Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Nhật kí bệnh viện

 

Tối thứ sáu 6-11-09

Không hiểu sao người uể oải quá, hình như hơi sốt nhưng nhiều việc phải giải quyết cho xong, chắc phải nghỉ vài ngày thôi. Mơ đến Bình Châu...xa vời! Tối có lớp PSC, đang đưa vào một nội dung mới: "Cách tổ chức các sự kiện", mình bỏ công tìm đọc nhiều tài liệu, thấy SV hứng thú nên mình cũng hăng, phải dạy tối nay thì mới hướng dẫn BT để thứ hai SV thuyết trình thay cho điểm thi cuối môn. Đúng là hụt hơi nhiều lần, tay chân lạnh, nhờ V xuống phòng lấy áo, vẫn không hết, giảm máy lạnh, không xong. Giờ giải lao, mình nằm xuống bàn, đầu ong ong, chắc không thể dạy đến 21g như mọi khi nên mình kết thúc lúc hon 20g và cho SV ở lại thảo luận tiếp. Lên ngay taxi, nhắm mắt cho đến nhà, leo từng bậc cầu thang mà bủn rủn.

Ăn cháo, uống thuốc, con gái lau mát và cặp nhiệt suốt, mệt, làm biếng nói rồi, con làm gì cũng mặc. Khuya, cho con gái về phòng ngủ, bật sẵn ĐT, không ổn thì mẹ gọi, không lẽ bắt con thức suốt. Trong đêm, có thức 2 lần, uống nước và uống sữa, vẫn tỉnh táo nhưng nhức đầu khủng khiếp và nhức khắp người. Chắc nhiễm cúm A rồi, rách việc chứ chẳng chơi, còn ảnh hưởng đến bao nhiêu người... Mong đến sáng, con sẽ đưa đi F-V

Sáng thứ bảy 7-11-09: Tại BV hiện đại...

7g30, không lấy hẹn được, bảo thứ 7 thì không cần hẹn. Lê lết xuống lầu, lên taxi, vào đến nơi, di chuyển bằng xe đẩy, rất thảm. Một số học trò cũ, thương cô quá, sợ chờ lâu nên chuyển sang khám cấp cứu. Tưởng hay mà hoá ra tệ hại. BS bảo chưa thấy rõ triệu chứng cúm A, tỉnh táo, không ho nhiều, không viêm họng, không chảy mũi, chụp hình xoang bình thường nên cho về! Không thấy test máu hay có bất kỳ chỉ định nào khác, mình hoang mang vì vẫn mệt lắm nhưng không lẽ yêu cầu được nằm viện??

Ngồi chờ con mua thuốc, vừa lạnh, vừa mệt, thấy thời gian như ngừng trôi, đến nhà đã hơn 11g30, muốn xỉu! Hẹn với con mấy lượt mới húp vài muỗng cháo để uống thuốc. Con vẫn lau mát suốt, thấy con vất vả quá, mình không nỡ nhưng quả thật là không tự làm việc gì nổi hết!

Đến chiều, không nhớ mấy giờ...con ngủ quên một chút, thức dậy, cặp nhiệt lên đến 39.2, hình như nó hoảng hốt, gọi anh chị, mình mệt, không còn chú ý nghe ai nói gì nữa.

Rồi con trai có mặt, có BS L. đi theo (người mình phải mang ơn cứu mạng). Tức tốc vào Medic, xét nghiệm máu rồi chụp hình phổi, kết quả thế nào mà thấy L. hơi thất sắc! Lần đầu mình thấy nó như vậy, hồi đó đến giờ, lần nào khám bệnh cho mình nó cũng thường hay nói: "Không sao đâu dì, dì không có bệnh gì hết!". Lần này chắc có bệnh rồi, phỏi tổn thương 2 lá là sao, mình đâu có hiểu.

Từ Medic đến BV Nhiệt Đới mà sao đi hoài không tới? Mình mệt quá, bắt tắt máy lạnh, mở hết kính, vẫn không hết mệt. Rồi lại đẩy vô phòng nhận bệnh, ai cũng căng thẳng, BS còn phán cho một câu:" Sao để bệnh nặng vầy mới vô BV?". Trong vòng 10 phút, mình được đẩy xuống Phòng Cấp cứu hồi sức tích cực, cửa cuối cùng của BV này!

