Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

Nước mắt tháng Tư....

 

Những ngày tháng tư năm 1975,

dẫu đã gần 40 năm trôi qua nhưng khi hồi tưởng,

trong tôi,

vẫn còn những cảm xúc khó quên.



 

Photobucket


Ngày 25-4-1975, tôi về Mỹ tho chơi cuối tuần, như thói quen vốn có. Lần này, bỗng dưng chồng chuyển chỗ ở đến trường Phục Hưng (thay vì ở nhà trọ gần chợ Vòng Nhỏ như trước đây). Tầng trên của ngôi trường tư này là nơi cư ngụ của thầy Hữu, tôi không được phép biết mối quan hệ của thầy với chồng tôi. Nhưng thầy cô tiếp chúng tôi như những người khách rất thân tình. Tôi đang mang thai đến tháng thứ năm nhưng vẫn gọn gàng vì trước kia, tôi vốn ốm yếu.Mặc dù vậy, tôi vẫn được hưởng mọi ưu tiên như một bà bầu! Các con của thầy, gồm 4 người, trong đó, có một cặp song sinh (1 trai, 1 gái), Bảo Thư là cô gái út, rất dễ thương, luôn nũng nịu bên tôi để thỉnh thoảng được đưa tay lên bụng tôi, "thăm" em bé. Tôi nhớ mãi hình ảnh Thư, dẫn vợ chồng tôi đến quyết định: nhiều năm sau đó, đặt con gái của chúng tôi tên là "Thư". Tôi chỉ có việc ăn, ngủ và chơi, trong khi thầy, chồng tôi và chú Ba Ân cứ bàn tán chuyện gì chừng như bí mật nhưng cũng sôi nổi lắm. Vài ngày sau, khi cô bắt đầu may cờ thì tôi hay tin Đài phát thanh bị phong tỏa. Nhà tôi ở gần Đài phát thanh nên tôi có thể hình dung được dễ dàng cuộc chiến đang diễn ra tại đây mà tôi đã từng chứng kiến năm Mậu Thân. Không thể trở lại Saigon vào lúc này, cô "tiểu thư" nhớ nội, nhớ ba, nhớ nhà, nhớ bè bạn..., thắc mắc không biết mọi người đang làm gì mà mình thì lại an nhàn nơi đây?

Rồi ngày 30-4 lịch sử cũng đến, "nội các" ở trường Phục Hưng tự động giải tán, vợ chồng tôi trở về căn nhà trọ quen thuộc. Dõi mắt hướng về Saigon, thấp thỏm, nước mắt ngắn dài. Bà chủ nhà im thin thít, dò xét, khi thấy chồng và em trai ra khỏi nhà với súng và băng đỏ trên tay áo. Bà cũng chẳng chuyện trò líu lo với tôi như trước đây. Nhà không có thức ăn vì mấy ngày trước, tôi ở nhà thầy cô. Trước khi đi, chồng dặn: "Em ra quán mua 2 cái hột vịt, ăn đỡ, anh đi, chút về!".. Tôi biết mình không nên hỏi gì thêm, thôi thì, tôi và đứa con bé bỏng trong bụng, ở nhà vậy!

Khi thật sự chỉ có một mình, tôi suy nghĩ lan man, hết chuyện nọ đến chuyện kia...rồi chiến tranh cũng kết thúc, như một giấc mơ, như lời hát: "người đợi người trong ngày hội trùng tu..." mà chúng tôi vẫn cùng nhau hát trong những buổi sinh hoạt. Nhưng khi giờ phút mong chờ ấy đến thì cũng có biết bao kẻ khóc, người cười. Lính bại trận nháo nhác, người qua lại trong con hẽm nhỏ tấp nập. Tôi không rõ họ đi đâu, nhưng cứ kéo nhau đi, hình như họ đi về quê để trốn chạy một điều gì đó. Bà chủ nhà càng lúc càng dè dặt với tôi hơn, tôi nghe bà thì thầm với hàng xóm: "Việt cộng ở ngay trong nhà tui mà tui đâu có biết!". Không gọi điện thoại để liên lạc với gia đình ở Saigon được, tôi không biết làm gì để giết thời gian nên may áo, may tã cho con. Hạnh phúc đang ở bên tôi, tôi chẳng còn phải băn khoăn vì cái giấy hoãn dịch sắp hết hạn của chồng. Mẹ con tôi rồi đây không phải vò võ ngóng trông trong lo âu, sợ hãi. Buổi trưa, em chồng về, cũng vội vã như lúc ra đi: "Chiều, chị ba đừng chờ cơm em, chị ba đóng cửa rồi ngủ đi cho khỏe, em với anh ba không có sao đâu!". Sao hôm nay, thằng em bé bỏng, là học sinh lớp 10 của mình, oai phong vậy? Bỗng thấy nó lớn hẳn, chững chạc hẳn. Ở chung một nhà, nhưng mãi đến hôm nay, tôi mới biết em là ai...



Photobucket



Đúng một tuần sau, tôi được trở lại Saigon thì thành phố đã thật sự thay đổi. Tôi nhận công việc tiếp quản trường Nguyễn Bỉnh Khiêm (quận 1). bạn bè mỗi người một việc, chúng ta chưa có thời gian gặp lại nhau để mừng vui cho thỏa. Chỉ nghe nói rằng: bạn này thì..., bạn kia thì...Rất vui vì trong nhóm thân hữu nhỏ của chúng tôi vẫn trở về đông đủ, một vài người đang từ miền Bắc đang vào. Tôi rất muốn và đã hỏi thăm một người. Nhưng vì tôi không hỏi bằng bí danh (tôi làm sao biết!) mà hỏi tên "cúng cơm" nên được trả lời "không biết!". Có điều, tôi tin chắc là anh không chết, sớm hay muộn, tôi cũng sẽ được gặp lại anh.

