Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Áo xưa dù nhầu, cũng xin bạc đầu...

Bắt đầu cho entry viết về ngày 17-3 vui vẻ ở Mỹ Tho, tôi bỗng nhớ câu hát của TCS:
"Áo xưa dù nhầu
Cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau..."

Gia Minh đã tổng kết, chúng tôi đã có đến hơn 40 năm "quen" nhau và bây giờ vẫn còn "biết" nhau.

Muốn mời các bạn về nhà ở MT chơi, tôi cũng phải nghĩ cách...Bởi vì, trong nhóm thân hữu Văn Khoa, đã có một số người đi rồi, có nhàm chán không, khi cứ đến nhà tôi rồi...hết. Có căn nhà  (lại là của con trai, chứ không phải của mình!), không lẽ cứ khoe hoài?! Đi du lịch sông nước, dĩ nhiên có người thích (vì chưa đi) nhưng cũng sẽ có bạn nhàm chán...Nghĩ mãi...thôi thì bày ra một sinh nhật, mà cũng có sinh nhật 20-3 của đức lang quân, người chỉ biết tổ chức sinh nhật cho người khác chứ không thích tổ chức cho mình. Đã nhiều lấn, các con muốn mừng sinh nhật (đặc biệt, năm 2011 khi tròn 60 tuổi) đều bị "bàn ra" một cách quyết liệt nên ai cũng mất hứng, không đá động đến nữa.

Tháng 3 năm nay, sau khi chuẩn bị mọi thứ gần như hoàn tất, tôi "trình kế hoạch" và dĩ nhiên đã được phê duyệt, bởi vì không thể có phương án khác!

Tôi không thể đếm nổi những chuyến thăm các cồn ở Tiền Giang nhưng đi với những người chưa biết thì cũng có hứng thú khác!

Đoạn chèo xuồng trên sông ai cũng thích (trừ em MM!), GM ham chèo và đã học rất nhiệt tình, xuồng không quay vì đã có 2 người ở 2 mũi đỡ nên em ất rất tự tin! Trong bóng mát của những rặng dừa, tôi ngậm ngùi nhớ chuyến đi năm xưa, chúng tôi cũng tung tăng thế này. Vậy mà trong chuyến đi này đã thiếu anh Trần Luyến (Năm Luận) và Huỳnh Ngọc Hội. Rồi mai ngày...

Đến bữa trưa là lúc tôi băn khoăn vì không biết các bạn có thưởng thức được những món mà theo tôi là...đặc sản không? Nhất là cái món kiểm mà tôi vẫn gọi theo tiếng miền Nam của bà nội là "bí hầm dừa" (trong chùa mới gọi là kiểm). Bất ngờ là ai cũng ngon miệng, MM xin tô cơm rồi ăn ngon lành. Cách ăn của em làm tôi nhớ bà nội vì bà ăn như vậy, còn tôi thì có thể ăn được liền 1 lúc 2 chén nhưng không thể ăn chung với cơm!

Sau bữa trưa, các bạn muốn đi chợ MT. Thú thật, từ khi chợ được xây cất lại, cũng mấy năm rồi, tôi cũng chưa từng ra đây, may mà có các bạn yêu cầu thì tôi mới biết chợ MT bây giờ khang trang và có vẻ là trung tâm mua sắm!
Xuống hàng bán trái cây, có một em kêu rất to: "Chị Thúy, mua giùm em đi". À, ngày trước, tôi vẫn thường mua trái cây của em. Xa mà vẫn gần.

Gặp lại người bán xôi sầu riêng, quả thật là tôi rất mừng.
Một quãng đời cơ cực của nhũng năm 80-90 bỗng hiện về rõ mồn một. Hồi đó, gia đình tôi ở trong căn nhà lợp tôn trong dãy nhà tập thể của MTTQ, mỗi lần gánh xôi này "có mặt" là rộn ràng. Các con đều rất thích ăn xôi nhưng không phải lần nào cũng được ăn. Xôi màu vàng ươm, thơm phức mùi sầu riêng mà lần nào mua, con gái tôi cũngnăn nỉ để được thêm một chút sầu riêng, xôi được cuốn trong miếng bánh phồng rất khéo, nếu có hột nếp nào rớt lại trên lá thì cũng được liếm sạch! Một gói xôi bán 100đ, 200 rồi cuối cùng là 500đ. Sau này, khi đã về sống ở SG, thỉnh thoảng con tôi cũng nhắc xôi sầu riêng. Hôm nay, nhất định phải mua cho mọi người thưởng thức..nhưng tiếc vì không mua nhiều, sợ món buổi chiều của ông chủ nhà bị ế! Tôi đem về cho con gái một gói, con gái nói: "Hèn chi, nãy giờ con nghe trong nhà mình có mùi quen quen!". Đúng, cái mùi mà mấy chục năm trước, có khi con thèm nhưng mẹ không có tiền mua, vì ăn xôi cũng là "sang", vì chị bán xôi chỉ bán buổi chiều mà không phải ngày nào tôi cũng có "quà xế" cho các con.