Tối 7-11-09: Địa ngục trần gian...Đoạn đường ai có qua cầu mới hay

Được hân hạnh nằm luôn trên băng ca, chứ không phải giường, tiếng điều dưỡng eo éo: mời người nhà ra ngoài, sau khi đã cho mình thở oxy, có oxy, đúng là như người chết đang sống lại. Mình khoẻ hơn nhiều nhưng vẫn nhức đầu và nhức toàn thân, đặc biệt, không thể ho được do quá nhức đầu. Tất cả đều đi ra, mình bắt đầu quan sát, kinh khủng quá, không nhìn cũng phải thấy, lúc đó, mình cũng hoa mắt, không khát, không đói, chỉ thấy lo âu vì không biết mình bệnh gì. Nếu là cúm thì rõ ràng đang trong tình trạng khó thở mà như vậy thì rất nguy hiểm. Nhìn đồng hồ, từng phút giây qua đi, đêm dài vô tận. Mắt mở trừng trừng vì căng thẳng, không nhắm lại được. Khoảng 1 giờ lại thấy con trai nhấp nhổm ngoài cửa kính, hai mẹ con thì thầm với nhau, nhưng điều dưỡng cũng phát hiện, chửi té tát, nói là nó không biết đọc nội qui. Có 1 lần, con chạy vô, lợi dụng lúc người ta đẩy bệnh nhân mới vào, nghe chửi tha hồ sướng, nắm tay lôi ra luôn. Mình thương con đứt ruột, đâu có biết L. đã cảnh báo là phải theo dõi thường xuyên, nếu thấy mình thở bằng máy là diễn biến xấu, phải ĐT cho nó hay để tiếp tục gửi BS. Đêm kinh khủng, 24g, chụp hình phổi ngay tại giường, XN cúm A bằng cách ngoáy vào mũi, vào họng...mình đau nhưng, không còn sức để la, hơn nữa, cá nằm trên thớt rồi! Đến 4g00, mọi sinh hoạt của BV bắt đầu như ban ngày. Những tiếng máy móc, tiếng máy lạnh, tiếng người không thở được, kéo đờm rồ rồ, tiếng nói chuyện đến đinh tai, nhức óc của điều dưỡng...một âm thanh tổng hợp ghê người mà mình không thể nào quên được. Nghe kể lại mới biết con trai phải nhờ V công kênh lên để nhìn từ cửa sau xem mẹ thở máy hay thở oxy, vì mình bị suy hô hấp nặng, diễn biến bệnh quá nhanh nên rất nguy hiểm, có thể là không cứu được. May mà lúc đo, mình không biết gì cả!

Sáng chủ nhật, 8-11-09, ngày thứ hai ở địa ngục trần gian

Mình tỉnh táo và khoẻ hơn nên mới hiểu sự khó chịu khi vướng víu 2 ống oxy. Hèn chi hồi đó, ba cứ gỡ ra, những ngày cuối cùng, chắc biết không sống được nên ba càng gỡ nhiều, liên tục, phải lấy băng keo dán lại. 6g00, nhận bữa ăn sáng, biết ngay là của chồng cực khổ nấu và mang vào cho kịp giờ nhưng mình mở nắp, cố ăn 2 muỗng rồi đậy lại, lòng cũng đau lắm nhưng không thể nào ăn tiếp.

Bắt đầu quan sát xung quanh: cạnh bên, giường số 10 là cô bé mới sinh 10 ngày, nhiễm trùng huyết, người đen thui, mắt, miệng chảy máu, chắc là đau đớn lắm, mình không muốn nhìn vì quá thương tâm nhưng không nhìn mà cũng thấy vì 2 giường chỉ cách nhau chưa được 1 m! Giường số 11 là một bà cụ ngoài 80 bị tiêu chảy không cầm được, con cháu vào thăm thì chỉ hỏi có dặn dò gì không? Mình là giường số 9, con số hên mà không hên chút nào, lại còn bị ĐD kêu bằng: "Con nhỏ giường số 9...". Sau này, khi xem lại bệnh án, chắc là biết tuổi, nên gọi lại "lịch sự" hơn: "Bả", thật là khó nghe. Mỗi lần muốn nhờ vả việc gì, mình phải do dự nhiều lần mới dám nói, đúng là tụi nó cũng cựa nhưng hình như nạt nộ là bản chất! Và bệnh nhân là những người có tội tày trời: bệnh làm chi để phải vào BV!!???

