Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

Sang nhà mới

Đã có nhà mới...
Đọc tiếp ...

Sang nhà mới

Làm theo lời em Gió để post bài, không "hành' Thu Nhân nữa, chắc là được rồi, hôm nay trưa chủ nhật, khỏi nhìn kim đồng hồ nhé.Sáng nay đã có bài mới, từ đây đến tối viết vài bài nữa cho thỏa sức.Ngày mai lại lao vào công việc nữa rồi!Ha...ha..., không có việc gì khó/Chỉ sợ...mình không làm!!!!...
Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Hạnh Phúc là gì?

  Rất lâu rồi, hay ngẫm nghĩ câu thơ của Dương Hương Ly: "Hạnh phúc là gì? Biết bao lần ta thắc mắc Hỏi nhau hoài Mà nghĩ mãi chưa ra.... Nhận comment của QN, em vẫn nặng lòng, buồn, tủi thân và muốn thực hiện "chân lý" của mình: "Hãy quên những điều không đáng nhớ...". Bây giờ hình như mình đang là người như vậy nên thấy bình thản. Phải chăng mình đang hạnh phúc, rất gần mà cũng rất xa... Ngày nào đi...
Đọc tiếp ...

Lâu lắm rồi không viết bolg

  Lâu lắm rồi...lâu lắm rồi không còn quan tâm xem số người đọc blog lên đến bao nhiêu, thế mà đã lên đến hơn 5000. Trước đây, nghĩ rằng, đến lượt thứ 5000 thì sẽ chụp lại con số đó . Lần trước, vào tháng 9-2009, mình đã chụp lại con số 2299, rồi ĐT bị mất, hình ảnh cũng đi theo luôn. Nhưng rồi...ngày tháng cứ vun vút tên bay, gần hết tháng 3 rồi, chẳng mấy chốc sẽ lại hết năm và năm nay sẽ thêm thành viên mới trong nhà....
Đọc tiếp ...

Ngày 8-3

  Hôm nay là 8-3 mà mãi đến giờ này mới rảnh rang đôi chút. Cả ngày thứ bảy vất vả quá! Sáng tổ chức ở trường, cũng tạm gọi là thành công, mình đã cố gắng hết sức rồi và không bận lòng nữa, khen chê, tuỳ tâm người dự! Buổi chiều đưa con gái đi tái khám, trước đó, con buồn bã, không ăn, không buồn tâm sự với mẹ, mình cũng mất tinh thần. Nhưng kết quả siêu âm của BS làm cả nhà đều nhẹ lòng! Sau đó, mấy mẹ con đi ăn bò...
Đọc tiếp ...

Những điều đáng nhớ

  Mồng 11 lên chùa cúng cho ba, xả tang. Tự nhiên thấy buồn, lúc trước, đi đâu cũng gắn miếng tang lên áo giống như có ba đi theo. Bây giờ hết rồi...cũng sẽ ít có dịp lên chùa. Ba lại tiếp tục ở chung với những người không quen biết! Thắp nhang cho ba mà nước mắt chảy dài, những ngày cuối đời của ba như hiển hiện trước mắt dù đã 2 năm trôi qua. Hôm sau thì chuẩn bị đám cưới cho T và V. Nhận nhiệm vụ trang điểm...
Đọc tiếp ...

Mùa xuân vẫn còn

  Những ngày cuối rồi đầu năm, quá lu bu, bận rộn và cũng đầy lo âu. Không muốn nhắc lại, nhớ lại, qua được một chuyện thì lại đi tìm bình an, tĩnh tâm để bớt lo âu nhưng rồi lại đến chuyện khác...Chung qui cũng là chuyện của con gái. Đúng là hồi hộp cho cả nhà và tội nghiệp cho con. Ngày này sang ngày khác, hơn 2 tháng rồi mà vẫn liên tiếp và liên tục lo âu! Đầu năm, ngày mồng 6 đi đám ma ông anh...
Đọc tiếp ...