Bữa "tiệc" sinh nhật diễn ra lúc 5g chiều, nói tiệc chứ thật ra, chỉ có 1 món ăn mà Xuân Hương thì nói gà ri (vì thấy màu đen), chị Diệp thì nói thịt vịt! Chủ nhà buộc phải thanh minh và giới thiệu đây là gà nòi hầm sả (bảo đảm không có ở các nhà hàng ở SG). Người có sinh nhật rất vui vẻ nhận quà và cụng ly với mọi người, đặc biệt đối ẩm cùng MM rất ăn ý.

Chị Diệp cứ khẳng định "anh" là "rể Văn Khoa" trong khi anh tức lý cãi lại: người Văn Khoa chứ sao mà rể? Tui là Phó Chủ tịch Nhóm Việt Hán mà, anh Nam là Chủ tịch! Ôi, chuyện bây giờ mới...nhớ nha! Cái người thân thiết này (tạm gọi như vậy) cũng quên mất, chỉ nhớ, cái đuôi đã từng...bị từ chối và nhớ những bài thơ...chứ không có nhớ chức vụ gì hết!

Chúng tôi vui, những người bạn cũ và mới, những người bạn của những người bạn đều rất vui.

Trong những áng mây mù, vẫn có vầng trăng...

"Áo xưa dù nhầu
Vẫn xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau..."

Chúng tôi vẫn mãi mãi có nhau trong cuộc đời cho dẫu có đi đâu, về đâu, có những lúc tưởng chừng đã mất nhau....
 
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Tản mạn

Sáng sớm ngày 8-3: nhận vài tin nhắn chúc mừng, thật lòng, không có cảm xúc bởi vì...chúng mình (phận phụ nữ) chúc nhau cho đỡ buồn! Mà thật ra, với mình, ngày này cũng chẳng có gì là quan trọng!
Nhớ những năm xa xưa lắm rồi, khi mọi phương tiện truyền thông không hiện đại như bây giờ, chồng đi học ở Hà Nội, có một 8-3, đã nhận được quyển tiểu thuyết "Gánh vác" rồi năm sau đó là một nhánh đào được ép khô gửi qua đường bưu điện. Hiểu, hiểu lắm tấm lòng của người đang xa vợ con...

9g có hẹn ở BV ND GD để tìm người nuôi Ngọc. Từ khi ba mất, chưa lần nào trở lại BV này, sợ lắm, từng dãy lầu, từng câu chuyện xót đau.
Ngập ngừng bước lên lầu 2, đã gặp em một lần, hôm nay, dĩ nhiên, tình trạng tồi tệ hơn dù em vẫn tỉnh táo. Đã nghe BS giải thích nhiều lần đến...thuộc lòng bệnh trạng cũng như cách xử lý, mỗi người đã có một số phận, không dám nói gì nhiều với em, chỉ biết động viên và nuốt nước mắt vào trong khi nghĩ đến bà mẹ già của em và một Ngọc của 1 tuần trước đây...
Về trường, có một giỏ hoa to và đẹp của 1 nam NV phòng KT tặng, cám ơn K, em vẫn luôn rất lịch sự với cô cũng như mọi người. Vào inbox, trả lời mail quan trọng rồi lang thang vào blog, hôm nay là ngày của...mình mà, thong thả một chút! Đọc entry "Những người phụ nữ không có 8-3" của Hà, xót lòng. Lại nhớ bài báo viết về  "Người mẹ 7 tuổi", hình như dịp 8-3- 2011. Lúc ấy, đã thảng thốt nghĩ rằng: không lẽ mới 7 tuổi mà đã làm mẹ? Sự thật thì mẹ mất, cô bé ấy địu em, một mình nuôi em, sau đó, cho em đi học cùng, hai chị em thật bụ bẫm, dễ thương như hai bông hoa nhỏ...Còn biết bao nghịch cảnh nữa?????

Buổi trưa, được nhà hàng Vatel mời một buổi trưa sang trọng theo cung cách phục vụ cho Hoàng gia Pháp.Chờ dọn thức ăn, rồi nhâm nhi, tếu táo cùng mọi người. Hình như chẳng có gì để tận hưởng, đầu óc rỗng không bởi vì mình cũng rỗng tuếch!

Buổi tối, về ngang đường Nguyễn Văn Cừ, lại thấy đôi vợ chồng đầu bạc ngồi bán hoa...Có lẽ ông sẽ tặng bà quà 8-3 với những bó hoa còn sót lại...

Sáng sớm nay, đọc entry viết về đàn ông của Gió, bạn tổng kết hay lắm, các comment cũng thật độc đáo.

Hết rồi ngày 8-3 và hương vị 8-3.
Trong tôi không còn là những xôn xao, cũng chẳng có chút suy nghĩ về đàn ông, họ là những động vật, là những con người như bao con người thôi. Không có chi phải bận lòng vì họ có là ai thì sóng đời vẫn cứ...lao xao...
.
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

Những bó hoa "tình nhân"

