Khi vào Đại Học Văn Khoa, tôi học chứng chỉ Văn chương Việt hán (theo sở thích từ khi còn rất nhỏ) và tôi vô cùng khổ sở với việc học chữ Hán. Những bộ..., những nét...ôi, sao mà khó nhớ! Vốn rất siêng năng, tôi cứ mày mò tập từng nét, viết đầy hết các trang giấy, lật ngược, lật xuôi đủ các chiều và dần dần rồi cũng quen.
Ngoài giờ học trên lớp, tôi rất chăm chỉ đến Thư viện trường, chọn một góc quen thuộc và lại..vẽ, vẽ hay viết nhỉ!? Chỉ biết rằng tôi đến Thư viện mỗi ngày và ngồi vào đúng chỗ... "của mình". Cho đến một ngày, ôm cặp sách bước vào, thẳng tiến, nhưng có ai đã ngồi chỗ đó rồi! Một ánh mắt ngước nhìn, một nụ cười thân thiện: "Em vẫn ngồi chỗ này phải không? Anh biết rồi, em ngồi xuống đi, anh đến giờ học!". Lạ thật, đã biết người ta hay ngồi sao còn "giành"? Hình như tôi có lí nhí "cám ơn", lòng nhẹ nhàng vì không mất góc khuất thân yêu.
Ngày hôm sau và nhiều ngày sau nữa, tôi vẫn thấy người ấy ngồi loanh quanh đâu đó và hình như đã quan sát tôi rất kỹ. tôi chẳng bận lòng bởi, với tôi, lúc ấy, những con chữ rắc rối kia quan trọng hơn. dần dần, tôi quen với việc viết chữ Hán và đã chép được cả bài thơ. Quả thật, đọc và nhớ chữ Hán dễ hơn viết nhiều. "Em viết đẹp rồi đó, anh bày cho nè, em phải cầm cây viết như vầy...".
Kể ra, người ta cũng hay hơn mình, tôi muốn hỏi: Anh học năm thứ mấy, chứng chỉ gì, nhưng rồi... cứ lặng yên, nhìn người ta "múa" chữ Hán, trong khi tôi chậm chạp, mày mò từng nét. "Em, sửa cây viết lại, cầm thẳng đứng như em, khó viết lắm!". Tôi lì lợm: "Cầm quen rồi, sửa lại làm sao mà viết?". Anh vẫn nhẹ nhàng: "Đừng bướng em, nhìn tay anh nè". Lớn lối quá nhỉ, tôi đã bực, định không nhìn, nhưng hợi...tiếc, vì quả thật, người ta viết đẹp hơn mình!
Cũng không biết từ tháng, năm nào, 10 lượt tôi vào thư viện là đến 8 lượt tôi gặp người ấy. Có khi là ngồi cạnh bên nhưng bài của ai nấy học, có khi là ngồi góa khác mà vẫn "điều khiển từ xa."
Cho đến một ngày, tôi bỗng nghe có mùi hương là lạ, nhẹ nhàng khi người ấy ngồi xuống cạnh tôi. Một đóa Ngọc Lan còn tươi nguyên được lấy ra rừ túi áo: "Tặng em, mỗi ngày anh sẽ hái cho em khi anh thức dậy, chỗ anh ở trọ, cócây Ngọc Lan nhiều hoa lắm."

Rồi như thói quen, ngày nào tôi và anh cũng gặp nhau và ngày nào tôi cũng có một bông rồi hai bông Ngọc Lan. Trong tập sách của tôi, lúc nào cũng có hương Ngọc Lan. Những bông hoa khô, tôi để trong một cái túi, treo ở bàn học. Có lần anh đột ngột hỏi: "Em có để dành hoa khô không? Nhiều chưa em?". Những câu chuyện giữa anh và tôi không đầu, không cuối, tôi không biết gọi đó là tình anh em hay tình yêu? Nếu vài ngày không gặp, tôi thì nhớ hương Ngọc Lan vì hoa đã khô mà chưa có hoa mới nên tập sách không thơm tho, còn anh...anh đến tận lớp tìm tôi để chỉ nghe tôi hỏi: "Hoa Ngọc Lan của em đâu?". Và có lẽ, hoa...quý hơn người!