Đã có sự sống

  Chưa bao giờ mình hiểu thấm thía ý nghĩa của cái gọi là "sự sống" như sáng hôm qua, ở BV. Đưa con đi hội chẩn mà lòng bất an vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Khi BS mời vào, mặt mày hớn hở: "Có tin vui rồi chị, hôm nay, tim thai rõ, vậy là có sự sống rồi! Đúng là kỳ diệu như phép lạ, em không nghĩ là giữ được cái thai này! Nhưng bây giờ thì an tâm rồi!". Mình nhẹ nhõm cả người, đúng là xuân đang về, mọi người chuẩn bị...
Đọc tiếp ...

Tiếp tục lo âu

  Ngày mai lại đưa con đi BV và tiếp tục lo âu! Hãy cứ tin vào số phận. Nếu con được làm mẹ ngay trong lần đầu thì mọi việc sẽ êm xuôi, nếu không thì con sẽ có cơ hội khác. Trưa nay đi cùng con rể đến chùa có thờ má, mấy chục năm rồi, đến nỗi không biết đường đi. Người không tín ngưỡng như mình thì khi bất an thì...sẽ khó vượt qua bởi vì không nương tựa được vào ai, vào cái gì hết. Hình má vẫn đẹp, phải tìm một...
Đọc tiếp ...

Những ngày cuối năm tất bật

  Còn vài ba ngày nữa là nghỉ Tết rồi, mọi việc phải giải quyết cho xong để khỏi nợ nần trong năm mới. Hôm qua dự hội trại mùa xuân của SV, nhớ những ngày hội ở VK mấy chục năm về trước. SV lúc nào cũng sôi động nhưng các em bây giờ khác mình ngày xưa nhiều quá. Đứng cùng các em mà cứ nhớ về những năm tháng trong sân trường Văn Khoa và nhớ bạn bè. Mấy ngày nay cả nhà xôn xao, lo lắng với con gái. Ước mong mọi an bình sẽ đến...
Đọc tiếp ...

Thay áo mới

  Nhìn mãi những bông hoa màu tím cũng buồn và chán mặc dù Quỳnh Như đã có những lời bình rất hay về giàn hoa tím trên blog. Mình tự mày mò để tìm và thay áo mới, hình nền màu vàng của buổi chiều tà khiến mình nhớ đến những lần ngắm hoàng hôn trên biển. Phải chăng cứ nên trải lòng mình ra cho...nước biển cuốn đi...Rồi tất cả hoà cùng biển mênh mông với những bến bờ xa lắc mà nếu không đi sẽ chẳng bao giờ đến. "Hãy để...
Đọc tiếp ...

Trời trở lạnh

  Do áp thấp, trời mưa và trở lạnh đột ngột, ẩm ướt, khó chịu, thêm đau nhức. Nhưng cũng có chút thú vị, ở miền Nam cũng có mùa đông! Ra đường, phải diện áo lạnh, khăn quàng cổ, đẹp! Hôm qua, chương trình "Văn hoá trao giải" được phát lại, đây là CT mà mình hài lòng vì anh Thông thì phù hợp hơn những Tiến sĩ khác. Và trong nội dung, mình thẳng thắn, nói chung là "mạnh miệng", tưởng đâu đã bị cắt nhiều đoạn rồi nhưng...may...
Đọc tiếp ...

Râm ran dư luận

  Chương trình đã phát sóng, sau đó, mình nghe râm ran nhiều dư luận. Đa phần là khen, chỉ có MA và mình là chê! Đúng là cũng khó cho người biên tập, vì bệnh chung của người VN mình là luôn nể nang! Đã là khách mời thì không dám có ý kiến vì sợ sẽ không mời được nữa. Biên tập mà không xác định được cái gì đáng để lại, cái gì đáng cắt thì đành chịu thua thôi! Mình đã không cảm thấy thoải mái khi vừa thu xong, nhưng quả thật...
Đọc tiếp ...