Và...một ngày tháng năm nắng đẹp, có một anh mặc áo quần bộ đội đến tìm tôi tại trụ sở Hội Nhà giáo yêu nước (đường Mạc Đỉnh Chi). Chú bảo vệ báo tin, tôi nói ngay, không do dự: "Chú hỏi kỹ xem người ta tìm ai, con không có quen với ai là bộ đội hết!". Vào, ra hai, ba lượt, chú bảo vệ vẫn khẳng định người khách ấy tìm tôi. Tôi ra cổng, dáo dác nhìn và dừng lại ở nụ cười thân quen, ánh mắt nhìn tha thiết sau cặp kính cận. Bàng hoàng, xúc động đến tưởng chừng hàng cây trước mắt tôi đang chao đảo. Cuộc chiến khốc liệt đã lùi lại, tôi còn may mắn được gặp lại bao đồng đội thân thương và nhất là hôm nay, được gặp lại anh.

Tôi của ngày tháng 4 năm ấy và tôi của những năm 1970, 1972 không còn giống nhau nhưng cái dáng vẻ, giọng nói, nụ cười, ánh mắt mà tôi đang đối diện, một thời, đã cùng tôi đi vào giấc ngủ êm đềm, thì dường như, không có gì thay đổi. Chúng tôi đi bộ cùng nhau một quãng đường từ Mạc Đỉnh Chi, qua Nguyễn Đình Chiểu rồi về Nguyễn Bỉnh Khiêm...Tôi nhớ là không nói với nhau nhiều lắm, bởi vì, với tôi, gặp lại, là niềm vui nhưng cũng đồng nghĩa với một chút bẽ bàng, chua xót.

Năm 1972, bạn bè tan tác, kẻ ở tù, người ra đi, không lời từ biệt, nợ nhau một lời hẹn ước, trong đó, có anh. Văn Khoa ngày càng vắng. Hành lang cũ, lớp học xưa, giảng đường buồn hiu...Thật sự, chúng tôi không biết khi nào hết chiến tranh để gặp lại bạn bè, rồi thì...sinh, ly, tử, biệt, làm sao tránh khỏi..Chông chênh quá, đôi khi chân bước đi mà nước mắt tuôn trào. Văng vẳng bên tai, có tiếng ai nhỏ nhẹ: "Đừng khóc, em, nước mắt dành cho ngày gặp lại...".

Và hôm nay, trong cuộc hội ngộ này, tôi nhắc lại với anh: "Nước mắt dành cho ngày gặp lại, phải không anh?". Rồi chúng tôi chia tay, như bất cứ cuộc chia tay nào của hai người bạn.

Tưởng chừng có một hòn sỏi nào đó đã rơi xuống đáy hồ, chìm sâu, mất hút, chỉ còn những gợn sóng lăn tăn....



Photobucket

27-4-2012
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Nhật ký rời

Cuộc đời cứ như con sóng...
Sóng xô bờ, sóng lạ ra khơi
Sáng ngày 28-3-12...tại Medic, đưa ba chồng đi xét nghiệm tổng quát, chạy trong Trung tâm như con thoi, hết chỗ nọ đến chỗ kia, mong sao sớm nhận đươc đầy đủ các kết quả để BS khám lại. T là bạn của con trai, lại là học trò cũ, nên mọi việc thuận lợi. BS dừng lại hơi lâu, nét mặt căng thẳng khi xem phim phổi và đề nghị làm CT. Lúc đó, đã hơn 11g. Medic vẫn như chợ Tết (!). Linh cảm điều chẳng lành, một khối u, lành hay ác, không ai có thể biết vì chưa sinh thiết và cũng không thể sinh thiết. Năm nay ba 88 tuổi, cũng đã gọi là thọ. Ba hiền lành, không hay nói, cứ như là có thể chấp nhận mọi điều. Cái gì rồi sẽ đến? Đưa ba ra về, lòng nặng trĩu.

Sáng thứ bảy, 31-3-12: đi Đồng Tháp với BCH Công đoàn, chuyến đi mơ ước từ hai năm trước, giờ mới thực hiện được. Liên tiếp nhiều nhiệm kỳ, cùng làm việc với nhau nhưng chưa lần nào được đi chơi chung để giảm stress, để hiểu nhau hơn...
Nhiều lần bàn chuyện cùng đi du lịch nhưng đều thất bại, lần này, nhất định không đi "miền núi", cũng không "miền biển", chỉ là "miền quê" thôi. Một bạn trong BCH rủ chúng tôi về nhà bạn ở Cao Lãnh. Chúng tôi đi 3 xe, tài xế đều là thành viên của BCH, xuất phát ở 3 điểm khác nhau và chúng tôi đã gặp ở trạm thu phí đường cao tốc. 12g30 vào đến nhà bạn, căn nhà có vuông sân phơi lúa rộng đến nỗi tôi không đoán được diện tích. Tôi xắn tay vào bếp ngay để trộn gỏi gà, bạn ngạc nhiên: "Sao chị vào bếp vậy, em thì không, em đưa bạn bè về nhà nhiều lần, chỉ có ăn chơi thôi, các cháu làm...". Tôi thì không có thói quen chờ lên mâm...