Năm ấy, anh đang học "Văn chương Anh" là một trong những chứng chỉ "khó nuốt" của Đại học Văn Khoa thời đó. Anh không vượt qua nổi kỳ thi, lệnh động viên đang chờ. Anh buồn buồn nói với tôi: "Từ khi vào học, anh chưa rớt chứng chỉ nào hết!". Tôi còn quá ngây thơ để nghĩ rằng, có tôi, có những bông hoa hái vào sáng sớm, nhẹ nhàng để khi trao tặng, hoa còn tươi nguyên, có những bài thơ chữ Hán đã chăm chút cho tôi và còn...nhiều...nhiều nữa nên kết quả học mới như thế này...
Lần cuối, gặp nhau trong Thư viện, anh đã tặng cho tôi cả một cành Ngọc Lan chứ không phải chỉ một bông. Tôi còn nhớ rõ: cành có lá, có hai hoa và một nụ chưa kịp nở. Vì là một cành hoa nên không thể để trong túi áo được và tôi cũng đã không hỏi anh làm sao để giữ gìn và trao tặng tôi một cành hoa xinh tươi đến như thế này? Anh hỏi: "Em có biết vì sao hôm nay, anh hái cho em hai bông hoa nở đẹp và nụ hoa bé xíu không?". "Em không biết nhưng em thích vì nó rất đẹp, rất dễ thương". "Em thích thật không?". Ánh nhìn bỗng tha thiết hơn, tôi không thể hiện một chút cảm thông nào mà lại vô tư, nói sang chuyện khác....
Rồi anh nhập ngũ, tôi vẫn vào Thư viện học nhưng vĩnh viễn không còn có hương Ngọc Lan vây quanh. Những đóa hoa héo khô, thành màu nâu rồi đen sẫm, vẫn ngủ yên trong cái túi trên bàn học của tôi, nhánh hoa được tôi ép vào nhật ký. tôi có chút hụt hẫng và hương Ngọc Lan thỉnh thoảng về trong mơ nhưng tôi vẫn chăm chỉ học và học...như con mọt sách.
Sau thời gian huấn luyện ở Thủ Đức, anh có về tìm tôi để giải thích về hai bông hoa và một nụ hoa bé xíu. Cuộc sống của anh giờ bấp bênh, anh không muốn ràng buộc em. Anh cũng không còn ở trọ chỗ nhà có cây Ngọc Lan nữa nên hôm nay, không có hoa tặng em. Đó là tình yêu đầu đời của tôi hay là thứ tình cảm gì, tôi thật sự không hiểu. Chỉ biết rằng, chúng tôi sẽ không thể gặp nhau ở cuối con đường hay một điểm hẹn nào đó. Nhiều lần, anh có đến nhà tìm tôi khi về phép, nhưng tôi đã cẩn thận dặn chị giúp việc nói là tôi đi học. Đứng trên dãy lần Văn Khoa, nhìn xuống sân chiều thứ bảy, thấy chiếc xe Honda đỏ của anh là tôi đi lối khác hoặc ở lì trong lớp cho đến gần tối.
Năm 1972, đúng ngày sinh nhật của tôi thì người ấy lại xuất hiện, không đến nhà tôi một mình mà đi cùng cô em gái, trên tay,cầm món quà nhỏ. Tôi đoán là sách vì anh rất hay tặng sách cho tôi. Quá nghiệt ngã, khi ngay hôm ấy, ngày sinh nhật lần thứ 20 của tôi cũng chính là ngày đưa tang má của tôi. Thấy gia đình như vậy, anh và em gái không chúc mừng sinh nhật cũng không gửi quà. Hương Ngọc lan nhạt nhòa theo năm tháng nhưng vẫn còn trong ký ức của tôi....
Đến năm 1977, khi tôi đang chơi trong sân nhà cùng con gái thì...có bóng ai bước ngang qua đường, bỗng dừng lại...dày dạn, tiều tụy hơn, điều không thay đổi là ánh nhìn: "Phải em không?". Tôi xúc động, bàng hoàng đến nghẹn lời, chưa trả lời anh thì, đúng lúc đó, con tôi quấy khóc, tôi bế con lên, vội vã như kẻ trốn chạy: "Anh nhìn nếu đúng là em thì..là...em!". Hỏi thăm thêm vài câu xã giao nữa rồi anh đi, tôi chưa gặp lại lần nào nữa. Tôi nghĩ, có thể anh không còn ở Việt Nam và ngược xuôi nơi đâu, còn sống hay đã chết, tôi không biết.
Mãi cho đến bây giờ, trong sân nhà tôi, trồng nhiều loại cây và tất cả đều có hoa đẹp, riêng cây Ngọc Lan...vẫn chỉ có lá! Hương Ngọc Lan nhà ai, hương Ngọc Lan tình cờ thoảng qua, chưa bao giờ làm tôi đủ sức ngất ngây như những đóa Ngọc Lan của ngày nào.
