mình mà bạn cực quá! Cứ vậy mà thời gian trôi qua vun vút, con gái đi phiên dịch nên hai bà ngoại lại tiếp tục nhiệm vụ bất đắc dĩ!

Rồi chị Q đến, mang theo nụ cười và...đủ thứ, từ bánh đến hai cái ghế nhỏ cho GM ngồi làm cỏ! Sao mà chị chu đáo quá, làm tụi em chỉ "hưởng" thôi!
Miki chào mừng bà Q bằng hai cái cúi đầu "ạ" thật to làm bà cũng bớt mệt. Bà nhận xét: "Sao con giống trên mạng quá!", bởi vì bà đã thường xuyên chiêm ngưỡng Miki trên blog của mẹ Thư.

Trời bắt đầu tối nên GM đưa chị Q đi dạo vườn và tâm sự một chút, bỏ bà ngoại CM một mình với Miki, chà, thật là khủng khiếp vì con quá hiếu động và liên tục đòi đồ chơi mới mà ở đây, làm sao đáp ứng yêu cầu "rất nhỏ" của con đây? Nhưng cuối cùng, khi mẹ về thì cũng xong.

Cả nhà ăn cơm và thưởng thức món bánh (mà CM đã đặt tên là bánh sum vầy) của chị Q. Trước khi ăn, GM không quên chớp một tấm hình, đưa lên blog cho mọi người...thèm chơi, nhất là TBT!

Xong bữa tối, giao được "cục vàng" cho "khổ chủ", ba bà bắt đầu họp chợ. Phải "tân trang" một chút để chụp hình chứ, trời không lạnh (vì đang ở trong nhà) nhưng cũng giả bộ như là lạnh cho ...lãng mạn! Dù gì đi nữa, cách đây 40 năm, chúng mình cũng đã từng là "đích ngắm" của biết bao...chàng trai, tại...xui nên có khi ngắm mà "bắn" vẫn không đúng!
Đang lúc họp chợ sôi nổi, có sự hỗ trợ của con rể trong việc chụp hình, thì...trời mưa! A, tối nay, "trời không mưa, em cũng lạy trời mưa" để chị Q ở lại, vì chị mà rời ngôi nhà này thì xem như...phiên chợ kết thúc! Chị Q nói đã trót hẹn với...chàng trai...honda ôm (hết hồn, tưởng đâu chị hẹn với ai chứ!!!) và mai chị đi Đức Trọng sớm. Thôi thế thì thôi...cũng đành!

Vào giường rồi, vẫn nhớ những câu chuyện "bây giờ mới biết" và thương quá ...những người "muôn năm cũ". Các con nghe chuyện của ba nữ sinh viên Văn Khoa mà ngạc nhiên, bởi sao mà có thể ngây thơ, vô tư đến như vậy, "đâu có ai nói cho mình biết, theo phong trào là có ngày bị bắt...". GM kể đã chuẩn bị sẵn bộ quần áo đem theo nếu bị bắt, CM thì ám ảnh bởi tiếng kêu: "Xét tờ khai gia đình", tiếng kêu ấy chỉ xuất hiện từ 22g trở đi, hòa bình rồi mà chúng mình vẫn còn nhớ để...giật mình! Con rể buông một câu" Mẹ yếu mà còn ra gió!". Buồn cười thật nhưng cũng quá đỗi dễ thương, mỗi người có thể có những nhận xét khác nhau về sự vô tư này nhưng với CM thì nó quá dễ thương, là một chặng đường không thể nào quên và vẫn muốn kể để nhắc nhớ cho chính mình và mong muốn nhiều người cùng chia sẻ.
Ngày 6-8-11
Buổi sáng con gái loay hoay chuẩn bị cho bài báo cáo trong hội thảo buổi chiều...thời gian qua rất nhanh. ĐL vẫn đẹp nhưng thỉnh thoảng có mưa rồi tạnh ngay nên CM mới nói mưa để làm duyên!
Ăn cơm trưa xong, con gái chuẩn bị đi, giao cục vàng lại cho bà ngoại. Tự nhiên, khoảng 13g00, buồn ngủ không chịu được (chuyện hiếm có đối với CM!), phải "chuyển giao công nghệ" cho con rể. Sau 30p ngon giấc với ĐL, bà ngoại tiếp tục làm nhiệm vụ, trong khi GM đang chà gạchbị đóng rong trong sân, tỉ mỉ, cẩn thận. Thèm ra "nhiều chiện" nên hai chị em, người thì vừa chà gạch vừa nói, người thì vừa nói vừa lắng nghe xem cháu có khóc không? Vậy mà chuyện nọ chưa dứt đã sang chuyện kia. Đúng là...nhiều chiện!!!

Con gái về, báo cáo thành công ngoài mong đợi. Chúc mừng con. Tối nay, chỉ có hai bà họp chợ nên không quậy được, trời buồn, thỉnh thoảng có mưa.

Sáng ngày 7-8-11
Chỉ còn một buổi sáng để chụp hình thôi, vậy mà trời lại mưa lất phất. Lãng mạn, thú vị thật nhưng không an toàn cho "diễn viên chính", nhưng thôi kệ, cứ "diễn", chắc trời thương, sẽ không sao đâu! Và một số hình đẹp đã có, nhìn hình sẽ nhớ và nhớ nhiều lắm. Vừa thương, vừa phục GM đã thật sự tìm được thú vui tao nhã: làm cỏ, trồng hoa ở một mảnh đất khá rộng mặc dù chưa có chút kinh nghiệm nào! CM còn "bon chen" lắm, chưa "thoát tục" được nên cứ mệt mỏi với công việc và lắm điều suy tư!

9g30, rời khỏi "biệt thự GM", tiếp tục lang thang chờ ra sân bay. GM cũng chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa để trở về SG. Một lần nữa, xót xa thương bạn vì hiếu khách mà cực khổ!

Buổi trưa, đến nhà Khoa, học trò cũ ở MT, thấy cơ ngơi của K, yên lòng, chúc mừng. K đưa đi nhà hàng Hoàng Lan ăn món lẩu "tả pín lù", ngon nhưng hơi căng thẳng vì giờ bay đã gần kề.

Cuối cùng vẫn kịp giờ, ngồi ở hàng ghế "danh dự" cuối cùng, cơ trưởng là người nước ngoài nên bay không êm ái chút nào....may là chỉ có 30p.

SG nóng, về nhà, bề bộn bao nhiêu công việc, 21g mới ăn cơm, cũng may mà Miki khỏe.

Nhớ...nhớ cái lạnh dễ thương của ĐL, nhớ con dốc hiền, nhớ cây Mimosa đang nở rộ, nhớ hàng hoa hiên, nhớ những câu chuyện "bây giờ mới kể...", ôi, sao mà nhớ...
 
Đọc tiếp ...