Mình vẫn mở mắt trao tráo, ngẫm nghĩ biết bao chuyện đời: mình có chết không? Bệnh gì mà kỳ cục, tự nhiên thấy tay chân như không phải là của mình, đầu óc thì nhức liên tục, nhắm mắt lại, chỉ thấy toàn những dấu hoa thỉ màu đỏ, càng nhắm chặt thì càng thấy nhiều. Nhớ cháu nội, nhớ những việc chưa làm xong, nhớ bạn bè đã đi xa, nhớ ba má và nhớ nhiều thứ lăm.

Mình thấm thía điều má từng nói nhiều lần khi còn sống: hồi mạnh khoẻ, đi làm việc cực bao nhiêu cũng được, ráng kiếm nhiều tiền, hễ có bệnh thì nằm nhà thương tư, được chăm sóc đàng hoàng chứ nằm nhà thương thí (thời đó, BV công là nhà thương thí) chịu không nổi! Bây giờ thì con hiểu rồi!

Đến 10g30 chủ nhật, con gái và con rể thay phiên vào thăm, 1g sao mà ngắn ngủi, mình không kịp dặn dò gì hết, mà cũng không ăn uống được gì. Con rể massage tay chân cho mẹ, tận tình, tội nghiệp lắm. Con gái chưa có kinh nghiệm nuôi bệnh nên không làm được gì nhiều thì đã hết giờ. Giọng xua đuổi của hộ lý lại eo éo nhức óc!

Mình chỉ toàn nhờ mấy em thực tập ĐD của trường Phương Nam, nghe mình là cô giáo nên tụi nó cũng tận tình. Khi được BS chính thức thông tin mình không bị nhiểm cúm A, mình mới nhẹ người. Nhờ gọi ĐT báo với ở nhà mà cũng bị chửi, chán đời thật! Nhưng "ở hiền gặp lành", cũng có em tận tình giúp đỡ, chạy ra ngoài, gọi ĐT về nhà, cũng không kịp nhìn tên (vì không có kính) để mà trả ơn cho nó.

Mình khổ sở với mái tóc dài, chỉ có 1 tay, không làm được gì, tay kia không cử động vì truyền dịch liên tục mà đủ thứ dây: Oxy, khẩu trang...tóc thì rối nùi. Có em nào đó, thắt bím lại, 1 chút sau cũng rối, chiều chủ nhật, mình tự ngồi lên, chải đầu, tóc rụng xót lòng! Lúc đó, chợt nghĩ, người ta bệnh lâu ngày, cạo trọc cũng là có lý do

Tối chủ nhật, làm chủ bản thân

Mình vẫn không chợp mắt được chút nào, 21g00, ĐD rút oxy và cho mặc áo quần, thời trang của bệnh nhân quá đẹp, không đụng hàng! Từ giờ phút này, mình phải ráng bình tâm thì mới mong thoát ra được địa ngục trần gian này...Phải thở đều, ráng uống sữa, uống nước, bình tâm và an nhiên cho mạch ổn định. Cặp nhiệt không thấy sốt, dấu hiệu tốt lành rồi, cố gắng thở đều...nhịp tim vẫn được theo dõi trên máy, không ổn là tiếp tục thở oxy...Phải cố gắng, nhắm mắt, thở đều.

Lạnh quá, không sao ngủ được...đến 2g00, ĐD rút hẳn dây oxy mang sang giường khác, vậy là mình ổn rồi, hy vọng "một ngày mai tươi sáng"...

Sáng thứ hai 9-11-09, thoát khỏi địa ngục trần gian

Mãi đến hơn 8g00 mới có BS đến khám và quyết định cho xuống trại, nhưng kèm theo lời cảnh báo là phải uống thuốc huyết áp...

Sẽ viết tiếp.... 

17-11-2009

Đọc tiếp ...

Sao em bỏ trường

 

Khi rời khỏi MT, rời khỏi nơi đã đi và về trong 25 năm, mình mang tâm trạng buồn bã, chơi vơi đến mấy tháng sau đó và viết thành thơ.