16-4-2011
Đọc tiếp ...
Ngoài giờ học trên lớp, tôi rất chăm chỉ đến Thư viện trường, chọn một góc quen thuộc và lại..vẽ, vẽ hay viết nhỉ!? Chỉ biết rằng tôi đến Thư viện mỗi ngày và ngồi vào đúng chỗ... "của mình". Cho đến một ngày, ôm cặp sách bước vào, thẳng tiến, nhưng có ai đã ngồi chỗ đó rồi! Một ánh mắt ngước nhìn, một nụ cười thân thiện: "Em vẫn ngồi chỗ này phải không? Anh biết rồi, em ngồi xuống đi, anh đến giờ học!". Lạ thật, đã biết người ta hay ngồi sao còn "giành"? Hình như tôi có lí nhí "cám ơn", lòng nhẹ nhàng vì không mất góc khuất thân yêu.
Ngày hôm sau và nhiều ngày sau nữa, tôi vẫn thấy người ấy ngồi loanh quanh đâu đó và hình như đã quan sát tôi rất kỹ. tôi chẳng bận lòng bởi, với tôi, lúc ấy, những con chữ rắc rối kia quan trọng hơn. dần dần, tôi quen với việc viết chữ Hán và đã chép được cả bài thơ. Quả thật, đọc và nhớ chữ Hán dễ hơn viết nhiều. "Em viết đẹp rồi đó, anh bày cho nè, em phải cầm cây viết như vầy...".
Kể ra, người ta cũng hay hơn mình, tôi muốn hỏi: Anh học năm thứ mấy, chứng chỉ gì, nhưng rồi... cứ lặng yên, nhìn người ta "múa" chữ Hán, trong khi tôi chậm chạp, mày mò từng nét. "Em, sửa cây viết lại, cầm thẳng đứng như em, khó viết lắm!". Tôi lì lợm: "Cầm quen rồi, sửa lại làm sao mà viết?". Anh vẫn nhẹ nhàng: "Đừng bướng em, nhìn tay anh nè". Lớn lối quá nhỉ, tôi đã bực, định không nhìn, nhưng hợi...tiếc, vì quả thật, người ta viết đẹp hơn mình!
Cũng không biết từ tháng, năm nào, 10 lượt tôi vào thư viện là đến 8 lượt tôi gặp người ấy. Có khi là ngồi cạnh bên nhưng bài của ai nấy học, có khi là ngồi góa khác mà vẫn "điều khiển từ xa."
Cho đến một ngày, tôi bỗng nghe có mùi hương là lạ, nhẹ nhàng khi người ấy ngồi xuống cạnh tôi. Một đóa Ngọc Lan còn tươi nguyên được lấy ra rừ túi áo: "Tặng em, mỗi ngày anh sẽ hái cho em khi anh thức dậy, chỗ anh ở trọ, cócây Ngọc Lan nhiều hoa lắm."

Rồi như thói quen, ngày nào tôi và anh cũng gặp nhau và ngày nào tôi cũng có một bông rồi hai bông Ngọc Lan. Trong tập sách của tôi, lúc nào cũng có hương Ngọc Lan. Những bông hoa khô, tôi để trong một cái túi, treo ở bàn học. Có lần anh đột ngột hỏi: "Em có để dành hoa khô không? Nhiều chưa em?". Những câu chuyện giữa anh và tôi không đầu, không cuối, tôi không biết gọi đó là tình anh em hay tình yêu? Nếu vài ngày không gặp, tôi thì nhớ hương Ngọc Lan vì hoa đã khô mà chưa có hoa mới nên tập sách không thơm tho, còn anh...anh đến tận lớp tìm tôi để chỉ nghe tôi hỏi: "Hoa Ngọc Lan của em đâu?". Và có lẽ, hoa...quý hơn người!
Năm ấy, anh đang học "Văn chương Anh" là một trong những chứng chỉ "khó nuốt" của Đại học Văn Khoa thời đó. Anh không vượt qua nổi kỳ thi, lệnh động viên đang chờ. Anh buồn buồn nói với tôi: "Từ khi vào học, anh chưa rớt chứng chỉ nào hết!". Tôi còn quá ngây thơ để nghĩ rằng, có tôi, có những bông hoa hái vào sáng sớm, nhẹ nhàng để khi trao tặng, hoa còn tươi nguyên, có những bài thơ chữ Hán đã chăm chút cho tôi và còn...nhiều...nhiều nữa nên kết quả học mới như thế này...