Mỗi ngày tôi nhiều lượt đi qua đường Nguyễn Văn Cừ nên có dịp thấy con đường này (đoạn đường trường ĐH Khoa học tự nhiên) rộn ràng hoa và quà trong những ngày lễ.
Chiều 13-2 và sáng 14-2 đã bắt đầu có những chàng trai, cô gái thanh xuân (tôi đoán là sinh viên) bày hoa ra lề đường, đủ loại (hoa tươi, hoa khô, hoa vải, hoa giấy) và có cả thú nhồi bông nữa...
19g ngày 14-2, trên đường về nhà, tội hơi giật mình vì xe kẹt từ rạp Thăng Long (Cao Thắng) đến Nguyễn Thị Minh Khai, dài đến Nguyễn Văn Cừ...bởi dòng người...Valentine! Với tay nghề chạy xe ở trình độ thấp của mình, tôi không thể mang máy theo để chụp hình, ghi nhận khoảnh khắc này.
Có một em gái nài nỉ: "Anh mua giùm em đi, em bán tới nửa đêm luôn đó, nếu không, em lỗ vốn!!!", vậy mà người...không định mua hay chưa muốn mua vẫn đi thẳng! Trong những cô gái, chàng trai ấy lại có cả "đôi tình già" với hai mái đầu bạc cũng bán hoa. Tôi tò mò nhìn ngắm kỹ một chút thì thấy còn 3 bó (hình như không phải hoa tươi), lạy trời, nếu chỉ có 3 bó (không còn cất ở chỗ nào khác) thì có thể về trước 22g! "Đôi ta yêu nhau, có...3 bó hoa làm chứng!".
Trước đây, ở VN không có ngày Valnetine nhưng chúng tôi vẫn có những tình yêu đôi lứa tuyệt vời, vẫn có những ân nghĩa vợ chồng sâu nặng. Giờ đây, các bạn trẻ vui với ngày Lễ tình nhân cũng không có gì đáng trách nhưng "đường hoa Nguyễn Văn Cừ" tối nay với những cảnh đời trái ngang khiến tôi chạnh lòng.
Với tôi, khi mới biết ngày 14-2, tôi đã viết những dòng thơ:
        Ngày Lễ tình nhân
        Cùng những môi hôn
        Cùng lời hẹn ước
        Tôi ngẫm lại mình
        Những mối tình qua
        Xót xa, hụt hẫng...
        Đã có bao giờ
        Sao tôi sợ mất?!
Vậy mà, những năm sau đó, đến ngày 14-2, cũng có chút đợi chờ, lòng cũng xao xuyến. Năm tôi đi Trung Quốc, về đến VN, 2g sáng ngày 14-2, mở điện thoại thì nhận ngay tin nhắn đã được gửi trước đó, vì muốn khi đến VN là tôi nhận được ngay.
"Sống trong đời sống cần có tấm lòng..." cho dẫu là ngày tháng nào trong năm, khoảnh khắc nào trong cuộc đời, tôi vẫn luôn đón nhận những tấm lòng bằng nhịp đập của chính trái tim mình.
Sáng sớm nay, tôi đọc "Dâu Tây nghĩ về Valentine Việt Nam" trên VnExpress, tôi thích bài viết này.
Hôm nay, đã qua rồi ngày Valentine!
 
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Còn nợ ba

Ngày mai, 11 tháng giêng là giỗ lần thứ tư của ba.

Những ngày cuối đời của ba vẫn còn nguyên trong trí nhớ và tôi cũng mới chiêm bao thấy ba tối hôm kia. Cứ gần ngày giỗ của bà nội, ba má, tôi đều nằm mơ như vậy, vui vì được gặp người thân yêu nhưng rồi cũng ngậm ngìu, xót xa.

Sáng nay, Tú Vân, gọi điện nhờ thắp cho ba nén nhang. 3 năm rồi, em vẫn nhớ ngày giỗ ba dù chẳng họ hàng thân thích gì. Em là người giúp việc tôi đã thuê ngay trong bệnh viện với đầy may rủi bởi vì tôi chưa hề biết Vân. Vậy mà em đã cùng tôi chăm sóc ba hơn 1 tháng trời, cho đến ngày ba nhắm mắt. Đắng, cay, em sẻ chia với tôi hơn cả người ruột thịt. Vân nói thương tôi vì thấy tôi tận tụy chăm sóc ba, buổi sáng, em đi nhận cháo từ thiện rồi hai chị em cùng ăn qua quýt cho xong. Em ái ngại, nhưng với tôi, hễ em ăn được thì tôi cũng ăn được. Mấy ngày Tết, giữ đúng lời hứa, em không về quê ăn Tết để kề cận bên một bệnh nhân đã hôn mê sâu mà bệnh viện cho xuất viện chiều 23 Tết vì đã bó tay!
Ban đêm em thức, ban ngày là ca trực của tôi, Vân thích xem phim nên hai chị em thường xem phim và trò chuyện để giết thời gian. Những ngày...không có Tết rồi cũng qua, ba tôi vẫn tiếp tục mệt nhọc, đau đớn...