Biết đâu, rồi bây giờ cũng sẽ bỏ trường, nên tự nhiên nhớ lại và rất may, "hình như" nhớ được cả bài:

" Sao em bỏ trường mà đi

Hàng cây thôi chờ đợi

Nắng chẳng buồn lung linh

Mai này anh đến lớp

Chợt nhớ dáng mai gầy

Nghiêng vai bờ tóc rối

Nụ cười ai rất nhẹ

Xé lòng anh nỗi đau

Đưa người, ta không đưa sang sông

Mà sao có sóng ở trong lòng..."

Mình đâu có còn nông nổi, có nên nhắc lại slogan mà các em đã nói vui với nhau: "Bình tĩnh, tự tin, không manh động, âm thầm chịu đựng..."

Lòng đau quá, không khóc, cố gắng đi Cỏ May, đau một lần thôi và vết thương nào cũng phải lành mà:  "Sao em bỏ trường..." 

05-11-2009

Đọc tiếp ...

Cách đây ba năm, ngày này...

 

Mới đó mà HNH mất ba năm rồi.

Buổi tối oan nghiệt đó mình vẫn nhớ như in. Nghe báo H đã yếu lắm, BV cho về nhưng về nhà lại tỉnh táo, mình dắt xe ra đi rồi không hiểu sao còn ghé ăn phở vì nghĩ rằng tối nay sẽ ở lâu nhà H. Tối hôm trước thì ở BV Nguyễn Trãi, cùng với H. lo tính chuyện ma chay.

Dựng xe, vào được đến nhà, mình thấy các bạn hầu như đông đủ, H thì kêu (hơi thất thanh): Anh H, anh H...không có dấu hiệu trả lời, tròng mắt đã đứng, hai tay buông xuôi! Thế là xong một kiếp người.

Mình vừa ân hận nhưng cũng mừng vì mình đến muộn khoảng 5p nên không được nghe H. nói chuyện với mọi người. Mà nghe để làm gì khi biết không thể giữ được sự sống cho một người bạn thân. Rồi nghĩ về những ân tình đã được H. dành cho, thôi, hãy ngủ yên, bệnh tật hết hành hạ anh rồi.

Trong phong trào, mình không thân lắm vì H quá hiền, nói năng chậm chạp nên không phù hợp với phong cách của Cỏ May. Mặc dù vậy, vẫn nhớ như in hình ảnh một đám cưới (mà cũng là Tuyên bố) tại Thủ Đức, đơn sơ, ấm áp, cô dâu hiền lành, mặc áo dài màu đỏ, chú rể cũng hiền khô. Sau này, khi vào tù, ở hành lang, mình nhớ mãi giọng đọc thơ trầm buồn không biết của ai mà tối nào cũng ngâm nga bài Quê hương của Giang Nam. Mãi đến khi H. nhờ người cõng lên để đưa mình ly nước chanh thì mình mới biết có bạn bè ở gian trong. Mình chỉ nhìn và khóc, thế là mọi người tặng ngay cho câu: "Bưng chén cơm tù mà nước mắt rưng rưng...!" H động viên: "Ráng ăn đi, không có sức mà chịu đựng đó, tụi nó đánh đau lắm!". Khổ thân, cô "tiểu thư" làm sao mà ăn nổi, gạo đen thui, trên tô chỉ có 1 miếng củ cải kho...Thế là tối tối, lại người này cõng người kia, trèo lên, tiếp tế, đọc thơ, hát nghe nao lòng  nhưng cũng hừng hực khí thế.

Rồi hoà bình, gặp lại nhiều lần, cũng vẫn vậy, hiền lành, từ tốn. Một hôm, tình cờ biết H. giống mình, đang học cao học. Hai trường, hai ngành khác nhau nhưng có vài môn giống, mình hỏi mượn tài liệu, H nhiệt tình lắm, khi không có, còn đi mua cho mình nữa. Đôi bạn thân hơn, mình mới hiểu bạn bè ngày xưa mới thật sự là bạn bè.

Sau này, có lúc, hai nhà định "làm sui" nhưng bọn trẻ đến rồi không gắn bó được nhưng cả hai vợ chồng đều rất ân cần với con gái.

