Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

Sang nhà mới

Đã có nhà mới
Đọc tiếp ...

Sang nhà mới

Làm theo lời em Gió để post bài, không "hành' Thu Nhân nữa, chắc là được rồi, hôm nay trưa chủ nhật, khỏi nhìn kim đồng hồ nhé.
Sáng nay đã có bài mới, từ đây đến tối viết vài bài nữa cho thỏa sức.
Ngày mai lại lao vào công việc nữa rồi!
Ha...ha..., không có việc gì khó/Chỉ sợ...mình không làm!!!!
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Hạnh Phúc là gì?

 

Rất lâu rồi, hay ngẫm nghĩ câu thơ của Dương Hương Ly:

"Hạnh phúc là gì?

Biết bao lần ta thắc mắc

Hỏi nhau hoài

Mà nghĩ mãi chưa ra....

Nhận comment của QN, em vẫn nặng lòng, buồn, tủi thân và muốn thực hiện "chân lý" của mình: "Hãy quên những điều không đáng nhớ...". Bây giờ hình như mình đang là người như vậy nên thấy bình thản. Phải chăng mình đang hạnh phúc, rất gần mà cũng rất xa...

Ngày nào đi làm mà không gặp chuyện bực mình, nhưng cứ quên cho xong! Hồi đó, mỗi lần giải quyết không kịp, không hiệu quả chuyện gì thì mình ray rứt lắm, mang cả vào giấc ngủ, nhưng giờ thì hết rồi.

Mỗi khi dắt xe ra khỏi trường là thôi, tạm biệt công việc nhé. Về nhà, ăn uống, dọn dẹp, chuyện trò với mọi người, xem TV, thích thì xem lâu, không thích thì đi ngủ sớm. Trước khi ngủ, nghĩ một chút chuyện nọ, chuyện kia và...hãy quên điều không đáng nhớ, người không đáng bận tâm và...ngủ. Mỗi đêm cũng thức dậy vài lần nhưng chỉ để tắt máy lạnh và...ngủ tiếp.

Trước 6g00 thức dậy, nấu nước, cafe, tưới cây, dọn dẹp, ăn sáng rồi đi dạy hay đi làm. Đường phố vẫn đông đúc ngược xuôi, việc chưa làm xong hôm qua thì hôm nay làm tiếp, có lúc hanh thông, có khi trở ngại, lẽ thường tình mà! Vẫn thế, đến trưa về ăn cơm, nghỉ ngơi chút, đi tiếp buổi chiều...

Mỗi ngày vẫn có điều hài lòng và chưa hài lòng, bình thường thôi!

Thiên hạ xôn xao tưởng nhớ Hữu Loan với "Màu tím hoa sim", mình thì nhớ ba vô cùng. Ba rất thích bài thơ này và vẫn thường đọc cho mình nghe khi mình còn rất nhỏ. Thời gian nằm BV, lúc còn tỉnh táo, ba vẫn đọc, cứ thích bài "Cô hàng xóm", bữa nọ, mình nói: "Ba đọc bài khác đi, đọc cô hàng xóm hoài, con ngán!". Thế là ba đọc "Màu tím hoa sim", các bạn y tá đứng quanh giường nghe, tự dưng mình chảy nước mắt, biết đâu đây là lần cuối cùng...

Và quả như vậy, đến một ngày, mình đã cảm nhận màu tím "tím cả chiều hoang biền biệt"............Chẳng bao giờ còn được nghe: Cô hàng xóm, Hổ nhớ rừng, Màu tím hoa sim...nữa. Có những câu chuyện, giọng nói, kỷ niệm chẳng thể nào phai mờ dẫu cuộc đời có dài đến vô tận mà số phận mỗi con người là hữu hạn. 

1-4-2010

Đọc tiếp ...

Lâu lắm rồi không viết bolg

 

Lâu lắm rồi...lâu lắm rồi không còn quan tâm xem số người đọc blog lên đến bao nhiêu, thế mà đã lên đến hơn 5000. Trước đây, nghĩ rằng, đến lượt thứ 5000 thì sẽ chụp lại con số đó . Lần trước, vào tháng 9-2009, mình đã chụp lại con số 2299, rồi ĐT bị mất, hình ảnh cũng đi theo luôn. Nhưng rồi...ngày tháng cứ vun vút tên bay, gần hết tháng 3 rồi, chẳng mấy chốc sẽ lại hết năm và năm nay sẽ thêm thành viên mới trong nhà. Bao nhiêu người đã dến dạo chơi rồi đi trên blog này...rồi biết có ai là người thật lòng chia sẻ?!

Lâu lắm rồi, kể từ khi biết  con gái có em bé. Mặc dù chỉ hơn 3 tháng nhưng mình cảm thấy lâu ơi là lâu rồi...Tự nhiên nghĩ sẽ gọi nó là "bé thương" bởi vì nó quả là bé đáng được yêu thương, ngay từ khi mới bắt đầu có mặt trên đời. Bao nhiêu vất vả, lo âu và sự ra đời của bé vô cùng đáng quý.