Cháo gà ngon, lại còn thêm món cơm trộn, không phải là cơm chiên như vẫn thường ăn. Nguyên vật liệu giống nhau, nhưng không chiên nên lạ miệng. chúng tôi "chè chén no nê"! Tôi có cảm giác như đang ở quê nhà của tôi trong những dịp giỗ chạp.
Xong bữa trưa là đến tiết mục gói bánh tét của các bạn nữ và màn câu cá của các bạn nam. Đúng là nghề nào cũng lắm công phu, từ nhỏ tôi đã mê gói bánh tét nhưng lần nào cũng vừa "vào trận " là đã bị bà nội la té tát: "làm cái gì cũng không xong!" nên cho đến bây giờ, công việc này vẫn hoàn toàn xa lạ với tôi. Hôm nay, "thầy" của tôi là một cô bé học lớp 9, chỉ dẫn rất tận tình, rất "sư phạm". Tôi đã hiểu cách để hai miếng chuối vào giữa như thế nào, cuốn bánh lại, buộc sao cho chặt, cho khéo, không được thắt dây lại nhưng vẫn phải tạo được cái nút tròn xoe, dễ thương. Quan trọng nhất là hai đầu bánh, mãi đến cái bánh thứ tư, tôi vẫn không sao làm thành hình vuông được! Nhưng tôi được chấm điểm cao nhất vì buộc bánh khéo, cắn sợi dây vào miệng, giữ chặt, rồi quấn, rồi tạo mối, tỉ mỉ từng công đoạn...Ngồi trên bộ ván nhà bạn mà cứ tưởng đang ở trong gian bếp năm xưa với bóng dáng, tiếng rầy rà, cằn nhằn của nội...Bởi vậy, có khi các em nói gì tôi không nghe, không trả lời, đến nỗi các em phải "khen": "Cô tập trung chuyên môn quá!".
Cuối cùng bánh cũng xong, ngon hay không là do người làm nhân chứ không phải người gói! Ai cũng mãn nguyện và làm dấu riêng sản phẩm của mình để còn khoe! Lâng lâng trong lòng (mặc dù cái lưng đau cứng!), vì chưa bao giờ dám nghĩ mình gói được một đòn bánh tét hoàn hảo như thế này!

Buổi chiều, buffet nướng với món chuột đồng! Các bạn nam háo hức bởi mùi thơm phưng phức và bếp lửa rực than. Dĩ nhiên tôi chào thua món này. Tôi bày món khác, thịt kho cuốn bánh tráng, rau sống, không hiểu sao mọi người chưa biết món này và gọi là "món cô Thúy" rồi hưởng ứng hết sức nhiệt tình, không quên chừa một khoản cho món bún mắm.
Khoảng sân rộng được thắp sáng bằng 2 bóng đèn, lưới giăng lên để các bạn đánh cầu, rồi sau đó, đánh bài, canh bánh tét và...thưởng thức ngay. Dưỡng sức để ngày mai vui chơi tiếp nên tôi không tham gia, đi nằm sớm. Lắng nghe "hương đồng gió nội" rồi ngủ ngon giấc đến 4g00.

Thức dậy để nấu cháo đậu đen, ăn với dưa mắm, lại có thêm bánh tầm bì nước cốt dừa nữa, dân Saigon mê tít!

Thu dọn từ từ để tham quan Gáo Giồng, vườn nguyên sinh, có chim làm tổ, có bạt ngàn tràm. Đi xuồng trên sông hơn 2g, mát, sảng khoái và cũng chứng kiến những "mảnh đời trôi nổi" trên sông. Trời không nắng do ảnh hưởng bão nhưng mọi người ham vui, ham du ngoạn trên sông nên không nhớ đến cơn bão rớt! Muốn thấy rõ tổ chim thì phải lên đài quan sát, thương đôi chân nên không trèo, nằm võng đu đưa chờ các bạn. Chặng đường về thật cam go, vì đường thì chưa được 4m chiều ngang mà có đến hai chiếc xe ngược-xuôi, phải lách nhau mà đi, lại cũng không có dấu hiệu báo đường đang tắc! Sau chuyến du lịch này, tay nghề của các tài xế được cải thiện đáng kể!

Bữa trưa, ăn cháo rắn đậu xanh, nước cốt dừa cùng với cơm canh chua nấu với cá mới câu hôm qua. Không khí ấm cúng, thân thiết như bữa cơm của gia đình nông thôn miền Nam.
Thu xếp để rút binh thôi, sau khi nhận một gói quà to từ chủ nhà (xoài chín cây, mấy trái dưa leo ở nhà trồng, lại còn một khúc cá câu được nữa!)

Sáng ngày 3-4-12, vào trường lại với 4 tiết dạy. Giữa buổi nghe tin dữ: Ngọc không ổn từ hôm chủ nhật, vì vậy BV báo: có 2 hướng: tiếp tục mổ lần thứ hai hoặc là trả về nhà. Lựa chọn nào cũng đau lòng quá! Cả tháng nay, tôi không có một bài viết nào hoàn chỉnh về Ngọc, cứ sợ đó là điềm chẳng lành. Thư kêu gọi để vận động hỗ trợ N thì tôi viết. Nhiều đồng nghiệp, đặc biệt là các bạn trẻ, đã khóc vì thư này, sự hỗ trợ rất nhiều từ GV, NV, SV và cựu SV khiến tôi vô cùng cảm kích. Đến nay, N vẫn không ổn, dù tỉnh táo nhưng đã đột ngột ngưng thở và phải cấp cứu nhiều lần. Điều đó, khiến nhiều người, trong đó, có tôi, vô cùng băn khoăn. Hồi còn ở BV NDGĐ, tuy xuất huyết não nhưng N vẫn tỉnh táo, cử động và tri giác đều tốt, nhưng BS đã nhiều lần giải thích: nếu không giải quyết thì nguy cơ tái phát rất cao và nguy hiểm đến tính mạng. Quyết định chuyển viện để giải phẫu không phải là quyết định của riêng ai nhưng N của hiện tại (thở máy, ăn qua ống, khai khí quản, sốt liên tục...) và nằm ở Hồi sức cấp cứu hơn 2 tuần nay không phải là N của 2 tuần trước. Liệu chúng tôi có sai lầm? BS vẫn khẳng định ca mổ thành công, tính mạng được bảo toàn nhưng...tôi xót xa quá. lần nào thăm N, tôi cũng lặng lẽ khóc...N ơi, cô biết nói sao với em...