Câu chuyện văn hóa

  Chiều hôm qua đã thu hình xong, giọng vẫn khan nhưng biết làm sao bây giờ? Lần này lại "talk" với Tiến sĩ, số mình như vậy hay sao nhỉ! Ông này nói cũng chân tình nhưng nói nhiều quá làm mình hơi mất hứng nhưng không đến nỗi nào! Nói về chuyện "nhậu" thì mình nhiều trải nghiệm nhưng không muốn lên án nữa (vì quá thừa!) mà muốn nhắc lại văn hoá rượu. Chắc cũng chẳng xao động được lòng ai vì xã hội hiện nay là như vậy rồi!...
Đọc tiếp ...

Vẫn còn dư âm

  Sáng nay hai vợ chồng cùng với con rể nghe vài bản nhạc trong 4CD "Thành đoàn thời đánh Mỹ" được tặng hôm họp mặt. Quà kỷ niệm 60 năm "hoành tráng" với 4CD và 4DVD. Nghe ba kể một vài kỷ niệm, con rể sáng mắt: "Hèn chi ba mẹ theo cách mạng hết!". Vậy đó, một thời tuổi trẻ hào hùng đã qua, gần 40 năm nhìn lại, bỗng ngậm ngùi. Từ hôm đi dự họp mặt về, mình không ngủ được ngon giấc đêm nào. Quá khứ hiện về, rõ như mới hôm...
Đọc tiếp ...

Họp mặt 9-1-2010

   Mỗi năm, đến hẹn lại lên! Năm nay mình đi với một tâm trạng khác những năm trước, trời cao đất dày, ai thấu hiểu lòng tôi? Ở bãi gửi xe, gặp chị Q, chị đi lại có vẻ khó khăn rồi, làm sao ngăn được tuổi? Trên đường vào bên trong, anh HML: "Anh có hình em, chụp năm ngoái, đẹp lắm nè!", mình chợt nhớ đến tấm hình mặt trời lặn mà anh L đã lặn lội đi qua Nhà Bè chụp và gửi cho mình năm 1973, chắc chắn anh không còn nhớ...
Đọc tiếp ...

Họp mặt 9-1-2010

...
Đọc tiếp ...

Nam mới thật sự bắt đầu

  Gần hết ngày thứ tư của năm 2010, thời gian sẽ vun vút trôi đi. Mong sao tâm hồn yên bình, biết dửng dưng với những điều không đáng nhớ, có thể bàng quan với những gì không thể thay đổi, có thể chấp nhận thực tại như nó vốn có. Điều quan trọng nhất là có sức khoẻ để tiếp tục làm việc một cách tận tuỵ, cùng yêu thương và chia sẻ với cộng sự cũng như với gia đình. Một năm không thể không có sóng gió, ước sao đủ nghị lực để...
Đọc tiếp ...

Cõi riêng

  Quả thật ai cũng có một "cõi riêng", hôm nay, ngày đầu năm mới, ở nhà một mình, nghe Quang Dũng hát "Cõi riêng", bỗng thấy thấm thía quá nên chép cả bản nhạc này lại: "Cõi riêng ta hẹn nhau vào Mây che thành phố Ngọt ngào lời ca Cõi riêng từ đó đôi ta Môi thơm hơi thở Em nhìn khói thuốc mờ tan Anh mơ một cõi Hoa vàng có em Có em mộng sẽ dài thêm Bốn mùa mưa nắng Nên duyên bến bờ Rồi em là những vần thơ Rồi anh chất ngất...
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Chào năm 2009

  Vậy là năm 2009 sắp kết thúc rồi. Một năm với biết bao buồn vui, biến động. Đầu năm thì chuyển công việc, cứ ngỡ sẽ được "dưỡng già" cho đến khi chính thức nghỉ, có ngờ đâu...tiếp nhận một mớ bòng bong, phải làm lại từ đầu. Rồi có nhân viên bị chứng hoang tưởng, không hiểu do tình trạng bệnh lý hay do áp lực công việc. Mình cũng chới với, lo âu, ray rứt, cuối cùng NV nghỉ, tuyển người mới, rồi mọi việc từ từ cũng ...
Đọc tiếp ...