Khi nghe H. mang bệnh ngặt nghèo, mình không thể tin, một người hiền lành, nhân đức như vậy, sao cuộc đời quá trớ trêu.

Lúc H. tắt thở, mình không khóc nhưng khi đến nhà tang lễ, một mình (buổi sáng sớm đó, mình đi viếng một mình), nhìn di ảnh, cặp mắt đó, vẻ mặt đó, gần gũi biết bao mà cũng cách xa vời vợi, mình khóc nức nở. Chắc những người xung quanh không hiểu được vì sao mình xúc động như vậy. Giờ thì anh thực sự bình yên rồi, cảnh tre khóc măng, mình đã từng chứng kiến khi ông bà ngoại khóc má nên giờ đây mình hiểu lắm. Mỗi lần đi ngang đường NĐC, muốn ghé vào thắp nhang nhưng thôi, hãy để anh yên nghỉ cùng những ngày sống đẹp với bạn bè.

Ba năm qua rồi, một cuộc sống khác, không bệnh tật đã vĩnh viễn là của anh. Ngày xưa, anh đã ao ước, học xong Cao học, sẽ xin đi dạy để không phải bon chen và hằng ngày được đến giảng đường, chắc thanh thản hơn ở công ty nhiều. Cỏ May đã từng khẳng định với anh điều đó, chỉ tiếc ước nguyện chưa thực hiện thì anh đã đi xa... 

03-11-2009

Đọc tiếp ...

Ta lầm tưởng...

 

"Ta lầm tưởng trần gian là có thật

Thế cho nên tất bật đến bây giờ"

Hai ngày qua, mình cứ ngẫm nghĩ mãi điều này.

Chiều hôm kia đến thăm anh Dũng (GV trường ĐH Nông Lâm) bị SV tạt axit, mình phải lặng đi mất mấy giây mới bắt chuyện được. Không lẽ đến tặng quà mà lại làm thinh?

Không còn hình thể của một con người nữa! Nhưng sự đau đớn thể xác làm sao sánh được với nỗi đau của một thầy giáo đã nhiều năm gắn bó với nghề...Giữa cái chết và sự sống đau đớn, tật nguyền, phải chọn cái gì đây?

Đúng là "cõi trần này đâu có thật", nhưng lạ lùng là ai cũng tất bật! Về điều này thì có lẽ mình phải được xếp trong hàng top!

Từ BV ra, đi tìm địa điểm để tổ chức 20-11, đến 1 CLB sang trọng, nằm ngay trung tâm thành phố! Chưa quyết định nhưng vẫn biết là sẽ có nhiều ý kiến này nọ, bổn phận của CĐ là "làm dâu trăm họ" mà! Mình nghĩ đến hai sự việc: tìm nơi chốn vui chơi, giải trí như một thứ quà tặng nhân ngày mà nghề giáo được tôn vinh và hình ảnh một thầy giáo nằm co quắp trên giường bệnh, da bị huỷ hoại đến mức không còn da để mà ghép! Và...bỗng dưng mình không còn hứng thú gì nữa!

Quả thật, "ta lầm tưởng"....

Một cuối tuần của nhiều điều lầm tưởng...

31-10-2009

Đọc tiếp ...

Hãy mỉm cười với bao chuyện đời

 

Lại tiếp tục những ngày quay cuồng với biết bao việc có tên và không tên! Hôm nọ nghe SV hát bài "Chào ngày mới" có câu:

Hãy mỉm cười với bao chuyện đời

Hãy thật lòng nói xin cảm ơn...

Mình thích nên phải nhờ Tr chép cho cả bài hát này.

Hôm nay, mệt mỏi nên thật lòng nói xin cảm ơn vậy!

"Cảm ơn đời, cảm ơn anh", cảm ơn ai, cảm ơn cái gì nữa đây...? Hình như có một câu thơ nào đó mình đã viết như vậy!

Bây giờ 19g30, xung quanh vắng lặng, mình muốn ngồi mãi trong không gian yên tĩnh và riêng tư này để nghĩ về bao chuyện đời!

Nhưng thôi, nghĩ nhiều rồi lại không biết "thứ tha lỗi lầm".

Về nấu cơm cho con còn vui hơn!

Kết thúc một ngày vất vả.

28-10-2009

Đọc tiếp ...