Đến sáng mồng 9, tôi vẫn nhớ như in giọng Vân vui mừng khi tôi vừa đến: "ông tỉnh rồi, mới nói chuyện với chị hai đó". Tôi không thể tin nhưng cũng bước vội vào nhà, quả thật, ba tôi đã mở mắt, kêu đúng tên tôi. Nước mắt tôi trào ra, tim thắt lại, bây giờ thì tôi hiểu thế nào là "hồi dương". Tôi gọi em trai mua vé máy bay về gấp, rồi cho ba nói chuyện với em, em hẹn: "ba ráng chờ con nha ba", tận phương trờ xa xôi, em tôi vẫn nghe ba "ừ". Ngày đó, Vân ca "Dạ cổ hoài lang" cho ba tôi nghe, ba nghe chăm chú, còn nhịp tay, tỏ vè rất thích. Tôi hỏi: "Vân ca hay quá, ba cho mấy điểm?". Chúng tôi rất ngạc nhiên khi ba trả lời rành mạch: "9 điểm thôi, hồi nãy có rớt một nhịp!". Vân chịu thua luôn!

Đến trưa mồng 10, khi mọi người đến gần đông đủ, ba nắm tay từng người rồi tiếp tục nhắm mắt, xế chiều, con trai tôi đến, không còn được nghe ông ngoại nói mà ông chỉ nắm tay không buông. Đêm đó, chị tôi, con trai, tôi và Vân cùng thức. Mãi đến 3g sáng, ba tôi còn rên và đột nhiên nói với hai chị em tôi: "Đau quá, ba chịu không nổi con ơi!". Chúng tôi đau đớn nhưng không biết cách nào giải thoát cho ba, tôi thầm van vái má rước ba cho ba được thanh thản. Ba nằm với tư thế thẳng, có vẻ thanh thản hơn mọi ngày nhưng tôi biết ba vẫn đang đau đớn lắm.

Gần 10g mồng 11, chị tôi vừa ra khỏi nhà, đi đổi vé may bay, dời ngày bảo vệ Luận văn TS thì ba thở hắt ra rồi bỏ chúng tôi vĩnh viễn. Cũng như má, trong 3 người con, chỉ có tôi, 2 lần chứng kiến trọn vẹn giờ phút ba má ra đi. Điếu văn tôi đã viết cách đó mấy ngày nên lúc đó, tôi bình tĩnh để sắp xếp mọi việc và Vân cũng giúp tôi rất nhiều. Em ở lại suốt đám tang, đưa ba tôi về quê xong, em mới nghỉ hẳn.

4 năm rồi, tôi vẫn còn nợ ba. Ba mong muốn được có một hồi ký vì cuộc đời của ba, quả thật, rất đáng được ghi lại. Tôi cũng đã nhờ người có chuyên môn thực hiện hồi ký, tiếp xúc, tìm tư liệu, phỏng vấn, ghi âm...Công việc kết thúc mấy tháng sau thì ba bệnh nặng. Mãi đến khi nằm trong BV, ba vẫn nhắc tôi về hồi ký. Bản thân, tôi chưa tự tin để viết về ba vì nhiều lý do. Tôi cứ hẹn và...hẹn, có một lần ba nói: "không sao, con nhiều công việc, thì cứ từ từ làm, khi nào ba 100 tuổi rồi xuất bản cũng được".
Ba lạc quan đến như vậy mà sao...vẫn không thoát được qui luật của trời đất?!

Hồi ký ấy, chẳng biết khi nào chị em tôi mới thực hiện? Hằng đêm, thắp nhang cho ba, tôi vẫn nhớ...

Ba ơi, con còn nợ ba....Con xin tạ tội.
 
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

Ngày xuân đã qua...

Sẽ đi làm lại ngày hôm nay, thức sớm, tưới lan như mọi ngày, vươn vai một cái, hít thở khí trời, năm mới của những ngày lại vất vả bắt đầu rồi. Ở đâu rồi cũng sẽ có niềm vui.
Ghi nhanh những ngày Tết đã qua...

Tối 28, đưa con gái ra sân ga. hai vợ chồng không mua được vé máy bay nên đành đi tàu lửa. Cũng bới vấn nạn: trước Tết, nhiều tháng thì trả lời "chưa bán vé", sau đó thì thông tin "hết vé lâu rồi!!!". Nghe theo lời "xúi biểu" của ông nội Miki mua vé chui của nhân viên nên ông bà ngoại muốn...đứng tim! Vì mãi đến khi tàu bắt đầu chạy các con mới được lên tàu, Miki vừa tạm biệt ông bà ngoại vừa mếu máo, bởi vì ông bà không đi cùng, thương quá! Khoảng 30p sau, con mới gọi điện báo là đã vào phòng riêng, chỉ có 1 giường nhưng có còn hơn không! Ngay sau đó, về MT, thấm mệt nhưng về đến nhà, thấy bông hoa rực rỡ, mọi thứ đã được chuẩn bị khá chu đáo.

Tết năm nay, ngoài những thông tục, có thêm vài điểm "nhấn" đáng nhớ.