25-12 Ngày này, 35 năm trước

  Ngày này, 35 năm trước, có người con gái hơn 20 tuổi "theo chồng bỏ cuộc chơi". Lúc đó, mình quá trẻ để hiểu thế nào là bổn phận làm mẹ, làm vợ và cuộc sống vợ chồng. Hình như không có khái niệm gì về tương lai nên chẳng có điều gì để lo âu hay sợ hãi. Lại còn thêm một suy nghĩ sai lầm mà sau này, đã biết bao lần mình ray rứt: "chồng là người yêu thương mình nhất trên đời, hơn cả gia đình, ba má" và đã được sống...
Đọc tiếp ...

Trưng Vương, "khung cửa mùa Thu"

  Nhận được mail của các bạn Trưng Vương đang ở Mỹ, Úc, Canada mời viết bài cho đặc san 40 năm Trưng Vương. Bồi hồi cả buổi sáng, nhớ những năm mới vào đệ thất (lớp 6), xùng xình với áo dài trắng.... Vậy mà gần nửa thế kỷ đã qua, các bạn giờ mỗi người một phương nhưng vẫn giữ liên lạc. Mình học lớp P, lớp ít HS hơn lớp A nên giờ cũng chỉ còn mấy người. Nghe MQ bệnh, xót lòng, bởi vì bệnh gì cũng khổ, hoàn cảnh của Q lại không...
Đọc tiếp ...

Đọc web Đỗ Hồng Ngọc

  Mình không lạ gì anh Ngọc, đã từng cùng nhau góp sức, anh em chuyện trò khá nhiều lần. Từ khi anh chính thức về hưu thì lại ít gặp. Hôm nay, đọc những bài viết của anh trên web, có bài đọc lại, có bài đọc mới, mình mới hiểu vì sao gặp anh, thường được đối diện với nụ cười, với một nhân cách lớn mà không biết đến khi nào mình mới được là...đàn em! Có lẽ phải tập sống như anh Ngọc, dĩ nhiên với mình là khó lắm vì tâm tính...
Đọc tiếp ...

Bỗng dưng ...khônng biết viết gì nữa!

  Mấy ngày qua, nhiều biến động và...không biết phải viết gì nữa. Nói cũng chưa hết lòng, nghĩ cũng chưa cạn ý, mình đôi khi còn chưa biết mình muốn gì thì mong gì chia sẻ cùng ai?! Cả ngày thứ bảy, dự lễ phát bằng, năm nay, không xướng danh, không ở trong BTC, chỉ ngồi yên một chỗ thôi, chưa bao giờ thong thả như vậy! Tưởng mọi việc sẽ êm xuôi để chiều về chơi với cháu nội, không ngờ, khoảng 16g00, lễ sắp xong đã...
Đọc tiếp ...

Trở thành người có lỗi

  Chiều hôm qua, mình nhận được một tin nhắn khiến mình...rụng rời! Gần tháng nay, không tin nhắn, mình cũng biết có chuyện chẳng lành nhưng không ngờ sự việc tồi tệ như vậy. Mình biết với người ấy, không thể có nhiều ngày lặng im như thế này . Nếu nói không phải hoàn toàn là lỗi của mình thì cũng không chính xác, nhưng cố ý thì mình không bao giờ. Bị nặng nhẹ hơi nhiều, mình bàng hoàng nhưng buồn ít thôi vì nghĩ...
Đọc tiếp ...

Chủ nhật một mình

  Một ngày cũng trôi qua nhanh ghê, bây giờ 15g30 rồi. Loanh quanh chưa làm việc gì ra hồn mà không hiểu sao cũng hết ngày! Mình thử làm người rảnh rỗi và ...ghiền tivi, xem linh tinh vài bộ phim, dọn dẹp chút chút, đọc báo cũng chút chút, vào mạng nhưng hôm nay mọi người relax hết rồi. Cuối cùng thì tự nấu một tô miến và...thưởng thức. Mình định thử sống như thế này 1 tháng xem sao nhưng ngại vì công việc không thể kết thúc...
Đọc tiếp ...