Sáng ngày 4-4-12, được mời dự lễ Kỷ niệm ngày thành lập Công đoàn Giáo dục Việt Nam. Bây giờ mới biết tổ chức tiền thân của Công đoàn là Nghiệp đoàn giáo chức rồi sau này là Hội Nhà Giáo yêu nước. Nghe ôn lại truyền thống, ngồi cạnh chị Hồng Diệp, tôi nhớ những ngày gần giải phóng, bất chợt, chị T xuất hiện trước của nhà tôi, cứ như là giấc mơ... Sau đó, ba tôi và tôi đều là "người của chị" nhưng hai cha con không biết nhau. Và đến bây giờ, tôi mới biết, ba chính là người đã đọc lời kêu gọi giáo chức trên đài phát thanh Saigon những ngày ấy. Và cũng may là người ta còn nhớ để nhắc đến ba tôi. Ao ước nghe được lời kêu gọi được chính ba (một trí thức yêu nước đã suốt đời sống vì lý tưởng) đọc, để rồi... những năm cuối đờicũng chỉ như một nỗi buồn tàn thu!

Cũng có nhắc đến đội ngũ Trưởng ban điều hành đã tiếp quản các trường phổ thông, trong đó, có chị Diệp và tôi. Tôi còn nhớ, tôi được phân công về trường Nguyễn Bỉnh Khiêm vì lúc đó, tôi đang mang thai mà trường này gần nhà tôi. Ngày hai buổi, tôi đi bộ đến trường, thỉnh thoảng, lại vác bụng bầu, cuốc bộ lên Mạc Đỉnh Chi, trụ sở Hội Nhà giáo yêu nước để họp. Chẳng thể nào kể lại hết những lo âu của tôi khi tôi chỉ mới 23 tuổi, tốt nghiệp ĐH cách đó 1 năm, chưa hề có kinh nghiệm mà phải quản lý một đội ngũ thầy cô giáo, đa phần là những người lớn tuổi. Trong các buổi họp và học chính trị mà tôi là người điều khiển, thỉnh thoảng, tôi nghe có tiếng xì xầm: "Cô Việt Cộng này trẻ quá!". Ấy vậy mà tôi cũng làm tròn nhiệm vụ cho đến khi tôi về Mỹ Tho nghỉ hộ sản.

Chỉ mới mấy ngày thôi, chưa đầy một tuần, tôi đã có niềm vui như trẻ thơ khi thả hồn trên sông nước, chú tâm vào nồi bánh tét nghi ngút khói...rồi ray rứt buồn cả trong giấc ngủ bởi những dằn vặt của sống-chết đời thường...rồi nhớ lại một thời, tạm gọi là "thời xa vắng" với những ngậm ngùi...

Những con sóng đời sao cứ mãi lao xao...

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Áo xưa dù nhầu, cũng xin bạc đầu...

Bắt đầu cho entry viết về ngày 17-3 vui vẻ ở Mỹ Tho, tôi bỗng nhớ câu hát của TCS:
"Áo xưa dù nhầu
Cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau..."

Gia Minh đã tổng kết, chúng tôi đã có đến hơn 40 năm "quen" nhau và bây giờ vẫn còn "biết" nhau.

Muốn mời các bạn về nhà ở MT chơi, tôi cũng phải nghĩ cách...Bởi vì, trong nhóm thân hữu Văn Khoa, đã có một số người đi rồi, có nhàm chán không, khi cứ đến nhà tôi rồi...hết. Có căn nhà  (lại là của con trai, chứ không phải của mình!), không lẽ cứ khoe hoài?! Đi du lịch sông nước, dĩ nhiên có người thích (vì chưa đi) nhưng cũng sẽ có bạn nhàm chán...Nghĩ mãi...thôi thì bày ra một sinh nhật, mà cũng có sinh nhật 20-3 của đức lang quân, người chỉ biết tổ chức sinh nhật cho người khác chứ không thích tổ chức cho mình. Đã nhiều lấn, các con muốn mừng sinh nhật (đặc biệt, năm 2011 khi tròn 60 tuổi) đều bị "bàn ra" một cách quyết liệt nên ai cũng mất hứng, không đá động đến nữa.

Tháng 3 năm nay, sau khi chuẩn bị mọi thứ gần như hoàn tất, tôi "trình kế hoạch" và dĩ nhiên đã được phê duyệt, bởi vì không thể có phương án khác!

Tôi không thể đếm nổi những chuyến thăm các cồn ở Tiền Giang nhưng đi với những người chưa biết thì cũng có hứng thú khác!

Đoạn chèo xuồng trên sông ai cũng thích (trừ em MM!), GM ham chèo và đã học rất nhiệt tình, xuồng không quay vì đã có 2 người ở 2 mũi đỡ nên em ất rất tự tin! Trong bóng mát của những rặng dừa, tôi ngậm ngùi nhớ chuyến đi năm xưa, chúng tôi cũng tung tăng thế này. Vậy mà trong chuyến đi này đã thiếu anh Trần Luyến (Năm Luận) và Huỳnh Ngọc Hội. Rồi mai ngày...