Tối mồng 1 , nhận được ĐT của thầy Hữu, người đã cưu mang chúng tôi những ngày trước 30-4 khi tôi đang mang thai Thắng, chồng thì tất bật với bao nhiêu việc. Tôi đã sống trong gia đình đó trong nhiều ngày, được thầy cô yêu quí, chăm sóc tôi, các cháu luôn quấn quýt với tôi. Vậy mà, nhiều năm sau đó, khi thầy cô đã chuyển về SG, rồi tôi cũng về SG, tôi không hay biết và không hề đến thăm. Mãi đến khi, tình cờ, tôi biết số ĐT, có gọi, nói chuyện với thầy khá lâu, sau đó, mất ĐT, tôi chưa kịp đến thăm và cũng không tìm lại được số ĐT của thầy. Tối nay, thầy đã nói chuyện lâu, thật lâu,để trải lòng, để khẳng định, thầy cô vẫn nhớ đến chúng tôi, không một lời phiền trách. Tôi sốt ruột vì thầy phải trả tiền nhiều, thầy cười khề khà: không sao, thầy có tiền để lo mấy vụ này mà!!! Gia đình thầy có nhiều biến động mà tôi không hay biết: hai cháu sinh đôi (1 trai, 1 gái) mà ngày xưa tôi yêu quí, thân thiết biết bao, đã sống với thầy cô gần 40 năm rồi cũng đã qua đời...Hai năm thầy không giao dịch với bất kỳ ai...Xót lòng, nghĩ sao mình vô tâm, đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ. Sống trong đòi sống, cần có một tấm lòng...tôi đã chẳng có, vậy mà cứ nghĩ mình là người có tâm...

Trên đường về Ba Tri, tôi ghé thăm Thu Nhân và "cọp anh"! Cuộc hạnh ngộ đầu năm khiến tôi vui cho đến...bây giờ, bởi vì, trong chúng tôi, chỉ có tôi gặp được TN (người bạn mà chúng tôi vô cùng yêu quý) để chúc Tết. Nhà bạn khang trang hơn, đẹp hơn nữa so với lần tôi đến cách đây cũng cả 10 năm! Chúng tôi mà đã "vào bàn" thì chẳng biết khi nào mới nói hết chuyện nhưng quỹ thời gian không cho phép, 10g bạn đi về quê và thế là tôi rút quân sớm, tiếc nà vui!

Tôi tiếp tục "lên đường" để về viếng mộ ông bà nội và ba má, một mình với khói hương mà...nhớ những chuyện đời xưa, đau nhoi nhói, con về đây rồi...Mừng tuổi, chúc thọ cho chú bảy, chạnh lòng, năm nay, chú già đi nhiều, bệnh cũng nhiều hơn, mất dần phong độ...có khi nào...Tôi nhắc các em chụp hình với chú và thoáng chút lo âu. Với tôi, chú là cha.

Tình cờ, đi chúc Tết Tuấn và Thanh (người hàng xóm), tôi gặp vợ chồng Tuyết, người bạn thuở nghèo khó ở MT. Giờ bạn cũng hưu trí, sung túc hơn xưa nhiều, câu chuyện nói mãi không dứt, tôi hỏi thăm nhiều bạn bè cũ, kẻ còn người đã đi xa, đúng là qui luật của thời gian và sức khỏe.

Trở lên SG sáng mồng 6, nhìn đám rau, vẫn xanh tốt, 3 chậu lan nở trước Tết vẫn..."còn xuân", mừng quá, ghi hình ngay!
Chiều, chị tôi và tôi đi thăm cô Danh, là cô giáo dạy chúng tôi năm lớp 3. Có duyên may vì Khương (cháu nội của cô) hiện là GV của trường nên từ trước Tết, Khương đã hẹn sẽ đưa chúng tôi đi thăm cô. Tôi đã chuẩn bị tinh thần: năm nay cô đã yếu nhiều, so với lần trước, khi tôi đến, cô đã bị tai biến và đi xe lăn, vậy mà tôi vẫn bất ngờ. Nay cô nằm một chỗ, tay chân co quắp, mắt không còn tinh anh, nhưng nhìn một lúc, cô vẫn nhớ và phân biệt được chị em tôi, cô cười suốt mà nước mắt tôi chảy dài...Cô còn hỏi thăm em trai tôi nữa, cô không hay ba tôi đã mất...Cô lì xì cho chị em tôi, tôi sẽ giữ bao lì xì này, nhưng năm sau, không biết có còn gặp lại...

Có mối quan hệ nào đó, như là đang được thiết lập lại, tôi có đủ sức để giữ không, hay tất cả rồi cũng sẽ thành...hoài niệm cho một lần đến...?

Ngày xuân đã qua, năm nay là năm tuổi (sợ không?), việc gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi!

Khai bút đầu năm, tuy hơi muộn, tôi nhớ về những ngày xuân mà theo tôi là có ý nghĩa hơn những năm qua...

Sống trong đời sống cần có những tấm lòng....để biết nghĩ suy....tôi phải luôn tự nhắc nhớ điều này


Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

Thời khắc cuối năm

Chỉ còn 2 giờ nữa là năm cũ kết thúc.
Tôi viết nhanh những dòng này để ghi lại một năm với nhiều biến động như qui luật vốn có của cuộc đời.

Có cái gì đó...như một chia xa vĩnh viễn với những điều muốn quên mà vẫn mãi dằn vặt. Thôi thì, hãy xem đó là những...hoài niệm và hoài niệm đẹp của một khoảng thời gian cũng đẹp mà nếu kéo dài thêm sẽ là những điều đắng chát!

Có cái gì đó như...một sự trở lại, tôi đã từng chờ đợi thì sao lại dửng dưng? Nhưng trong tận sâu của những đêm mất ngủ, tôi nghe chính trái tim mình trăn trở...có còn không..., có còn gì nữa không...Tôi phải chấp nhận hiện tại như nó đang hiện hữu như số phận và đã là số phận thì không thể khác.