Lâu lắm rồi cũng không nói đến công việc. Dạo này việc nhiều, khó khăn, bực mình cũng không ít nhưng không ghi lại nghĩa là đã quên, đã cho qua như ngày tháng trôi qua. Thỉnh thoảng nhận được những bài viết, PPS của nhóm Trưng Vương gửi, thấy hay thì mình lại chuyển tiếp, thấy không phù hợp thì delete! Cũng chẳng bận lòng.

Lâu lắm rồi cũng không làm thơ, viết văn, cạn nguồn cảm hứng rồi chăng? Vẫn nợ đặc san Trưng Vương một bài...

Thật ra thì có biết bao điều muốn ghi, muốn nhớ nhưng ngay đầu năm đã nhủ lòng: hãy quên những điều không đáng nhớ cho cuộc sống này có ý nghĩa hơn. Phải thực hiện và thực sự đã thấy nhẹ lòng. Vừa giận ai thì điều chỉnh ngay...không có gì, tất cả rồi sẽ qua đồng nghĩa với sẽ quên, bởi vì đã bực mình thì nhớ làm gì nữa! Cũng nhờ vậy, ngủ ngon hơn, ngày tháng trôi qua nhanh hơn và quan trọng nhất là lòng thanh thản hơn.

Hôm nay sẽ là một cuối tuần được thư giãn.

27-3-2010

Đọc tiếp ...

Ngày 8-3

 

Hôm nay là 8-3 mà mãi đến giờ này mới rảnh rang đôi chút.

Cả ngày thứ bảy vất vả quá! Sáng tổ chức ở trường, cũng tạm gọi là thành công, mình đã cố gắng hết sức rồi và không bận lòng nữa, khen chê, tuỳ tâm người dự!

Buổi chiều đưa con gái đi tái khám, trước đó, con buồn bã, không ăn, không buồn tâm sự với mẹ, mình cũng mất tinh thần. Nhưng kết quả siêu âm của BS làm cả nhà đều nhẹ lòng! Sau đó, mấy mẹ con đi ăn bò bảy món ở Au Pagolac, ngon miệng, vui, bà bầu ăn được kha khá nên càng vui. Buổi tối, ăn trái cây, xem phim với các con, hạnh phúc quá đơn sơ và gần gũi.

Sáng chủ nhật đi khám cái chân đau ở Chấn thương chỉnh hình. BV đông như chợ Tết dù là ngày chủ nhật! Thì cũng chụp phim, rồi BS nhìn ngó qua loa, rồi ghi toa, mua thuốc, tiếp tục ngồi chờ. Lòng trống trải, bệnh mà không khám thì sợ, khám xong, uống thuốc cũng không biết có hết không?! Mình đau hơi nhiều, lại thốn chứ không phải như những lần trước nên hơi sợ bị gai gót chân nên mới khám chứ cái chân này có bao giờ hết đau! Không có gai, vậy là mừng rồi, chỉ là viêm cơ, BS nói vậy, mình cũng chưa tin. Cứ uống thuốc xem sao, hồi đó đến giờ, trị nhiều nơi rồi, BV ĐHYD, SG ITO, F-V mà đâu có hết! Bởi vì đã không thực hiện yêu cầu: không đi, không đứng lâu! Ôi, nằm trên giường hôm ở BV rồi, đúng là người ốm đi, không vận động nên dĩ nhiên chân bớt đau nhưng nằm như vậy là bệnh khác rồi, cũng đâu vui sướng gì!

Tối, đi ăn tiệc với gia đình chị Thuý Vân, sao mà chị xinh đẹp, trẻ trung và dễ thương như vậy! Hồi còn học P2, chị cứ như là chị cả, chị lập gia đình sớm nhất, nghe chị lấy chồng mà cứ bàng hoàng! Nhớ mãi gốc cây mận ở nhà Hoà Hưng của chị. Ước sao 5-10 năm nữa mình cũng được như chị!

Sáng nay nhận mail chúc mừng của anh L, bỗng nhớ những ngày 8-3 ở NĐC quá! Đúng là vui thật, mình làm MC nhiều lần, "quậy" nhiều trò trong không khí thân tình của 1 trường PT. Giờ ở môi trường ĐH, khác biệt nhiều, ít thân thiện. Nhớ lần thi nấu ăn, Thuý Mai thì nấu canh chua, anh Tuấn làm gỏi cuốn, anh nói: ở nhà, toàn là vợ cuốn cho ăn. Mình đứng đằng sau "nhắc tuồng" đến nỗi...bị BTC nhắc nhở vì phạm nội qui nhưng cuối cùng tổ Văn cũng có giải. Thương biết mấy kỷ niệm của một thời, bởi vậy, khi tổ làm tiệc chia tay, mình chỉ khóc mà không nói được gì cả.

