Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

Những ngày không thể quên

Ngày tưởng nhớ ông nội....Từ khi bắt đầu biết nhớ những năm tháng tuổi thơ của mình thì tôi đã không thể quên ngày 25-12 hằng năm.Ba tôi kể rằng ông nội mất trong chiến tranh, không ai nhớ ngày chính xác ngày mà ba tôi cũng không thể về chịu tang ông nội, lúc đó, ông chưa đến 40 tuổi. Ông nội tôi là thầy thuốc Bắc, hiền đức, tận tụy, ông theo đạo Tin Lành. Chính vì vậy, hằng năm, gia đình tôi chọn ngày 25-12 để họp mặt tưởng...
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Trời trở lạnh cho...lòng mình...ấm!

Hai, ba ngày nay, SG hơi lạnh, đêm ngủ ngon, sáng sớm se lạnh, thấy thú vị hơn với những công việc quen thuộc hằng ngày...Mọi công việc liên quan đến kỷ niệm 20 năm xem như kết thúc ngày hôm qua, với BTC và những thành viên có liên quan.Không hiểu có ai "xót thương" mình không mà chỉ nghe toàn những lời khen. Kể cả phim mà với mình...là nỗi ám ảnh kinh hoàng. Kịch bản cũng sửa, dựng phim cả chục lần, sửa đến nỗi thuộc từng chi...
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Khi tôi biết...sảng khoái!

Không hiểu sao tối qua không ngủ được, những chuyện xưa và nay bỗng lũ lượt kéo về, đầy kín...và dĩ nhiên, có vui, có buồn.Đến 24g, vẫn cứ...trắng mắt, đọc báo, mở TV, không có chút hứng thú, sao cái gì cũng vô duyên, nặng nề quá!Thôi, đành tiếp tục nhắm mắt cho...lòng mở toang!Chẳng biết đến khi nào...ngủ quên, 4g00 lại thức, thua rồi!Cố gắng nằm lại giường chứ không mở laptop, đến 5g00, khó chịu quá, lại mở TV, thấy đang...
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

Nhớ anh Tri Chính

Hôm nay, ngày mồng 10 tháng 11 là ngày giỗ của anh Tri Chính, người anh Văn Khoa năm xưa của tôi.Tôi mến mộ anh Tri Chính từ khi còn là độc giả của báo Tuổi Hoa và không ngờ, có một ngày được gặp, làm việc cùng với anh và anh chính là Nguyễn Tri Chính.Anh hiền lành, ít nói, hay cặm cụi làm việc. Anh có đôi mắt sâu với đôi chân mày rậm đến phát...sợ nếu nhìn lâu.Khi tôi bị bắt ở Cảnh sát Quận 1, vì tôi làm báo chung với anh...
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Vẫn còn đó, những tấm lòng

Hôm nay là ngày 20-11, ngày mà những năm còn dạy trường PT thì tôi có hoa đầy giỏ xe, nhà tấp nập phụ huynh, có những tâm tình khiến tôi phải xao lòng vì học trò chia sẻ tình thương dành cho cô với cha mẹ, rồi cha mẹ cũng "thần tượng" cô như học trò...nhưng cũng có những món quà "hàng hiệu" mà tôi vẫn muốn trả lại ngay sau khi nhận bởi phụ huynh tặng nhiều đến nỗi nhầm lẫn tên GV!Rồi những ngày 20-11 ấy cũng trôi qua, tôi về...
Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Có những ước mơ ... chưa chắp cánh

Bây giờ là mùa Thu (cứ tạm gọi như vậy, dù Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng), mưa thưa dần, sáng sớm đã bắt đầu có những cơn gió sang mùa gợi cho ta nhiều nhớ thương, tâm tư lắng đọng.  Năm ấy…Huỳnh Ngọc Hội ra đi mãi mãi vào tháng 10. Hôm nay, tôi xin được nhắc lại những câu chuyện về người bạn vô cùng thân thương ấy.  Trước...
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

Tôi đã gồng người lên...

Hôm nay, là ngày cuối cùng tuổi của tôi còn được bắt đầu bằng số 5... Trong từng ấy năm có mặt trong cuộc đời, đã biết bao lần tôi phải gồng mình lên... Khi má tôi mất, 1 ngày trước khi tôi tròn 20 tuổi, một gia đình đang hạnh phúc bỗng vỡ tan, hình như tôi chưa thật sự trưởng thành mà vẫn phải gồng mình lên, chịu đựng nỗi đau, không...
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Sinh nhật con trai

Dưới đây là entry đã viết cho con trai sinh nhật của con năm 2009.Hôm nay, đọc lại, vẫn còn nguyên cảm xúc. Con sinh ngày 9-9, mẹ ngớ ngẩn, hôm nay là 10-9, vậy mà sáng nay còn cãi với ba: hôm nay mới là ngày 9-9! Thật ra, tối qua mẹ không online, bực mình vì Mul. "làm khó" mẹ, không commnet được cho ai nên online làm gì!?Ba nói đã gọi ĐT cho con, năm nay, không hiểu sao, con có vẻ không vui lắm. Công việc thì không có gì khó...
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Trung Thu