Lần cuối, gặp nhau trong Thư viện, anh đã tặng cho tôi cả một cành Ngọc Lan chứ không phải chỉ một bông. Tôi còn nhớ rõ: cành có lá, có hai hoa và một nụ chưa kịp nở. Vì là một cành hoa nên không thể để trong túi áo được và tôi cũng đã không hỏi anh làm sao để giữ gìn và trao tặng tôi một cành hoa xinh tươi đến như thế này? Anh hỏi: "Em có biết vì sao hôm nay, anh hái cho em hai bông hoa nở đẹp và nụ hoa bé xíu không?". "Em không biết nhưng em thích vì nó rất đẹp, rất dễ thương". "Em thích thật không?". Ánh nhìn bỗng tha thiết hơn, tôi không thể hiện một chút cảm thông nào mà lại vô tư, nói sang chuyện khác....

Rồi anh nhập ngũ, tôi vẫn vào Thư viện học nhưng vĩnh viễn không còn có hương Ngọc Lan vây quanh. Những đóa hoa héo khô, thành màu nâu rồi đen sẫm, vẫn ngủ yên trong cái túi trên bàn học của tôi, nhánh hoa được tôi ép vào nhật ký. tôi có chút hụt hẫng và hương Ngọc Lan thỉnh thoảng về trong mơ nhưng tôi vẫn chăm chỉ học và học...như con mọt sách.
Sau thời gian huấn luyện ở Thủ Đức, anh có về tìm tôi để giải thích về hai bông hoa và một nụ hoa bé xíu. Cuộc sống của anh giờ bấp bênh, anh không muốn ràng buộc em. Anh cũng không còn ở trọ chỗ nhà có cây Ngọc Lan nữa nên hôm nay, không có hoa tặng em. Đó là tình yêu đầu đời của tôi hay là thứ tình cảm gì, tôi thật sự không hiểu. Chỉ biết rằng, chúng tôi sẽ không thể gặp nhau ở cuối con đường hay một điểm hẹn nào đó. Nhiều lần, anh có đến nhà tìm tôi khi về phép, nhưng tôi đã cẩn thận dặn chị giúp việc nói là tôi đi học. Đứng trên dãy lần Văn Khoa, nhìn xuống sân chiều thứ bảy, thấy chiếc xe Honda đỏ của anh là tôi đi lối khác hoặc ở lì trong lớp cho đến gần tối.
Năm 1972, đúng ngày sinh nhật của tôi thì người ấy lại xuất hiện, không đến nhà tôi một mình mà đi cùng cô em gái, trên tay,cầm món quà nhỏ. Tôi đoán là sách vì anh rất hay tặng sách cho tôi. Quá nghiệt ngã, khi ngay hôm ấy, ngày sinh nhật lần thứ 20 của tôi cũng chính là ngày đưa tang má của tôi. Thấy gia đình như vậy, anh và em gái không chúc mừng sinh nhật cũng không gửi quà. Hương Ngọc lan nhạt nhòa theo năm tháng nhưng vẫn còn trong ký ức của tôi....
Đến năm 1977, khi tôi đang chơi trong sân nhà cùng con gái thì...có bóng ai bước ngang qua đường, bỗng dừng lại...dày dạn, tiều tụy hơn, điều không thay đổi là ánh nhìn: "Phải em không?". Tôi xúc động, bàng hoàng đến nghẹn lời, chưa trả lời anh thì, đúng lúc đó, con tôi quấy khóc, tôi bế con lên, vội vã như kẻ trốn chạy: "Anh nhìn nếu đúng là em thì..là...em!". Hỏi thăm thêm vài câu xã giao nữa rồi anh đi, tôi chưa gặp lại lần nào nữa. Tôi nghĩ, có thể anh không còn ở Việt Nam và ngược xuôi nơi đâu, còn sống hay đã chết, tôi không biết.
Mãi cho đến bây giờ, trong sân nhà tôi, trồng nhiều loại cây và tất cả đều có hoa đẹp, riêng cây Ngọc Lan...vẫn chỉ có lá! Hương Ngọc Lan nhà ai, hương Ngọc Lan tình cờ thoảng qua, chưa bao giờ làm tôi đủ sức ngất ngây như những đóa Ngọc Lan của ngày nào.
16-4-2011