Cũng 10 năm rồi, nước mắt dần cạn, cuộc sống cứ trôi theo dòng chảy của thời gian. Có những lần nhận hoa 8-3, không có tên người gửi nhưng mình cũng đoán biết để cám ơn. Tiếc rằng, người ấy giờ cũng đã vĩnh viễn xa.

Hôm nay, học được thêm 1 câu: "Một ngày sống là một ngày vui".

Vậy, hãy cứ vui cho trọn kiếp người.

 

 

Đọc tiếp ...

Những điều đáng nhớ

 

Mồng 11 lên chùa cúng cho ba, xả tang. Tự nhiên thấy buồn, lúc trước, đi đâu cũng gắn miếng tang lên áo giống như có ba đi theo. Bây giờ hết rồi...cũng sẽ ít có dịp lên chùa. Ba lại tiếp tục ở chung với những người không quen biết! Thắp nhang cho ba mà nước mắt chảy dài, những ngày cuối đời của ba như hiển hiện trước mắt dù đã 2 năm trôi qua.

Hôm sau thì chuẩn bị đám cưới cho T và V. Nhận nhiệm vụ trang điểm cho cô dâu mà hồi hộp vô cùng vì làm cho mình thì dễ, làm học trò cũng dễ, làm cho cô dâu thì...chưa bao giờ! Cũng may, cô dâu quá dễ tính nên mình chỉ mất chưa đến 30p mà cô dâu dẹp hơn dự kiến. Cũng là lần đầu cô dâu trang điểm và có một người "uống thuốc liều" nhận lời! Nhìn cô dâu sau khi được trang điểm, người trang điểm không chuyên quá đỗi tự hào!

Đám cưới "tập thể" của 2 cặp dâu rể diễn ra suôn sẻ, lần đầu tiên, đại gia đình có mặt gần như đông đủ, con gái thì vẫn nằm nhà. Chỉ tiếc là không chụp hình đại gia đình, mai này sẽ khó có dịp đông đủ. Chỉ tiếc là ba không còn sống đến ngày hôm nay để con dâu được ra mắt.

Hôm qua đáng lý đi Phú Quốc nhưng không yên tâm về con gái và một số công việc ở trường nên đành ở nhà cho xong.

Đầu năm, công việc vẫn cứ nhiều, ngày tháng vẫn cứ qua nhanh và chưa thấy có gì mới!

Mong muốn duy nhất: con gái sớm ổn định, đó sẽ là hạnh phúc lớn nhất. 

27-2-2010

Đọc tiếp ...

Mùa xuân vẫn còn

 

Những ngày cuối rồi đầu năm, quá lu bu, bận rộn và cũng đầy lo âu.

Không muốn nhắc lại, nhớ lại, qua được một chuyện thì lại đi tìm bình an, tĩnh tâm để bớt lo âu nhưng rồi lại đến chuyện khác...Chung qui cũng là chuyện của con gái. Đúng là hồi hộp cho cả nhà và tội nghiệp cho con. Ngày này sang ngày khác, hơn 2 tháng rồi mà vẫn liên tiếp và liên tục lo âu!

Đầu năm, ngày mồng 6 đi đám ma ông anh họ chết trẻ (60 tuổi), tiếp theo là một cụ ông và một cụ bà. Chưa đầy 1 tuần, đi 3 đám.

Đầu óc rỗng không, nghĩ cái gì đây?!

Chiều mồng 2 nhóm VK đến nhà chơi, cũng vui, lâu lâu mới được họp mặt chỉ để vui, nhưng tàm cuộc vui thì ai cũng về nhà nấy, cuộc đời của ai thì nấy sống, cũng chẳng hay thông tin cho nhau nếu không có chuyện cần thiết. Mà cuộc đời vốn dĩ đã như vậy mà, sao còn thắc mắc, lạ chưa?!

Mỗi năm, vẫn có thói quen khai bút nhưng năm nay, hình như cạn dòng suy nghĩ hay sao đó nên không có ảm hứng để viết gì cả!

Ở MT thì quá lu bu, nhà rộng, phải dọn dẹp suốt, hai đứa nhóc ở nhà, quậy tưng, oshin về quê ăn Tết nên ngày giờ trôi qua rất nhanh, không rảnh rang để mà nghĩ ngợi! Về SG thì lại lu bu chuyện khác!

Rồi hết Tết, hôm qua xin nghỉ thêm 1 ngày nữa, đưa vợ chồng V đi chơi cồn ở MT, cũng có nhiều điều hay nhưng sự thật mình chỉ mong chuyến đi kết thúc nhanh để về SG! Như vậy, có còn thú vị gì nữa đâu! Và hôm nay, từ chối không đi Bình Châu. Chuyến Phú Quốc cuối tuần càng không hứng thú nhưng book vé máy bay và KS rồi, biết làm sao? Cũng không dám thể hiện, sợ vợ chồng V buồn!

Những ngày đầu năm, có vẻ chưa thanh thản, an nhiên!  Phải ngạc nhiên về tháng giêng này!

11 tháng còn lại sẽ như thế nào đây?????

23-2-2010

Đọc tiếp ...