Lại bệnh nữa rồi

  Buồn ghê, chiều thứ ba vẫn đi làm và ăn uống bình thường mặc dù đi hai buổi trong ngày thì dĩ nhiên là mệt hơn đi một buổi. Chiều tối, càng lúc thấy trong người càng khó chịu mà lúc họp, máy lạnh đã giảm xuống, mình còn nhớ BV có vẻ không hài lòng vì mình đi đến phòng nào thì cũng yêu cầu giảm máy lạnh! Sao bây giờ lại thấy khó chịu, lạnh như là thời tiết đổi mùa vậy. Về đến nhà mình run lập cập, hay tại ai đó đã gửi mùa...
Đọc tiếp ...

Một tuần mới

  Một tuần mới với những công việc...không mới. Hy vọng sẽ sắp xếp công việc ổn hơn thời gian trước. Mong sao mọi người ai cũng có ý thức về sự chia sẻ và chủ động hơn trong công việc thì ai cũng đỡ vất vả! " Nếu thơ là chút nắng Em sẽ gởi tặng anh Mùa đông Paris lạnh Mong anh sẽ ấm lòng Thơ chỉ là chút nắng Sao sưởi ấm được tim anh? Gửi cho anh ánh mắt Nồng nàn, say đắm Paris bỗng vào xuân!" Lại nhận thêm tin nhắn, chẳng...
Đọc tiếp ...

Trở về với công việc quen thuộc

  Đã đi làm lại hai ngày nay, cũng bình thường, không mệt lắm, không còn thở dốc, trừ khi lên-xuống cầu thang. Chắc không "mệnh hệ" nào. Trở về với những công việc quen thuộc, vẫn nhiệt tình, nôn nóng đạt kết quả cuối cùng đến mức làm cho người khác cảm thấy bị áp lực. Hơn ai hết, mình cảm nhận được điều đó và mình cũng biết, chỉ khi nào mình kết thúc mọi công việc thì mới an nhiên được. Không hiểu tại sao các em cứ thích...
Đọc tiếp ...

Từ phương xa...

  Nhận được bài thơ từ Paris gửi qua tin nhắn ĐT: Một mình lang thang trên cầu Mirabeau Sông Seine ảo huyền lộng lẫy Đã có lần em từng soi bóng? Anh mải mê tìm Một dáng vóc mơ hồ, thương nhớ Và thất vọng Chỉ thấy bóng mình tận đáy dòng sông Cứ y như là người ta đã từng biết mình đã hai lần ngắm sông Seine với những cảm xúc khác nhau. Không có chút gì là "dòng sông quê hương" nhưng cũng lạ, nhất và vào 24g của mùa đông rét...
Đọc tiếp ...

Chùm thơ Paris

  Vẫn không thôi nỗi nhớ về nơi xa xăm ấy. Lại nhận tin nhắn của KT, anh bảo không thích nghi được với cái lạnh của Paris, thì hãy gửi về VN vậy, có người đang nhớ da diết đây. Paris-mùa thu Em đến Paris mùa thu Lá chưa vàng đủ rụng Mưa kín đất, kín trời Em vuốt mặt, chẳng biết mình đang khóc Lang thang giữa phố phường xa lạ Thèm một tiếng "anh-em" Nhàm chán ở quê nhà Rồi anh đến, nhẹ nhàng Em ơi, hãy ngồi xuống cạnh Kể...
Đọc tiếp ...

Có phải mưa cuối mùa?