Có cái gì đó...như một sự thua thiệt khi nhận công việc mới. Trăn trở, dằn vặt về những công việc, về một đội ngũ đã dày công xây dựng hơn 3 năm, bỗng chốc, phải giao lại cho người khác, đau lòng lắm lắm vì biết chắc chắn người ta không làm được như mình...Nhưng vì sao cứ phải...nhớ những điều mà người khác muốn, bắt mình phải quên?! Đúng là tôi cứ hay thích "ôm rơm" cho thêm "nặng bụng"!

Có cái gì đó...vừa là niềm tự hào cũng là sự tủi thân khi một mình phải cáng đáng những công việc rất lớn trong hoạt động kỷ niệm 20 năm thành lập trường...Sự tưởng thưởng nào là xứng đáng cho những tủi cực phải âm thầm chịu đựng..Không ai thấy những điều vô hình, chỉ có tôi "nhìn tôi trên vách".

Có cái gì đó như...một bất ngờ khi do duyên may mà được đi du lịch 2 nước trong một thời gian ngắn, cách  nhau không xa lắm mà lại đi với người thân. Lý thú với những khám phá và ngạc nhiên, không biết vì sao mà đi nổi? Mỗi chuyến đi đều để lại những ấn tượng khó quên...

Có điều lo âu rồi sợ hãi khi sức khỏe xuống dốc, khi nghe lời cảnh báo về những chứng bệnh tôi rất sợ...mà vẫn không tránh khỏi? Nhưng rồi cũng vượt qua, tinh thần dần ổn định, đi du lịch cũng là một cách thử sức...Tự nhủ: sống chung hòa bình cùng bệnh, mong sao chiến tranh đừng xảy ra...

Có một hạnh phúc không chờ mà vẫn nhận được, đó là ngôi nhà Mul.do các bạn giúp sức dựng xây. TN bỏ công mang tất cả entries từ 360 độ về và...tôi yên vị tại đây cùng những người bạn mới, có thể nhỏ to tâm sự hằng ngày.

Và khi năm cũ sắp hết, cái năm tuổi Nhâm Thìn đang chờ đợi. Tôi xin: "Tạ ơn người, tạ ơn đời, tạ ơn ai...đã cho tôi hạnh phúc này"....


Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012

Đảo quốc Sư tử, lần trở lại

Sân bay Tân Sơn Nhất và phi trường quốc tế Changi:

11g30 ngày 14-1-12, theo yêu cầu của công ty du lịch TST, đoàn có mặt tại sân bay Tân Sơn Nhất, điểm danh, phát nón, nước và bánh (thay cho phần ăn trưa vì theo qui định mới, không phục vụ nước uống và thức ăn trên máy bay). Nhốn nháo, nhưng cũng may là không có ai đến trễ. Chờ thủ tục check in lâu đến sốt ruột, chẳng hiểu lý do gì, và không biết khi nào mới kết thúc được tình trạng này, mặc dù TST đã làm hầu hết mọi việc cho khách.
Yên vị trên máy bay, nghĩ về chuyến đi lần trước. Chẳng biết số phận mình ra sao, nếu BS tại Trung tâm mắt của Singapore mà cũng bó tay thì xem như sẽ chỉ nhìn đời bằng...một con mắt. Lần đó, máy bay chao đảo, nghiêng ngả, con gái chịu không nổi, hai mẹ con im lặng, cứ mong thời gian qua nhanh và nói thật, không viết sống chết thế nào đây nên...cứ phó mặc cho số mệnh.
Sân bay Changi vẫn bao la, đẹp rực rỡ với những chậu lan màu tím nền nã. Thằng cháu nội, tại cổng hải quan, thấy có kẹo để sẵn, liếc nhìn ba và bà nội, ngầm xin phép lấy kẹo, ba gật đầu nhẹ, còn bà nội không để ý nên cứ tưởng...nó nhìn người đang làm...công vụ vì đây là một người đen. Với viên kẹo, thằng nhỏ hí hửng rồi tiếc rẻ vì không lấy 1 cục nữa cho em gái, kèm thêm câu: "Hồi nãy con cũng run lắm vì sợ người ta nói con ăn cắp!".
Sân bay này, dễ lạc vì quá nhiều lối ra, lối vào, đây là cảm giác của mình và con gái mặc dù cả hai mẹ con đều không xa lạ gì với các phi trường quốc tế. Nhớ năm xưa, đã gặp một bà mẹ người VN, lần đầu đi Sing. thăm con đã mếu máo tại đây cho đến khi gặp hai mẹ con tôi  vì bà chỉ biết nói tiếng Việt nên không hỏi thăm được.

Khách sạn Singapore

2 ngày ở Royal Hotel (3*): tất cả chỉn chu, không có gì để phê bình vi các thiết bị đều hiện đại dù chỉ có *3. 1 đêm ở tại Micheal Hotel (5*)-Resort World đảo Sentosa: choáng ngộp vì sự sang trọng, lạ lẫm với cách bố trí phòng nhiều màu xanh sáng mắt, nhiều tủ đến nỗi không biết để đựng cái gì và thú vị với các thiết bị, lần đầu được thấy và sử dụng với chút lúng túng!