Đến bữa trưa là lúc tôi băn khoăn vì không biết các bạn có thưởng thức được những món mà theo tôi là...đặc sản không? Nhất là cái món kiểm mà tôi vẫn gọi theo tiếng miền Nam của bà nội là "bí hầm dừa" (trong chùa mới gọi là kiểm). Bất ngờ là ai cũng ngon miệng, MM xin tô cơm rồi ăn ngon lành. Cách ăn của em làm tôi nhớ bà nội vì bà ăn như vậy, còn tôi thì có thể ăn được liền 1 lúc 2 chén nhưng không thể ăn chung với cơm!

Sau bữa trưa, các bạn muốn đi chợ MT. Thú thật, từ khi chợ được xây cất lại, cũng mấy năm rồi, tôi cũng chưa từng ra đây, may mà có các bạn yêu cầu thì tôi mới biết chợ MT bây giờ khang trang và có vẻ là trung tâm mua sắm!
Xuống hàng bán trái cây, có một em kêu rất to: "Chị Thúy, mua giùm em đi". À, ngày trước, tôi vẫn thường mua trái cây của em. Xa mà vẫn gần.

Gặp lại người bán xôi sầu riêng, quả thật là tôi rất mừng.
Một quãng đời cơ cực của nhũng năm 80-90 bỗng hiện về rõ mồn một. Hồi đó, gia đình tôi ở trong căn nhà lợp tôn trong dãy nhà tập thể của MTTQ, mỗi lần gánh xôi này "có mặt" là rộn ràng. Các con đều rất thích ăn xôi nhưng không phải lần nào cũng được ăn. Xôi màu vàng ươm, thơm phức mùi sầu riêng mà lần nào mua, con gái tôi cũngnăn nỉ để được thêm một chút sầu riêng, xôi được cuốn trong miếng bánh phồng rất khéo, nếu có hột nếp nào rớt lại trên lá thì cũng được liếm sạch! Một gói xôi bán 100đ, 200 rồi cuối cùng là 500đ. Sau này, khi đã về sống ở SG, thỉnh thoảng con tôi cũng nhắc xôi sầu riêng. Hôm nay, nhất định phải mua cho mọi người thưởng thức..nhưng tiếc vì không mua nhiều, sợ món buổi chiều của ông chủ nhà bị ế! Tôi đem về cho con gái một gói, con gái nói: "Hèn chi, nãy giờ con nghe trong nhà mình có mùi quen quen!". Đúng, cái mùi mà mấy chục năm trước, có khi con thèm nhưng mẹ không có tiền mua, vì ăn xôi cũng là "sang", vì chị bán xôi chỉ bán buổi chiều mà không phải ngày nào tôi cũng có "quà xế" cho các con.

Bữa "tiệc" sinh nhật diễn ra lúc 5g chiều, nói tiệc chứ thật ra, chỉ có 1 món ăn mà Xuân Hương thì nói gà ri (vì thấy màu đen), chị Diệp thì nói thịt vịt! Chủ nhà buộc phải thanh minh và giới thiệu đây là gà nòi hầm sả (bảo đảm không có ở các nhà hàng ở SG). Người có sinh nhật rất vui vẻ nhận quà và cụng ly với mọi người, đặc biệt đối ẩm cùng MM rất ăn ý.

Chị Diệp cứ khẳng định "anh" là "rể Văn Khoa" trong khi anh tức lý cãi lại: người Văn Khoa chứ sao mà rể? Tui là Phó Chủ tịch Nhóm Việt Hán mà, anh Nam là Chủ tịch! Ôi, chuyện bây giờ mới...nhớ nha! Cái người thân thiết này (tạm gọi như vậy) cũng quên mất, chỉ nhớ, cái đuôi đã từng...bị từ chối và nhớ những bài thơ...chứ không có nhớ chức vụ gì hết!

Chúng tôi vui, những người bạn cũ và mới, những người bạn của những người bạn đều rất vui.

Trong những áng mây mù, vẫn có vầng trăng...

"Áo xưa dù nhầu
Vẫn xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau..."

Chúng tôi vẫn mãi mãi có nhau trong cuộc đời cho dẫu có đi đâu, về đâu, có những lúc tưởng chừng đã mất nhau....
 
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Tản mạn

Sáng sớm ngày 8-3: nhận vài tin nhắn chúc mừng, thật lòng, không có cảm xúc bởi vì...chúng mình (phận phụ nữ) chúc nhau cho đỡ buồn! Mà thật ra, với mình, ngày này cũng chẳng có gì là quan trọng!
Nhớ những năm xa xưa lắm rồi, khi mọi phương tiện truyền thông không hiện đại như bây giờ, chồng đi học ở Hà Nội, có một 8-3, đã nhận được quyển tiểu thuyết "Gánh vác" rồi năm sau đó là một nhánh đào được ép khô gửi qua đường bưu điện. Hiểu, hiểu lắm tấm lòng của người đang xa vợ con...

9g có hẹn ở BV ND GD để tìm người nuôi Ngọc. Từ khi ba mất, chưa lần nào trở lại BV này, sợ lắm, từng dãy lầu, từng câu chuyện xót đau.
Ngập ngừng bước lên lầu 2, đã gặp em một lần, hôm nay, dĩ nhiên, tình trạng tồi tệ hơn dù em vẫn tỉnh táo. Đã nghe BS giải thích nhiều lần đến...thuộc lòng bệnh trạng cũng như cách xử lý, mỗi người đã có một số phận, không dám nói gì nhiều với em, chỉ biết động viên và nuốt nước mắt vào trong khi nghĩ đến bà mẹ già của em và một Ngọc của 1 tuần trước đây...
Về trường, có một giỏ hoa to và đẹp của 1 nam NV phòng KT tặng, cám ơn K, em vẫn luôn rất lịch sự với cô cũng như mọi người. Vào inbox, trả lời mail quan trọng rồi lang thang vào blog, hôm nay là ngày của...mình mà, thong thả một chút! Đọc entry "Những người phụ nữ không có 8-3" của Hà, xót lòng. Lại nhớ bài báo viết về  "Người mẹ 7 tuổi", hình như dịp 8-3- 2011. Lúc ấy, đã thảng thốt nghĩ rằng: không lẽ mới 7 tuổi mà đã làm mẹ? Sự thật thì mẹ mất, cô bé ấy địu em, một mình nuôi em, sau đó, cho em đi học cùng, hai chị em thật bụ bẫm, dễ thương như hai bông hoa nhỏ...Còn biết bao nghịch cảnh nữa?????