Niềm vui

 

Hôm nay, cả phòng đã tổ chức thành công (hơn mong đợi) buổi giao lưu cho sinh viên.

GS Cao Huy Thuần trình độ uyên thâm nên BTC rất lo lắng vì không thuyết phục được SV tham dự. Lại thêm e ngại những điều GS chia sẻ. Nhưng cuối cùng lại có đến hơn 200, ngồi đầy hội trường, lại thên có sự hiện diện của HĐB, là người đã từng nhận học bổng của thầy Thuần trong những năm học PT. Chính cuộc gặp gỡ tình cờ, không hẹn trước, đầy thú vị và nghĩa tình khiến buổi giao lưu thêm ý nghĩa và đã có cả nước mắt lẫn nụ cười mãn nguyện của người tham dự.

Sống là để làm việc, một ngày có ý nghĩa đã trôi qua, mong rằng niềm vui còn mãi với tất cả.

Lại thêm một công việc hứng thú khác: chuẩn bị lại giáo trình để dạy lớp buổi tối, hy vọng sẽ có những điều thú vị và thực tế hơn cho người học. Mình không thể dạy lại một giáo trình đến lần thứ hai, vì vậy mà cực thân. Nhưng ngày nào còn được đi dạy thì đó sẽ là hạnh phúc.

Cám ơn cuộc đời!

21-10-2009

Đọc tiếp ...

Thứ bảy, 17...

 

Hôm nay, lại thêm một ngày 17...

Đã bao nhiêu tháng, bao nhiêu năm rồi nhỉ...

Mình không nhẩm tính làm gì, chỉ biết, mỗi tháng cứ đến ngày 17 thì lòng ngậm ngùi, cảm xúc không nói được thành lời, không viết được thành thơ và...cứ vậy mà nhớ...không sót chi tiết nào.

Mình đã nói như quay lại một cuộn film...từ năm ấy...cho đến lúc mình kể. Chỉ có điều lạ là film không hình ảnh, chỉ có lời nói, bình tĩnh, rành mạch. Bộ nhớ của mình còn quá tốt! Nếu quên bớt nỗi buồn và cả niềm vui nữa thì có lẽ mình đỡ khổ hơn.

Kể đến câu cuối cùng thì mình...khóc! Người nghe hình như đang thở phào nhẹ nhõm bởi vì chỉ ngại rằng mình đã đau đến mức không còn nước mắt để khóc, không ngờ...mình vẫn còn biết khóc, không khác chút nào với một Cỏ May của năm 1972!

Rồi những ngày tiếp theo, mình như người tìm được cái gì đó, ấm áp lắm, thân thiết lắm và người sắp chết đuối bỗng có phao cứu rỗi.

Nhưng rồi, cuộc sống vốn trần trụi và nghiệt ngã như nó vốn đã vậy, mình biết phải làm gì cho phải? Cái lẽ phải đã khiến biết bao người phụ nữ như mình và cùng cực hơn mình, sống đời không đáng sống cho đến hết kiếp người. Hãy tìm đến và thăng hoa với những niềm vui khác và...hạnh phúc vẫn ở đâu đó, quanh ta, rất gần mà đôi khi cũng quá xa! Hãy cố tìm niềm vui trong từng ngày rồi cuộc đời sẽ có quà tặng cho tất cả chúng ta. Mình đành nhủ lòng như vậy và mỗi ngày, mỗi làm việc, tận tuỵ, hết lòng, hết sức.

Năm 2001, đến Paris lần đầu, biết bao bỡ ngỡ, xa lạ, đã viết bài thơ:

                                         Nước mắt em

                      Em cứ ngồi khóc vô tư

                     Khi phố xá vỡ oà nhịp sống

                     Nước mắt em là suối, là sông

                    Đổ biển cả mênh mông

                    Anh không lau hàng mi ướt

                   Mặc dòng chảy của thời gian

                   Nỗi buồn của em đâu là trái chín

                  Rớt xuống bàn tay ai đợi chờ

Vì thế, nỗi buồn mãi mãi vẫn là của riêng em, dẫu cho có ai chân tình muốn sẻ chia, bởi cái lẽ của cuộc đời, đắng cay, nghiệt ngã nên người ta vẫn phải sống như đã và đang sống.

17-10-2009

 

 

 

Đọc tiếp ...