Singapore sạch và...phạt!

Đảo quốc này vốn nổi tiếng với việc giữ gìn vệ sinh chung, mình rất hiểu điều đó nhưng lần trước, thú thật là chưa cảm nhận một cách sâu sắc vì chỉ đến KS, vào BV, trở về KS rồi cuối cùng là về VN. Hướng dẫn viên thông tin cụ thể về những qui định nghiêm ngặt tại đây mà mỗi qui định đều có tác động hiệu quả bởi những mức phạt đủ để cho người ta không dám vi phạm.
Trên sông, dù buổi tối, nước đen nhưng không thấy cọng rác nào, trong nhà hàng dẫu xô bô nhưng từ trên bàn đến sàn nhà đều sạch bong. Không ai vứt rác, và trước khi ăn buffet, mọi người đã được căn dặn: lấy thức ăn vừa phải, đủ ăn vì nếu dư khoảng 100g thì sẽ bị phạt! Thương tâm cho cháu nội, ăn kem (khen ngon hơn kem VN!)  nhưng đã để thừa mấy hột nho, sợ nên năn nỉ bà nội ăn giùm con!
Trên xe, kể cả trẻ em cũng giữ gìn vệ sinh rất tốt, ít nhất là...trong thời gian ở tại Sing. Các điểm tham quan, không ăn, không uống mà chẳng nghe ai kêu tham chi cả. Biết khi nào VN mới có thói quen tốt này?!

Thành phố dưới lòng đất:

Mình không lạ với hệ thống tàu điện ngầm (metro) của Pháp vì đã từng đi lạc vài lần nhưng vẫn muốn khám phá tại Sing. Đúng là thành phố dưới lòng đất, đã hơn 22g, vẫn tấp nập, người qua lại, ngược xuôi, tàu chạy liên tục mà chỉ một sơ ý nhỏ đã thành tai hại, vì không trở lên mặt đất được! Đèn đuốc sáng choang, không có chút cảm giác nào đang ở lòng đất. Lại cũng gặp một người VN, lạc đoàn du lịch, hướng dẫn viên của TST không thể hỗ trợ nhiều hơn vì con bận lo cho chúng tôi. Chạnh lòng thương cảm cho dân mình.

Những điểm tham quan ấn tượng:

Sư tử: thấy ở nhiều nơi, không thể nhớ hết đã thấy bao nhiêu con sư tử tại Sing, nhưng có con đẹp, cũng có con xấu (!!!), có lẽ tượng sư tử tại công viên Merlion là sáng sủa, ấn tượng nhất. Phiền một nỗi, thời gian tại đây chỉ là để chụp hình nên mọi người tranh nhau và...không có được tấm hình nào trọn vẹn là của mình!

Tòa Thị chính Singapore chỉ đi ngang qua cũng không quên được vì các khung cửa sổ nhiều màu (xanh, đỏ, tím, vàng) mà người VN phải buộc miệng nói là...giống cải lương!

Nhà hát Esplanade, người địa phương quen gọi là "Nhà hát trái sầu riêng" vì có hình dáng giống trái sầu riêng, rất lạ, chỉ tiếc, chưa được vào trong xem nó hoành tráng và hiện đại đến thế nào?

Đỉnh núi Faber, nói là núi nhưng không hề cao, lên đến đỉnh rồi mà đôi chân chưa biểu tình! Quả thật là có thể nhìn toàn cảnh Singapore với các biểu tượng của đảo quốc này và cách kiến trúc hao hao New York. Nắng giữa trưa nên hình chụp không đẹp. Đi theo đoàn thì luôn phải nghe nhắc nhở về giờ tập trung...và...áp lực, đôi khi không còn hứng thú để chụp hình.

Vườn chim Jurong: sao mà đẹp, mà dễ thương với show chim thật ấn tượng. Chim hát, múa, làm đủ trò, lấy tiền của khách rồi mang trả lại đúng người, hồng hạc thong dong dạo chơi, chim cánh cụt bơi trong nước...Người già như mình còn muốn xem mãi, huống chi hai đứa cháu nội, cứ...ngẩn ngơ tiếc rẻ khi chim hát bài: "Happy birthday" để chào tạm biệt

Orchid Garden: đã 1 lần đến đây, nhưng vười thì rất rộng, hai mẹ con tự đi, không ai hướng dẫn nên chưa kịp xem nhiều thì đến giờ hẹn với BS nên vội vã trở về. Chiều nay, vườn lan đón cả đoàn với những cổng chào (tạm gọi như vậy) toàn vũ nữ vàng ươm. Đi sâu vào trong, có nhiều loại lan, tuy không có gì lạ so với VN nhưng cách bố trí khéo léo, hài hòa nên đã tôn thêm vẻ đẹp vốn có của rừng lan này. Ước được ở lâu hơn để ghi hình cho thoải mái nhưng cuối cùng vẫn phải chạy theo cái đồng hồ của lịch trình.
Bảo tàng Mema: là bảo tàng hàng hải đầu tiên và duy nhất trưng bày về lịch sử hàng hải châu Á. những đặc sản có mặt hầu hết tại đây, được xem phim 4D với những cảm giác mạnh và thật, khá thú vị.
Đảo Sentosa: khu du lịch sang trọng với casino và các resort mà...chưa đi thì...chư biết! Nhớ Phú Quốc...quê mình vẫn có vẻ đẹp riêng, đứng nơi xứ người văn minh, lịch sự, chạnh lòng nhớ quê nhà, chỉ mới xa có vài ngày, còn những người vì lý do này hay lý do khác phải xa xứ thì...sao nhỉ!