Buổi trưa, được nhà hàng Vatel mời một buổi trưa sang trọng theo cung cách phục vụ cho Hoàng gia Pháp.Chờ dọn thức ăn, rồi nhâm nhi, tếu táo cùng mọi người. Hình như chẳng có gì để tận hưởng, đầu óc rỗng không bởi vì mình cũng rỗng tuếch!

Buổi tối, về ngang đường Nguyễn Văn Cừ, lại thấy đôi vợ chồng đầu bạc ngồi bán hoa...Có lẽ ông sẽ tặng bà quà 8-3 với những bó hoa còn sót lại...

Sáng sớm nay, đọc entry viết về đàn ông của Gió, bạn tổng kết hay lắm, các comment cũng thật độc đáo.

Hết rồi ngày 8-3 và hương vị 8-3.
Trong tôi không còn là những xôn xao, cũng chẳng có chút suy nghĩ về đàn ông, họ là những động vật, là những con người như bao con người thôi. Không có chi phải bận lòng vì họ có là ai thì sóng đời vẫn cứ...lao xao...
.
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

Những bó hoa "tình nhân"

Mỗi ngày tôi nhiều lượt đi qua đường Nguyễn Văn Cừ nên có dịp thấy con đường này (đoạn đường trường ĐH Khoa học tự nhiên) rộn ràng hoa và quà trong những ngày lễ.
Chiều 13-2 và sáng 14-2 đã bắt đầu có những chàng trai, cô gái thanh xuân (tôi đoán là sinh viên) bày hoa ra lề đường, đủ loại (hoa tươi, hoa khô, hoa vải, hoa giấy) và có cả thú nhồi bông nữa...
19g ngày 14-2, trên đường về nhà, tội hơi giật mình vì xe kẹt từ rạp Thăng Long (Cao Thắng) đến Nguyễn Thị Minh Khai, dài đến Nguyễn Văn Cừ...bởi dòng người...Valentine! Với tay nghề chạy xe ở trình độ thấp của mình, tôi không thể mang máy theo để chụp hình, ghi nhận khoảnh khắc này.
Có một em gái nài nỉ: "Anh mua giùm em đi, em bán tới nửa đêm luôn đó, nếu không, em lỗ vốn!!!", vậy mà người...không định mua hay chưa muốn mua vẫn đi thẳng! Trong những cô gái, chàng trai ấy lại có cả "đôi tình già" với hai mái đầu bạc cũng bán hoa. Tôi tò mò nhìn ngắm kỹ một chút thì thấy còn 3 bó (hình như không phải hoa tươi), lạy trời, nếu chỉ có 3 bó (không còn cất ở chỗ nào khác) thì có thể về trước 22g! "Đôi ta yêu nhau, có...3 bó hoa làm chứng!".
Trước đây, ở VN không có ngày Valnetine nhưng chúng tôi vẫn có những tình yêu đôi lứa tuyệt vời, vẫn có những ân nghĩa vợ chồng sâu nặng. Giờ đây, các bạn trẻ vui với ngày Lễ tình nhân cũng không có gì đáng trách nhưng "đường hoa Nguyễn Văn Cừ" tối nay với những cảnh đời trái ngang khiến tôi chạnh lòng.
Với tôi, khi mới biết ngày 14-2, tôi đã viết những dòng thơ:
        Ngày Lễ tình nhân
        Cùng những môi hôn
        Cùng lời hẹn ước
        Tôi ngẫm lại mình
        Những mối tình qua
        Xót xa, hụt hẫng...
        Đã có bao giờ
        Sao tôi sợ mất?!
Vậy mà, những năm sau đó, đến ngày 14-2, cũng có chút đợi chờ, lòng cũng xao xuyến. Năm tôi đi Trung Quốc, về đến VN, 2g sáng ngày 14-2, mở điện thoại thì nhận ngay tin nhắn đã được gửi trước đó, vì muốn khi đến VN là tôi nhận được ngay.
"Sống trong đời sống cần có tấm lòng..." cho dẫu là ngày tháng nào trong năm, khoảnh khắc nào trong cuộc đời, tôi vẫn luôn đón nhận những tấm lòng bằng nhịp đập của chính trái tim mình.
Sáng sớm nay, tôi đọc "Dâu Tây nghĩ về Valentine Việt Nam" trên VnExpress, tôi thích bài viết này.
Hôm nay, đã qua rồi ngày Valentine!
 
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Còn nợ ba

Ngày mai, 11 tháng giêng là giỗ lần thứ tư của ba.

Những ngày cuối đời của ba vẫn còn nguyên trong trí nhớ và tôi cũng mới chiêm bao thấy ba tối hôm kia. Cứ gần ngày giỗ của bà nội, ba má, tôi đều nằm mơ như vậy, vui vì được gặp người thân yêu nhưng rồi cũng ngậm ngìu, xót xa.