Trung Thu gợi nhớ cho tôi biết bao kỷ niệm.Khi tôi còn nhỏ, Trung Thu là thời điểm tôi rất thích.Một trong những thú vui của tôi không phải là được rước đèn mà là được chơi đền cầy. Vì bình thường, không có đèn cầy để chơi.Tôi hay nài nỉ chú của tôi mua cho đèn đủ màu sắc, tôi tỉ mỉ dùng móng tay để khắc trên thân đèn cầy những hoa văn khác nhau. Tôi có thể mất nhiều giờ đồng hồ để làm công việc này và dĩ nhiên ba má tôi không...
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Những người mẹ (4)

Tôi vẫn còn cảm hứng để tiếp tục viết về những người mẹ.Nhất là sau khi gặp lại LT (con của dì năm), xa VN đã 30 năm.Đúng là tình ruột thịt nên chị em bạn dì ruột vẫn cứ quấn quít nhau, chuyện này nối chuyện kia, không thể nào ngưng được.Tôi đưa em và gia đình đi du lịch sông nước Mỹ Tho, vợ chồng thì nói tiếng Việt không pha một tiếng Anh nào, con trai nghe-hiểu, trả lời lại tiếng Anh, con gái nói tiếng Việt chính xác nhưng...
Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

Miki tròn 1 tuổi

Hôm nay, Miki, Ngô Thái Nhật An tròn một tuổi, cái ngày mà ba mẹ con chờ đợi rồi cũng đến.Từ sáng sớm, bà ngoại đã tất bật lo mọi việc. Cực nhưng vui. Cả nhà mình sum họp, vừa mừng cho con vừa mừng họp mặt, bởi vì, lâu lắm rồi, chưa gặp nhau. Lại có cả những người Miki chưa từng biết, nhưng hôm nay, con rất ngoan, thân thiện và đúng là "nhà ngoại giao giỏi" như bà Q đã khen!Cả mâm gồm...đủ thứ đã được bày ra để con lựa chọn và...
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Những người mẹ (3)

Má mất, nhà trống vắng hẳn, dù trước đó, má cũng chỉ nằm bất động trên giường. Theo nguyện ước của má, má được thờ ở chùa, hằng tuần, cúng thất ở đó, cho đến 100 ngày. Có gia đình một người đã cùng tôi tụng niệm cho má trong suốt khoảng thời gian này. Hai bà mẹ là bạn thân của nhau, người ấy đã từng muốn hỏi cưới tôi nhưng tôi không có chút cảm tình, chưa hề bận lòng nhưng không thể quên sự thành tâm, tận tụy mà người ấy đã...
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2011

Những người mẹ (2)

Những ngày tháng sau đó, má tôi thường xuyên ra vào BV, ngày đó, Grall cũng xạ trị, hóa trị...và má tôi cũng bị rụng tóc.Sau lần phẫu thuật đầu tiên thì má tôi vẫn đi làm, có lẽ như vậy, sẽ quên cảm giác bệnh hoạn, nhưng đến lần phẫu thuật thứ ba thì má tôi nghỉ ở nhà. Và chính trong thời gian này, má gần gũi tôi nhiều hơn, hay dặn tôi chuyện này, chuyện nọ. Có lần, má nắm bàn tay tôi ve vuốt (điều này chưa bao giờ có từ...
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011

Những người mẹ (1)

Hôm nay là ngày Vu Lan.Những năm má tôi mới mất, năm nào đến ngày này, tôi cũng nghe bài "Bông hồng cài áo" của Phạm Thế Mỹ và ngậm ngùi khóc cho mình, cho những ai không còn mẹ.Ngày đầu tiên, về nhà chồng, gọi má chồng bằng "má", tôi đã lén ra vườn sau, khóc một mình. Đến bây giờ, khi tôi đã làm dâu mấy chục năm, cũng chưa ai biết những giọt nước mắt năm xưa của tôi.Khi má tôi mất, tôi không còn được gọi tiếng "má" thân thương...
Đọc tiếp ...