  Chiều nay định đi làm, hôm qua đã đi họp rồi nhưng trời đổ mưa, đành ngồi nhà vào mạng vậy! Mưa to và kéo dài, đất trời dịu lại, ước chi lòng mình cũng dịu dàng như vậy! Vẫn hay bực mình vì công việc, vẫn hay nóng lòng muốn mọi việc êm xuôi mà chư vậy thì lòng có bao giờ an nhiên, thanh thản như các em vẫn thường chúc. Có người đề nghị một công việc khác, mình thấy có vẻ phù hợp nhưng chưa vào cuộc nên không biết rồi sẽ...
Đọc tiếp ...

Bỗng dưng... trống vắng

  Bây giờ 20g, cơm đã nấu xong, ở nhà một mình, không muốn ăn, thèm khóc. Từ hôm vào viện đến khi ra viện, cứng rắn ghê, không có giọt nước mắt nào! Vậy mà sáng nay, bực mình một chút, nước mắt đã muốn trào ra. "Sao em không khóc cho lòng nhẹ nhàng hơn...?" Nhưng chợt nghĩ, chuẩn bị đi khám bệnh, siêu âm tim, làm điện tâm đồ, khóc có ích gì đây hay chỉ làm mọi việc thêm rắc rối. Đến Viện tim, chỗ này có vẻ sạch sẽ, ít không...
Đọc tiếp ...

20-11 của ...người bệnh

  Hôm nay là ngày 20-11, lần đầu, đón 20-11 với tâm trạng của một người bệnh. Từ sáng sớm, đã nhận nhiều tin nhắn chúc mừng của học trò, hầu hết là học trò cũ, mình cảm động bởi qua bao nhiêu năm, các em vẫn nhớ đến cô! Năm nay, thiếu tin nhắn của một người, hơi buồn, cùng làm thầy, sao lại có thể quên nhau được nhỉ, hay sợ người bệnh ngủ muộn nên không là người chúc đầu tiên như mọi năm. Nhận một tin nhắn tiếng Anh...
Đọc tiếp ...

Ngày thứ sáu ...đợi mong

  Có chị Tr vô thăm, mừng quá, nhờ gội đầu, nhẹ đến nghìn cân, chưa bao giờ bực bội mái tóc đến như vậy. Mình tắm gội sạch sẽ, trả lại cho BV tất cả đó! BS nói hôm nay, vào kháng sinh xong sẽ được về, rồi cái ngày ấy cũng đến. Hôm nay, con gái và con rể cùng ăn cơm ở BV cho mẹ vui và mẹ vui thiệt! Lần đầu tiên, từ hôm ở BV, ăn thấy ngon, sườn chiên, canh khoai mỡ nấu tôm (đơn đặt hàng của mẹ, ba đi chợ và con gái chế...
Đọc tiếp ...

Từ thứ ba đến thứ sáu

  Thứ ba, con dâu nuôi, dọn dẹp toalet, phòng dịch vụ mà ghê quá, không có chút nào hài lòng nhưng cá năm trên thớt rồi, biết làm sao đây? Gội đầu khô cho mẹ, tay con nhẹ nhàng massage, mẹ thấy dễ chịu đôi chút, "tóc mẹ còn đep quá", đúng rồi, không lẽ mẹ nói với con mái tóc này đã là nguồn thi hứng cho...người! Hai mẹ con nói chuyện suốt, cũng vui, nhưng kể cho con nghe xong những bức xúc ở trường khiến mình bị shock thì...
Đọc tiếp ...

Nhật kí bệnh viện (tiếp theo)

  Tối thứ sáu 6-11-09 Không hiểu sao người uể oải quá, hình như hơi sốt nhưng nhiều việc phải giải quyết cho xong, chắc phải nghỉ vài ngày thôi. Mơ đến Bình Châu...xa vời! Tối có lớp PSC, đang đưa vào một nội dung mới: "Cách tổ chức các sự kiện", mình bỏ công tìm đọc nhiều tài liệu, thấy SV hứng thú nên mình cũng hăng, phải dạy tối nay thì mới hướng dẫn BT để thứ hai SV thuyết trình thay cho điểm thi cuối môn. Đúng là hụt...
Đọc tiếp ...