Sáng nay, Tú Vân, gọi điện nhờ thắp cho ba nén nhang. 3 năm rồi, em vẫn nhớ ngày giỗ ba dù chẳng họ hàng thân thích gì. Em là người giúp việc tôi đã thuê ngay trong bệnh viện với đầy may rủi bởi vì tôi chưa hề biết Vân. Vậy mà em đã cùng tôi chăm sóc ba hơn 1 tháng trời, cho đến ngày ba nhắm mắt. Đắng, cay, em sẻ chia với tôi hơn cả người ruột thịt. Vân nói thương tôi vì thấy tôi tận tụy chăm sóc ba, buổi sáng, em đi nhận cháo từ thiện rồi hai chị em cùng ăn qua quýt cho xong. Em ái ngại, nhưng với tôi, hễ em ăn được thì tôi cũng ăn được. Mấy ngày Tết, giữ đúng lời hứa, em không về quê ăn Tết để kề cận bên một bệnh nhân đã hôn mê sâu mà bệnh viện cho xuất viện chiều 23 Tết vì đã bó tay!
Ban đêm em thức, ban ngày là ca trực của tôi, Vân thích xem phim nên hai chị em thường xem phim và trò chuyện để giết thời gian. Những ngày...không có Tết rồi cũng qua, ba tôi vẫn tiếp tục mệt nhọc, đau đớn...

Đến sáng mồng 9, tôi vẫn nhớ như in giọng Vân vui mừng khi tôi vừa đến: "ông tỉnh rồi, mới nói chuyện với chị hai đó". Tôi không thể tin nhưng cũng bước vội vào nhà, quả thật, ba tôi đã mở mắt, kêu đúng tên tôi. Nước mắt tôi trào ra, tim thắt lại, bây giờ thì tôi hiểu thế nào là "hồi dương". Tôi gọi em trai mua vé máy bay về gấp, rồi cho ba nói chuyện với em, em hẹn: "ba ráng chờ con nha ba", tận phương trờ xa xôi, em tôi vẫn nghe ba "ừ". Ngày đó, Vân ca "Dạ cổ hoài lang" cho ba tôi nghe, ba nghe chăm chú, còn nhịp tay, tỏ vè rất thích. Tôi hỏi: "Vân ca hay quá, ba cho mấy điểm?". Chúng tôi rất ngạc nhiên khi ba trả lời rành mạch: "9 điểm thôi, hồi nãy có rớt một nhịp!". Vân chịu thua luôn!

Đến trưa mồng 10, khi mọi người đến gần đông đủ, ba nắm tay từng người rồi tiếp tục nhắm mắt, xế chiều, con trai tôi đến, không còn được nghe ông ngoại nói mà ông chỉ nắm tay không buông. Đêm đó, chị tôi, con trai, tôi và Vân cùng thức. Mãi đến 3g sáng, ba tôi còn rên và đột nhiên nói với hai chị em tôi: "Đau quá, ba chịu không nổi con ơi!". Chúng tôi đau đớn nhưng không biết cách nào giải thoát cho ba, tôi thầm van vái má rước ba cho ba được thanh thản. Ba nằm với tư thế thẳng, có vẻ thanh thản hơn mọi ngày nhưng tôi biết ba vẫn đang đau đớn lắm.

Gần 10g mồng 11, chị tôi vừa ra khỏi nhà, đi đổi vé may bay, dời ngày bảo vệ Luận văn TS thì ba thở hắt ra rồi bỏ chúng tôi vĩnh viễn. Cũng như má, trong 3 người con, chỉ có tôi, 2 lần chứng kiến trọn vẹn giờ phút ba má ra đi. Điếu văn tôi đã viết cách đó mấy ngày nên lúc đó, tôi bình tĩnh để sắp xếp mọi việc và Vân cũng giúp tôi rất nhiều. Em ở lại suốt đám tang, đưa ba tôi về quê xong, em mới nghỉ hẳn.

4 năm rồi, tôi vẫn còn nợ ba. Ba mong muốn được có một hồi ký vì cuộc đời của ba, quả thật, rất đáng được ghi lại. Tôi cũng đã nhờ người có chuyên môn thực hiện hồi ký, tiếp xúc, tìm tư liệu, phỏng vấn, ghi âm...Công việc kết thúc mấy tháng sau thì ba bệnh nặng. Mãi đến khi nằm trong BV, ba vẫn nhắc tôi về hồi ký. Bản thân, tôi chưa tự tin để viết về ba vì nhiều lý do. Tôi cứ hẹn và...hẹn, có một lần ba nói: "không sao, con nhiều công việc, thì cứ từ từ làm, khi nào ba 100 tuổi rồi xuất bản cũng được".
Ba lạc quan đến như vậy mà sao...vẫn không thoát được qui luật của trời đất?!

Hồi ký ấy, chẳng biết khi nào chị em tôi mới thực hiện? Hằng đêm, thắp nhang cho ba, tôi vẫn nhớ...

Ba ơi, con còn nợ ba....Con xin tạ tội.
 
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

Ngày xuân đã qua...

Sẽ đi làm lại ngày hôm nay, thức sớm, tưới lan như mọi ngày, vươn vai một cái, hít thở khí trời, năm mới của những ngày lại vất vả bắt đầu rồi. Ở đâu rồi cũng sẽ có niềm vui.
Ghi nhanh những ngày Tết đã qua...