Hôm nay, sinh nhật con gái

Hôm nay, sinh nhật lần thứ 34 của con gái.Vừa đọc entry sinh nhật thứ 33, lúc con chuẩn bị làm mẹ.Giờ thì con làm mẹ đã được gần 1 năm rồi, vui, buồn, sướng, khổ thế nào, con đã bắt đầu nếm trải.Mẹ sinh con nghèo lúc nghèo khó lắm nhưng con lại rất được cưng chìu vì con suy dinh dưỡng nên ốm yếu từ nhỏ. Giống mẹ, cứ yếu ớt nên không ai tin tưởng để giao cho việc gì, bởi vậy, con đã chậm càng thêm..rề rà!Vậy mà khi làm mẹ, con...
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

Những ngày ở thành phố mộng mơ

Chiều ngày 4-8-11Đến sân bay Liên Khương lúc 14g45, thời tiết rất đẹp, hanh nắng buổi chiều tà, có chút lạnh để biết mình đã đến Đà Lạt.Quan trọng là Miki khỏe, đưa mắt nhìn khắp xung quanh vì lạ, chị nhỏ đã ngủ suốt chặng đường bay.Không khó khăn khi tìm nhà GM, vì taxi đưa đúng đến số 2A Hoàng Hoa Thám và chủ nhà đã chờ sẵn. Thấy hành lý...hơi mất vía vì túi to mà con dốc "hiền' đang chờ. Nhưng cuối cùng mọi người cùng đồ đạc...
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Tập ảnh

Cách đây hơn tuần, anh VVN có gọi cho tôi để báo, theo yêu cầu của BBT Góc Văn Khoa, anh sẽ nhờ con gái mang đến cho tôi những tấm ảnh (mà anh còn giữ, sau khi đã...chọn lọc) của người Văn Khoa để chúng tôi post trên blog. Và...chiều nay Khởi Phượng (con gái anh N) đã gặp tôi để trao tập ảnh.Tập ảnh với khoảng mươi tấm ảnh được chụp cách đây khoảng 40 năm! Tôi hiểu giá trị của "màu thời gian".Tôi nhìn từng bức ảnh, chỉ nhận...
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Những tình yêu Văn Khoa

Đọc entry của Nhã Thảo, tôi bỗng chạnh lòng, nhớ về những năm 72, 73, khi những chàng trai, cô gái Văn Khoa đang ở vào độ tuổi đẹp nhất của đời người. Chúng tôi đã sống cùng nhau như anh em dưới một mái nhà, đã đấu tranh vì một lý tưởng, để rồi gần 40 năm sau, khi chúng tôi đã trở thành những ông nội, bà ngoại thì Nhã Thảo mới bộc bạch:" Mà nói thật (bây giờ mới nói thật), lúc đó có lần (mà hình như là nhiều lần!),...
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2011

Tôi thương...tôi

Những ngày gần đây, tôi siêng năng viết blog 360 và blog Mul.Hơn 1 tháng trôi qua, "ngẫm mình, mình lại thương mình xót xa".Tôi đi làm suốt ngày, thỉnh thoảng còn dạy lớp tối, đó là những công việc thường xuyên của tôi từ khi tôi trở về và dừng chân lại ở SG.Tôi đã quen ngày qua ngày, xoay như chong chóng, ở trường mà muốn viết lách gì thì sau 19g, mọi người đã về hết và đã giải quyết xong những công việc cơ bản.Ở nhà, muốn viết...
Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Những người văn Khoa ... xa lạ!

Có ai ngờ rằng những bạn bè thân thiết, đã từng cùng nhau xuống đường, hát trong những đêm không ngủ, cùng nhau làm báo, dán áp-phích, tuyệt thực…giờ bỗng chốc, trở thành những người…xa lạ! Đó là khi… Tôi bị bắt ở Quận nhất, đêm đó, tôi bị (được) giam chung với chị Q. Chúng tôi biết chỉ có thể nói với nhau trong vài phút thôi, lát...
Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Những giọt nước mắt...Văn Khoa

Hồi đó...tôi hay khóc, khóc vì nhiều lý do, chính đáng, không chính đáng, TN gọi tôi là "công chúa nhõng nhẽo" và tôi khá "nổi tiếng" với "danh hiệu" này.Ừ, thì cứ cho là tôi nhõng nhẽo nên hay khóc nhưng cũng có nhiều lần...đâu có nhõng nhẽo mà nước mắt vẫn chảy tràn.Ở Hội quán Văn KhoaCứ hễ nghe anh chị nào bị bắt là tôi chui vào cái phòng nhỏ xíu, chỗ có để mấy thùng nước đá và các vật dụng của Hội quán rồi khóc nức nở. Mà...
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

Những chiếc áo...Văn Khoa

Tôi không biết gọi tên những chiếc áo ấy, những chiếc áo mà sau mấy chục năm, tôi vẩn nhớ "lịch sử" của nó, nên đành gọi là "những chiếc áo Văn Khoa". Bởi vì những chiếc áo đó thắm đượm nghĩa tình của người Văn Khoa. Chiếc áo dài gấm màu vàng.... Ngày ấy, hội Nữ Sinh viên VK qui ước với nhau: mỗi dịp lễ hội, các nữ sinh viên mặc áo dài gấm màu vàng, cài hoa hồng màu đỏ. Chúng tôi răm rắp thực hiện với niềm tự hào: mình...
Đọc tiếp ...