Hãi hùng...Universal Studio
Nơi đây, các bộ phim nổi tiếng được tái hiện với nhiều kỹ xảo, hình thức phong phú. Nhiều phim trường được tái hiện, kể cả dưới nước. Cả nhà đã được dạo thuyền rồi xem phim với kỹ thuật hiện đại mà cháu nội nói là: "Xem hoài con cũng không chán!" nên cả nhà lại tiếp tục lang thang, tìm đến một phim trường khác, ngoài trời thì nắng chang chang (nắng Sing, cũng gay gắt như nắng Saigon thôi!), vì vậy, được vào bất cứ nơi đâu để hưởng chút mát mẻ là thích rồi. "Lâu đài thần tiên" là bộ phim hoạt hình mà cháu nội gái rất thích nên theo "hướng dẫn" của con dâu, cả nhà hăng hái vào thưởng thức! Đã xếp hàng, đến lượt mình thì phải...xuống thôi! Thấy có cài dây an toàn (nhưng cho phép trẻ em tham gia), đã run lắm rồi nhưng không có phương án khác vì sau lưng có bao nhiêu người chờ. Trời, chưa bao giờ mình phải trải qua trò chơi uốn lượn khủng khiếp như thế này (kể cả lúc chui đường hầm bên Trung Quốc), không phải chỉ là lên/xuống mà là...nghiêng ngả, ngả nghiêng. Nhắm tịt mắt, tựa vào vai chồng, la...rồi khóc, không biết xung quanh là cái gì, chỉ cảm nhận được bàn tay và cái vai của chồng!!!! Đến khi nghe con trai nói: "Sắp tới rồi!" mà sao chờ hoài, thuyền vẫn chưa cặp bến!? Không bước ra khỏi thuyền nổi, chồng, con phải dìu, cô em gái thì phải uống ngay một viên thuốc nhức đầu! Thôi, người quê mùa này, từ nay xin chừa.......

Nhạc nước: đã xem tại Nha Trang, có cảm nhận: sân khấu thì hoành tráng, thiết kế công phu, hiệu ứng ánh sáng tương tự như VN, nhưng mình lại thích nhạc của VN hơn vì êm dịu mà mỗi bản nhạc lại có những hiệu ứng khác nhau. Nhưng ai mới xem lần đầu tại đây thì dĩ nhiên là thích lắm.

Ăn uống tại Singapore:
Trước khi đi, đã được "hù": nước ở Sing. mắc lắm, phải tự nấu ở KS mang theo mà uống, hoặc chỉ cần mang theo chai rồi hứng ở bất cứ vòi nước nào (đảm bảo nước sạch 100%), nhưng nước của TST cung cấp, dư đến nỗi có những ngày mình không nhận bởi vì xách nặng, cồng kềnh. Thức ăn, không có gì đặc sắc, trừ tiệc buffet nướng, buffet sáng thì xoàng. Nhớ Campuchia, rất nhớ! May mà có mang theo chà bông cá, thịt nên chữa cháy kịp thời và hiệu quả.

Mua sắm tại Singapore:

Đúng là "thượng vàng, hạ cám" đều có, tôi và các con đã đến khu mua sắm với hàng hiệu như các trung tâm mua sắm lớn nhất của SG. Đi mỏi chân và choáng ngộp vì...nhiều quá, không đủ tự tin để lựa chọn mà giá cả thì...vô chừng! Tôi cũng đã đến chợ của người Ấn, buon bán suốt đêm. 23g00 vẫn tấp nập và đa phần là người Ấn, không thiếu một thứ gì và tại đây, giá cả mềm hơn nên có mua được vài thứ. Đúng là đi Sing, không dám mua quà tặng cho ai vì quá mắc!

Cảm nhận về Singapore:

Một đảo quốc nhỏ, rất nhỏ nhưng phát triển nhanh, sạch và đẹp, văn minh, lịch sự, chưa thấy những khu ổ chuột tồi tàn. Đây là đất nước đã mở toang cửa để tiếp nhận nhiều nền văn minh khác nhau. Đất nước của những luật lệ nghiêm ngặt mà mọi người phải thực hiện, không tranh cãi, không lập luận, lý lẽ gì hết. Sử dụng nhiều kỹ xảo và kỹ thuật hiện đại, thích gây những cảm giác mạnh. Các cháu rất thích, trưởng thành, tự tin và thú vị hơn, con trai học được nhiều từ cách kiến trúc, rất có ích cho công việc. Những ngày ở đây đã khám phá thật nhiều về lịch sử, về những bài học nhớ đời mà chỉ có ở tại Sing. mới trải nghiệm được, nhưng: đi đâu rồi cũng nhớ về...Việt Nam và đất nước mình vẫn là nơi tuyệt vời nhất............




Đọc tiếp ...