Tối 28, đưa con gái ra sân ga. hai vợ chồng không mua được vé máy bay nên đành đi tàu lửa. Cũng bới vấn nạn: trước Tết, nhiều tháng thì trả lời "chưa bán vé", sau đó thì thông tin "hết vé lâu rồi!!!". Nghe theo lời "xúi biểu" của ông nội Miki mua vé chui của nhân viên nên ông bà ngoại muốn...đứng tim! Vì mãi đến khi tàu bắt đầu chạy các con mới được lên tàu, Miki vừa tạm biệt ông bà ngoại vừa mếu máo, bởi vì ông bà không đi cùng, thương quá! Khoảng 30p sau, con mới gọi điện báo là đã vào phòng riêng, chỉ có 1 giường nhưng có còn hơn không! Ngay sau đó, về MT, thấm mệt nhưng về đến nhà, thấy bông hoa rực rỡ, mọi thứ đã được chuẩn bị khá chu đáo.

Tết năm nay, ngoài những thông tục, có thêm vài điểm "nhấn" đáng nhớ.

Tối mồng 1 , nhận được ĐT của thầy Hữu, người đã cưu mang chúng tôi những ngày trước 30-4 khi tôi đang mang thai Thắng, chồng thì tất bật với bao nhiêu việc. Tôi đã sống trong gia đình đó trong nhiều ngày, được thầy cô yêu quí, chăm sóc tôi, các cháu luôn quấn quýt với tôi. Vậy mà, nhiều năm sau đó, khi thầy cô đã chuyển về SG, rồi tôi cũng về SG, tôi không hay biết và không hề đến thăm. Mãi đến khi, tình cờ, tôi biết số ĐT, có gọi, nói chuyện với thầy khá lâu, sau đó, mất ĐT, tôi chưa kịp đến thăm và cũng không tìm lại được số ĐT của thầy. Tối nay, thầy đã nói chuyện lâu, thật lâu,để trải lòng, để khẳng định, thầy cô vẫn nhớ đến chúng tôi, không một lời phiền trách. Tôi sốt ruột vì thầy phải trả tiền nhiều, thầy cười khề khà: không sao, thầy có tiền để lo mấy vụ này mà!!! Gia đình thầy có nhiều biến động mà tôi không hay biết: hai cháu sinh đôi (1 trai, 1 gái) mà ngày xưa tôi yêu quí, thân thiết biết bao, đã sống với thầy cô gần 40 năm rồi cũng đã qua đời...Hai năm thầy không giao dịch với bất kỳ ai...Xót lòng, nghĩ sao mình vô tâm, đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ. Sống trong đòi sống, cần có một tấm lòng...tôi đã chẳng có, vậy mà cứ nghĩ mình là người có tâm...

Trên đường về Ba Tri, tôi ghé thăm Thu Nhân và "cọp anh"! Cuộc hạnh ngộ đầu năm khiến tôi vui cho đến...bây giờ, bởi vì, trong chúng tôi, chỉ có tôi gặp được TN (người bạn mà chúng tôi vô cùng yêu quý) để chúc Tết. Nhà bạn khang trang hơn, đẹp hơn nữa so với lần tôi đến cách đây cũng cả 10 năm! Chúng tôi mà đã "vào bàn" thì chẳng biết khi nào mới nói hết chuyện nhưng quỹ thời gian không cho phép, 10g bạn đi về quê và thế là tôi rút quân sớm, tiếc nà vui!

Tôi tiếp tục "lên đường" để về viếng mộ ông bà nội và ba má, một mình với khói hương mà...nhớ những chuyện đời xưa, đau nhoi nhói, con về đây rồi...Mừng tuổi, chúc thọ cho chú bảy, chạnh lòng, năm nay, chú già đi nhiều, bệnh cũng nhiều hơn, mất dần phong độ...có khi nào...Tôi nhắc các em chụp hình với chú và thoáng chút lo âu. Với tôi, chú là cha.

Tình cờ, đi chúc Tết Tuấn và Thanh (người hàng xóm), tôi gặp vợ chồng Tuyết, người bạn thuở nghèo khó ở MT. Giờ bạn cũng hưu trí, sung túc hơn xưa nhiều, câu chuyện nói mãi không dứt, tôi hỏi thăm nhiều bạn bè cũ, kẻ còn người đã đi xa, đúng là qui luật của thời gian và sức khỏe.

Trở lên SG sáng mồng 6, nhìn đám rau, vẫn xanh tốt, 3 chậu lan nở trước Tết vẫn..."còn xuân", mừng quá, ghi hình ngay!
Chiều, chị tôi và tôi đi thăm cô Danh, là cô giáo dạy chúng tôi năm lớp 3. Có duyên may vì Khương (cháu nội của cô) hiện là GV của trường nên từ trước Tết, Khương đã hẹn sẽ đưa chúng tôi đi thăm cô. Tôi đã chuẩn bị tinh thần: năm nay cô đã yếu nhiều, so với lần trước, khi tôi đến, cô đã bị tai biến và đi xe lăn, vậy mà tôi vẫn bất ngờ. Nay cô nằm một chỗ, tay chân co quắp, mắt không còn tinh anh, nhưng nhìn một lúc, cô vẫn nhớ và phân biệt được chị em tôi, cô cười suốt mà nước mắt tôi chảy dài...Cô còn hỏi thăm em trai tôi nữa, cô không hay ba tôi đã mất...Cô lì xì cho chị em tôi, tôi sẽ giữ bao lì xì này, nhưng năm sau, không biết có còn gặp lại...

Có mối quan hệ nào đó, như là đang được thiết lập lại, tôi có đủ sức để giữ không, hay tất cả rồi cũng sẽ thành...hoài niệm cho một lần đến...?

Ngày xuân đã qua, năm nay là năm tuổi (sợ không?), việc gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi!

Khai bút đầu năm, tuy hơi muộn, tôi nhớ về những ngày xuân mà theo tôi là có ý nghĩa hơn những năm qua...

Sống trong đời sống cần có những tấm lòng....để biết nghĩ suy....tôi phải luôn tự nhắc nhớ điều này


Đọc tiếp ...